ĐẢO DỊ CHỦNG



Hai người hòa binh ở chung, trò chuyện vui vẻ không lâu sau Trương Diệu phát hiện người đàn ông tóc dài chỉ nói câu khủng khiếp kia và liếm anh, ngoài ra hắn không làm chuyện quái dị gì khác.

Trương Diệu cho rằng đó là do Bùi Yến không giỏi biểu đạt nên dùng sai ý, anh bản năng quên lời tỏ tình của hắn, cho rằng sự thân mật kia chỉ là phản ứng kích động vì đã rất lâu không gặp người.

Trương Diệu dựa lưng vào vách đá, dưới mông có đệm da lông ấm áp, bên cạnh là Bùi Yến ngồi chồm hổm rõ ràng thân hình không gầy hơn Trương Diệu bao nhiêu nhưng muốn rúc vào người anh.

Trương Diệu cầm sách vở, nhật ký Bùi Yến đưa ra, nghe lời nói ngắt khúc kỳ dị của hắn, chậm rãi hiểu tại sao người đàn ông tóc dài này ở trên đảo và cuộc đời sóng gió của hắn.

Hòn đảo này không phải lần đầu tiên nghênh đón nhóm người sống sót Trương Diệu, Bùi Yến cũng nằm trong số đó và đến sớm hơn bọn họ nhiều.

Mười mấy năm trước, vào một buổi tối có một chiếc tàu biển viễn dương to lớn cũng lakc hướng trong sương mù dày đặc màu tím đen.

Thuyền trưởng cố gắng lái nó về lại tuyến đường, nhưng có làm cách nào không thấy lối ra.

Chờ khi sương khói tan mất thì thuyền đã trôi đến mặt biển không thấy phương hướng.

Thuyền đụng vào một khối dung nham lớn trong biển, đầu thuyền vỡ một lỗ to, tiếp theo thân tàu cháy.

Người trên thuyền vội chạy xuống, ngồi thuyền hơi đã thổi phồng.

Có người ở trên biển bị sinh vật đáy biển không biết tên tấn công, kéo xuống biển không còn bóng dáng.

Có người lênh đên trên mặt biển vài ngày bởi vì sức khỏe hoặc thể chất quá kém đã mất nước, bị bệnh bỏ mạng.

Tuy nhiên vẫn có một số người may mắn thành công đến hòn đảo này.


Lúc mới leo lên đảo mọi người ôm hy vọng, mong chờ có ai đó cứu vớt họ.

Nhưng thời gian qua nhanh, một ngày, một tuần rồi nửa tháng, trên mặt biển tĩnh lặng mênh mông vô bờ không có chút tin tức và tiếng động.

Cha mẹ Bùi Yến bất đắc dĩ cũng những người sống sót khác gian khó cầu sinh trên đảo, còn phải chăm sóc Bùi Yến nhỏ xíu mới biết bập bẹ.

Chuyện khủng bố nhất là hòn đảo không an toàn như bọn họ nghĩ.

Trên tòa đảo biển này mọc thực vật kỳ quái mọi người chưa từng gặp, còn có nhiều sinh vật khổng lồ với hình dạng kỳ thú, tất cả uy hiếp sinh mạng của nhóm người.

Có kẻ ăn lầm trái cây bị trúng độc, miệng hộc máu toàn thân sưng phù chết.

Có người bị sinh vật kỳ dị bất ngờ bắt đi, không còn tin tức.

Trương Diệu nhìn nhật ký của mẹ Bùi Yến viết, lật từng trang giấy ố vàng, anh hơi hiểu hòn đảo đáng sợ.

Không ngờ trên đảo còn có người sống sót khác.

Bọn họ sống trên đảo này lâu như vậy mà không an toàn trở về, vậy những người mới lên đảo như Trương Diệu có chăng cùng kết cuộc với đám người đi trước?
Trương Diệu tiếp tục lật xem nhật ký, đọc dòng chữ mẹ Bùi Yến ghi, kể rằng người sống sót bên cạnh bà càng lúc càng ít cho đến một ngày, một vài người không thể chịu nổi tiếp tục sống trên đảo.

Bọn họ định đi vào khu vực đầy sương tím tìm kiếm, muốn kiếm cách đi ra ngoài.

- Tại sao đi tìm trong đảo? Sao mọi người không làm bè tre hoặc thuyền trôi ra đảo?
Bình thường khi chờ lâu không có cứu viện thì nên tự mình hành động rời khỏi hòn đảo mới đúng, nhưng trong nhật ký mọi người chẳng những không đi ra ngoài còn vào sâu bên trong.

Tại sao? Trương Diệu không nghĩ ra.

Nghe Trương Diệu nghi vấn, Bùi Yến dùng từ đơn giản đáp lại:
- Cây, bị nguyền rủa.

- Bị nguyền rủa?
Trương Diệu vẫn không hiểu ý Bùi Yến muốn nói.

Bùi Yến không thể dùng từ ngữ biểu đạt rõ ràng, cúi đầu trầm ngâm một lúc, bỗng xoay người nhảy ra ngoài hang, biến mất trong bóng đêm.

- Ê, sao vậy?
Trương Diệu chạy ra cửa hang, phát hiện hang động cách mặt đất cao mấy chục mét.

Muốn ra ngoài chỉ có thể dựa vào cây khô cành đầy lá tròn mọc bên cạnh hang, bấu vào nó leo xuống mới được.

Nhánh cây rung rinh vài cái đã không thấy bóng dáng Bùi Yến đâu.

Một lúc sau cây lại rung rung, chớp mắt Bùi Yến mang theo đồ chứa nước bằng xương trở lại hang.

- Ngươi, xem.


Bùi Yến bẻ một khúc nhánh cây bên cửa hang, ném vào đồ chứa bằng xương trong suốt.

Chưa tới một giây nhánh cây đã lặn xuống đáy, không nổi lên.

- Cái này...!
Chẳng phải cây cối đều có sức nổi sao? Trương Diệu nâng tay cân thử nhánh cây trong nước, nó nặng hơn bề ngoài rất nhiều, cỡ hòn đá, hèn chi không lặn xuống.

Bùi Yến chỉ mặt sau nhật ký, rốt cuộc hắn có thể nói rõ tình huống khó tả:
- Tất cả cây, gặp nước chìm, không thể đi.

Trương Diệu cúi đầu tiếp tục lật nhật ký, hiểu rõ hơn vấn đề khó hiểu.

Cây sinh trưởng trên hòn đảo này nặng nề chìm xuống đáy biển, không thể vớt lên.

Rõ ràng chất liệu, cách sử dụng không khác gì cây cối bình thường trừ hình dạng quái dị, nhưng sau khi gặp vấn đề đụng vào nước sẽ chìm thì mọi người hiểu ra những cái cây đúng là khác lạ.

Sau này bọn họ thử đổi vài loại gỗ cây nhưng đều vô dụng, đành từ bỏ ước mơ làm một chiếc thuyền chèo ra biển, tiếp tục phập phồng lo sợ khó khăn sống trên hòn đảo.

Cho đến một ngày mọi người nhìn thấy nhánh cây dọc theo hòn đảo bao phủ trong sương tím xuôi dòng chảy xuống, đem đến hy vọng cho tất cả.

Trên hòn đảo vẫn có cây cối có thể nổi.

Vì có thể ra ngoài, rất nhiều người trong số người sống sót cùng tham gia hành động tìm gỗ nổi.

Cha của Bùi Yến tham gia vào đội, muốn tìm nhiều hy vọng sống sót cho vợ bị cảm lạnh chưa hết bệnh và con thơ.

Những người còn lại đặt hy vọng vào nhóm người rời đi, bọn họ đào hang sống trong đó, chờ đợi.

Nhưng bọn họ chờ lâu thật lâu, những người rời đi không quay về.

Mẹ Bùi Yến luôn nhớ người chồng ra đi, vì lo lắng và ưu sầu bị bệnh càng nặng hơn.

Không thể kéo dài nữa, bà ôm tiếc nuối, lo lắng con thơ, bất đắc dĩ lên thiên đường.


Bùi Yến còn nhỏ xíu, bên cạnh đã không có người sống sót.

Lúc đó những người sống sót cư ngụ rất xa, không qua lại với nhau hoặc chết vào bàn tay thiên nhiên.

Bùi Yến nhỏ bé ở bên cạnh thi thể mẹ dần biến đổi mục rữa suốt một tuần, chỉ nhờ vào nước từ hang động chảy xuống kéo dài sự sống.

Mãi khi một đám thú dữ đi vào trong hang cho Bùi Yến sắp tắt thở một cơ hội.

Nghe đến đây Trương Diệu nhớ tới một bộ phim hoạt hình nổi tiếng có tình tiết tương tự.

Trương Diệu cười hì hì nói:
- Không lẽ anh được tinh tinh nhận làm con nuôi?
Cho nên mới đầy dã tính như bây giờ.

Bùi Yến lắc đầu chỉ vào da lông dưới đất, nở nụ cười hung tợn khát máu.

Bùi Yến bị một đám thú dữ loài ăn thịt hình dạng nửa cáo nửa cọp ngậm đi.

Những con thú dữ thích thịt thối và thịt tươi, mùi xác mẹ Bùi Yến mục rữa hấp dẫn chúng nó theo mùi bò tới hang động.

Trong đó có một con Hồ Hổ thú có địa vị rất cao trong bầy vừa lúc sinh con, thấy Bùi Yến không đủ nhét kẽ răng nên ngậm hắn trở về cho con của mình làm đồ chơi và đồ ăn.

Bùi Yến nhìn một đám thú hoang to lớn ở trước mặt hắn nhào lên cắn xé xác mẹ mình.

Bùi Yến nhỏ xíu nhớ kỹ hình ảnh đó, hắn không thể nào quên được..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi