ĐẦU NGÓN TAY ẤM ÁP


Lúc Thẩm Ôn Đình và Văn Ý đến biệt thự Yên Thủy, trong mấy ngày nghỉ, Lạc Lạc đã chất khối gỗ thành một đống cao.
Nhìn thấy hai người, cậu nhóc vui mừng nhảy cẫng lên, thuần thục ôm lấy eo Văn Ý, nhìn cô mỉm cười ngọt ngào, "Chị tiên nữ, đã lâu không gặp."
Văn Ý được cậu nhóc gọi ngọt ngào như vậy, tình thương của người mẹ bộc phát, cô dịu dàng hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nhóc, "Hôm nay anh ấy có mang quà đến cho em."
Lạc Lạc nghiêng đầu nhìn Thẩm Ôn Đình, cũng không lạ lẫm gì nữa, "Anh mua quà cho Lạc Lạc ạ?"
Thẩm Ôn Đình đưa chiếc hộp trong tay cho cậu nhóc, "Ừ, cho Lạc Lạc đấy."
Chiếc hộp rất lớp, sắp cao bằng một nửa người Lạc Lạc.
Mà Thẩm Ôn Đình hiển nhiên là chưa biết cách làm thế nào để ở cùng với một đứa trẻ, ngay cả lúc nói chuyện cũng hơi mất tự nhiên, nhưng anh vẫn ngồi xổm xuống, dịu dàng nhìn cậu nhóc mập mạp trước mặt mình, "Quà sinh nhật muộn."
"Cảm ơn anh!" Lạc Lạc bỗng nhiên hôn lên mặt Thẩm Ôn Đình.
Cảm giác mềm mại như kẹo sữa, thêm với mùi sữa trên người của Lạc Lạc làm cho Thẩm Ôn Đình hơi ngẩn người ra.

Với tính cách của mình, anh chưa từng tiếp xúc nhiều với trẻ con, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy, trừ cô nhóc Văn Ý ra, trẻ con cũng rất đáng yêu.
Sau khi hôn Thẩm Ôn Đình, Lạc Lạc ôm quà của mình chạy đến khoe với ông nội Thẩm.
Thẩm Ôn Đình đứng dậy, anh nhìn Văn Ý, đối diện với đôi mắt đang cong lên của cô, "Sao vậy?"
"Không có gì, chỉ là em cảm thấy, sau này anh sẽ là một người cha dịu dàng." Văn Ý khoác lên cánh tay của Thẩm Ôn Đình.
Cô và Thẩm Ôn Đình không ai có được một người cha tốt, nhưng mà Văn Ý biết rằng, sau này Thẩm Ôn Đình nhất định sẽ là người cha tốt.
-
Đã đến trưa, Thẩm Ôn Đình xắn ống tay áo lên đi vào nhà bếp, còn Văn Ý chạy đến trước mặt ông nội Thẩm.
"Ông nội, mấy ngày nay ông lại lén lút uống trà đặc sao?" Văn Ý xụ mặt nhìn ông nội Thẩm, "Dì giúp việc đã nói với con rồi, buổi tối ông không ngủ được."
"Nói bậy!" Bị Văn Ý vạch trần, ông nội Thẩm tức giận nói, "Ông chỉ tùy tiện uống hai hớp!"
"Vậy cũng không được." Văn Ý xoa bóp vai cho ông nội Thẩm, cô thuận miệng khuyên nhủ ông nội, "Ông nội, nếu ông còn như vậy, con chỉ có thể bảo Thẩm Ôn Đình lấy hết trà của ông về."
Thứ quý giá nhất của ông nội Thẩm là số trà kia, vừa nghe Văn Ý nói như vậy, ông lập tức nói, "Ôn Đình là do ông dạy, ai thắng ai thua cũng chưa chắc."
Đương nhiên ông nội Thẩm đã quên mất chuyện ông không thể thắng được Thẩm Ôn Đình nếu ông không gian lận.
"Được rồi được rồi, không tranh với ông nữa.

Ông đấy, đừng cố chấp như vậy nữa, ông có thể uống trà, nhưng phải có chừng mực." Văn Ý nói, lại xoa bóp chân cho ông nội Thẩm, "Nếu không con sẽ khóc cho ông xem."
"Con hay bày trò lắm đấy." Ông nội Thẩm vừa mỉm cười vừa mắng cô, ông vỗ vỗ lên tay cô, "Được rồi, Ôn Đình ở trong nhà bếp một mình, con mau vào giúp nó đi."
"Được, hôm nay con sẽ thể hiện tài nghệ cho ông xem." Văn Ý cười hì hì rồi nói, cô cởi áo khoác ra rồi chui vào nhà bếp.
Văn Ý vừa mới vào nhà bếp, ông nội Thẩm che miệng lại, ông kho khan liên tục.

Cổ họng rất ngứa, ông nội Thẩm ho đến nỗi mặt đỏ lên, dọa Lạc Lạc đang chơi xếp khối gỗ sợ hết hồn.
Lạc Lạc không chơi xếp gỗ nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo căng thẳng nhìn ông nội Thẩm, cậu nhóc nói, "Ông Thẩm, có phải ông không thoải mái không? Lạc Lạc đưa ông đến bệnh viện nhé?"
"Lạc Lạc có lòng rồi, lát nữa ông khỏe ngay ấy mà." Ông nội Thẩm vừa dứt lời, ông lại ho khan hai tiếng.
Lạc Lạc nghiêng đầu, "Ông ơi, mẹ cháu nói, chỉ cần đến bệnh viện thì sẽ không đau nữa."
"Lạc Lạc, bệnh của ông, đến bệnh viện cũng vô ích thôi." Ông nội Thẩm chậm rãi nói, ông sờ đầu Lạc Lạc, "Sau này cháu lớn lên rồi thì sẽ hiểu."
Lạc Lạc gật đầu, nửa hiểu nửa không, "Chị cũng hiểu đúng không ạ?"
Ông nội Thẩm cười cười, "Chị giống với Lạc Lạc, vẫn còn là một đứa trẻ.

Đây là bí mật nhỏ giữa hai chúng ta, không được nói cho chị biết."
Lạc Lạc: "Được! Đây là bí mật nhỏ của Lạc Lạc với ông!"
Trong nhà bếp, Văn Ý cắt cà chua thành mấy miếng nhỏ rồi bỏ vào trong chén, "Sau đó thì sao?"
"Lấy bốn quả trứng gà." Thẩm Ôn Đình vừa xào thức ăn vừa nói, anh vẫn không yên tâm mà nhìn về phía Văn Ý, "Cất dao đi."
"Ồ." Văn Ý ngoan ngoãn nghe lời, cô lấy bốn quả trứng gà đập ra rồi bắt đầu đánh trứng.
Cô rất ít khi nấu đồ ăn, trước đây cũng đã từng học qua rồi.

Mỗi làm cô đều sợ dầu bắn lên, cuối cùng cô lại trốn ra xa.

Bây giờ cô cũng chỉ có thể giúp Thẩm Ôn Đình làm mấy việc lặt vặt.

Nghe theo sự sắp xếp của Thẩm Ôn Đình, chuẩn bị xong thức ăn, Văn Ý lại không có chuyện gì làm.
Trong tủ lạnh có sữa chua và đồ uống, ông nội Thẩm biết cô sẽ thường xuyên đến đây nên ông đã chuẩn bị rất đầy đủ.


Cô lấy một hộp sữa chua, Văn Ý đi vòng ra sau lưng Thẩm Ôn Đình, cô áp trán lên lưng anh, "Thẩm Ôn Đình."
"Ừ?" Giọng nói trầm thấp từ trong cổ họng anh vang lên, lẫn với tiếng xào rau, khiến người ta có cảm giác yên tâm.
"Hôm nay ánh mặt trời ấm quá." Văn Ý dựa vào người Thẩm Ôn Đình, cửa sổ trong nhà bếp đang mở, ánh mặt trời bên ngoài đi vào, để lại cái bóng trên mặt đất.
Thẩm Ôn Đình làm xong món cá chua ngọt, anh quay đầu lại, Văn Ý không kịp chuẩn bị, cô cứ như vậy chạm vào lồ ng ngực anh.
"Đau..." Đụng trúng mũi cô, Văn Ý đang lầm bầm nói thì có một ngón tay nhẹ nhàng đặt lên mũi cô, anh nói nhỏ với cô, "Ở đây khói, em ra ngoài đợi một lát đi."
Văn Ý không muốn đi, cô ở bên cạnh anh, "Muốn ở cùng anh."
"Vậy em phải ngoan một chút." Thẩm Ôn Đình hơi cúi người xuống, ngang tầm mắt với cô, đôi môi mỏng in dấu lên khóe môi cô, cảm giác ươn ướt vừa chạm vào đã rời đi, "Đừng phá rối anh."
Văn Ý ngước mắt lên, đôi mắt của người đàn ông còn trong hơn cả ánh mặt trời.

Lúc cô đang ngẩn người ra, một nụ hôn dài ập xuống.
Trong miệng cô đang thơm mùi sữa, Thẩm Ôn Đình vẫn luôn không thích uống sữa.

Nhưng anh lại phát triển tốt hơn so với Văn Ý ngày ngày đều uống, cô vẫn bị Thẩm Ôn Đình chèn ép.
Người đàn ông có thể đừng cám dỗ cô như vậy được không! Có thể chuyên tâm nấu ăn được không!
Thẩm Ôn Đình nhìn thấy cô đang căng thẳng, động tác của anh chậm lại.

Đến khi anh thỏa mãn rồi mới chịu buông cô ra, "Ra ngoài chờ anh, nhé?"
Có thứ gì đó cứng cứng đè lên người cô, Văn Ý cứng đờ, cô gật đầu.
Thẩm Ôn Đình là một tên lưu manh!
Đêm khuya.
Bác sĩ đi ra khỏi phòng ông nội Thẩm, nhìn thấy người đàn ông đang đứng ở lan can.

Anh đứng ngược sáng, dáng người cao thẳng.
"Bác sĩ Hứa." Thẩm Ôn Đình lên tiếng trước, "Sức khỏe của ông nội thế nào rồi?"
Nhìn người đàn ông điềm tĩnh và có khí thế ở trước mặt, bác sĩ Hứa ngập ngừng, nhất thời không biết nên nói gì.
"Bác sĩ Hứa không cần giấu tôi, với tư cách là người nhà, tôi nghĩ mình vẫn có quyền được biết." Thẩm Ôn Đình lạnh lùng nói, không giống với vẻ lạnh lùng thường ngày, cảm giác có vài phần áp bức.
Bác sĩ Hứa vô thức nhìn về phía cửa phòng của ông nội Thẩm, ông thở dài một tiếng, "Sức khỏe của ông Thẩm càng ngày càng kém, e rằng không có cách nào chữa khỏi."
Sinh lão bệnh tử, suy cho cùng vẫn là một hành trình.

Có nhiều tiền đi nữa, thiết bị y tế có tốt đi chăng nữa, cũng không thể giữ được mạng sống.
Ánh mắt Thẩm Ôn Đình dần trở nên ảm đạm, "Còn bao lâu nữa?"
"Cái này không thể nói được." Bác sĩ Hứa suy nghĩ một chút, "Một hai năm."
Nhìn thấy biểu cảm của Thẩm Ôn Đình không đúng lắm, bác sĩ Hứa vội vàng an ủi, "Thật ra thì ông Thẩm..."
"Không cần an ủi tôi." Thẩm Ôn Đình bình tĩnh nói, "Sau này vẫn nhờ bác sĩ Hứa vất vả chăm sóc cho ông nội, cảm ơn."
Một hai năm sao?
Thẩm Ôn Đình khẽ nhíu mày, ánh đèn không mấy sáng sủa trong hành lang chiếu lên khuôn mặt anh, che đi suy nghĩ trong mắt anh.
-
Lúc Thẩm Ôn Đình về phòng, Văn Ý đã lên giường và chuẩn bị ngủ.

Nghe được động tĩnh, vốn dĩ Văn Ý sắp ngủ rồi, cô mở mắt ra, "Sao về trễ vậy?"
"Ra vườn ngồi một lúc." Thẩm Ôn Đình nói, anh vén màn cửa sổ ra rồi tắt máy lạnh.
Văn Ý rất buồn ngủ nhưng vẫn cố gắng mở mắt ra, cô nhìn Thẩm Ôn Đình đi tới, cô ngáp một cái, cô đưa tay về phía Thẩm Ôn Đình, "Ôm."
Khi ngủ, Văn Ý rất không có cảm giác an toàn, cô thích ôm đồ vật.

Trước đây Thẩm Ôn Đình không cho cô ôm, cô sẽ ôm gấu.

Bây giờ có Thẩm Ôn Đình rồi, mỗi đêm cô đều quấn lấy anh.
Thẩm Ôn Đình tắt đèn lớn đi, anh ôm lấy Văn Ý.


Đôi mắt lim dim buồn ngủ, nhưng lại không ngủ được.

Khuôn mặt nhỏ nhắn áp lên ngực anh, tay cô không chịu an phận mà chọc vào eo anh, "Có tâm sự phải không?"
"Không có.

Chỉ là thấy hoa ở ngoài vườn nở rất đẹp." Thẩm Ôn Đình hôn lên trán Văn Ý, anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn ấm áp của cô, "Em mệt thì ngủ đi."
"Tên cặn bã!" Văn Ý ở trong lòng anh đột nhiên bắt đầu suy nghĩ, "Hoa dại bên ngoài thơm bằng đóa hoa của nhà mình là em sao?"
Thẩm Ôn Đình: "..."
Trước đây Phương Dịch đã từng nói, có những lúc phụ nữ không chịu nói lý lẽ.

Nói không được, chỉ có thể nghe theo, dỗ dành.
"Hừ." Văn Ý lại nói nhỏ một tiếng, "Trả lời em đi."
"Không có." Trong lòng anh cũng chỉ có đóa hoa nhỏ yếu ớt này thôi, những thứ khác đều không lọt vào mắt anh.
Văn Ý hài lòng, cô cọ cọ vào ngực anh, hoàn toàn không để ý rằng người đàn ông bên cạnh bị hành động này của cô mà đốt lên ngọn lửa tình.
Thẩm Ôn Đình nhắm mắt lại, anh cố gắng hết sức để chịu đựng.

Bây giờ Văn Ý đang rất buồn ngủ, anh mà quấn lấy cô, nói không chừng ngày mai cô lại tức giận.
"Thẩm Ôn Đình...!Sức khỏe của ông nội càng ngày càng kém..." Cô thì thầm trong lòng anh, giọng nói càng ngày càng nhỏ, "Em sợ..."
Người trong lòng mình im lặng, Thẩm Ôn Đình ôm lấy cô, nghe thấy hô hấp đều đều của cô, "Đừng sợ, anh ở đây."
Văn Ý sợ cô đơn, vì thế cho dù đi ngủ, cô cũng sẽ để lại một ánh đèn.
Thẩm Ôn Đình nghĩ, anh không yên tâm để Văn Ý lại một mình.

Vì thế đời này, anh phải ở bên cạnh Văn Ý.
-
Giữa hè, Văn Ý xuất bản quyển truyện tranh đầu tiên của mình.

Sau khi Bạch Tiêu biết được, anh dùng tài khoản Weibo chính thức của tập đoàn Thẩm thị, bình luận bên dưới ngay lập tức bùng nổ.
"Chết tiệt? Câu chuyện tình yêu của sếp Thẩm và phu nhân? Tôi ghen tôi ghen nhưng vẫn muốn mua!"
"Đừng cản tôi, tôi muốn biết người có tiền yêu đương thế nào."
"Chị em này tin tôi đi, mua cổ phiếu không lỗ đâu! Tôi từ Weibo của tác giả chạy qua đây, thật sự rất ngọt ngào."
"A...!Tôi cũng xem rồi, sếp Thẩm quả là một người đàn ông tuyệt vời, tôi cũng muốn tổng giám đốc bá đạo!"
Ngải Tư Ngôn vừa lướt xem bình luận vừa chua xót nói, "Tớ cũng vậy, tổng giám đốc Thẩm quả là một người đàn ông tuyệt vời."
Văn Ý liếc mắt nhìn qua, "Phương Dịch nhà cậu không tốt à?"
"Anh ấy là một tên nói lời không giữ lấy lời, cả ngày chọc giận tớ thôi." Ngải Tư Ngôn vừa nhắc tới Phương Dịch thì tức lên, cô hút một hơi trân châu.
Văn Ý nhìn sang bên cạnh, chỉ sợ cô gái này lúc nổi giận sẽ làm ra chuyện lớn, "Cậu yên tâm đi, với tài võ nghệ của Phương Dịchcó thể bình yên vô sự cho đến bây giờ, đã yêu sâu sắc lắm rồi."
Ngải Tư Ngôn nhai trân châu trong miệng, cô nói, "Cũng phải."
Đến khi cô nuốt hết trân châu xuống, Ngải Tư Ngôn mới hỏi, "Cậu không định lên Weibo PR một chút à? Tớ nhớ là lúc cậu ký hợp đồng cũng có phân chia phần trăm mà, nếu sách này bán chạy, cậu còn kiếm thêm được một khoản."
Văn Ý ghét bỏ nói, "Tớ thiếu chút tiền này à?"
Ngải Tư Ngôn: "..." Suýt chút nữa quên mất, người phụ nữ này vài năm trước đã thăng cấp làm bà chủ rồi, bây giờ tiền cho thuê phòng mỗi tháng cũng đủ để không phải lo cái ăn cái mặc, chứ đừng nói là vẫn còn một ông chồng là tổng giám đốc.
Chết tiệt, tình yêu của người có tiền, cô cũng ghen tị rồi.
Lặng lẽ mở link của truyện tranh ra, Ngải Tư Ngôn rực tiếp đặt hàng, "Hình như lần này Chu Thiến Thiến quyết tâm ly dị rồi, còn bắt đầu tuyệt thực."
"Không lẽ tiếp tục đi theo Văn Viễn lãng phí cuộc đời của mình à?" Đàn ông ngoại tình, hoặc là không có lần nào hoặc là vô số lần, tâm tư của Văn Viễn không ở trên người Chu Thiến Thiến, cần gì phải lãng phí thanh xuân.
Ngải Tư Ngôn tán thành, cô gật đầu, cách xa mấy tên cặn bã, sống lâu một chút.

Do dự một lúc, Ngải Tư Ngôn lại hỏi, "Vậy tổng giám đốc Văn bên kia..."
"Yên tâm, đến tang lễ của ông ấy, tớ sẽ đến." Văn Ý xem WeChat, cô không thể tin được mà ngẩng đầu lên, "Cậu và Phương Dịch phải đi hưởng tuần trăng mật à? Các cậu còn chưa kết hôn, đi hưởng tuần trăng mật làm cái quái gì."
Cô và Thẩm Ôn Đình đã kết hôn ba năm rồi mà vẫn chưa hưởng tuần trăng mật, sao hai người này lại cướp trước rồi.
"Này, cái này chẳng phải là lên xe trước mua vé sau sao." Ngải Tư Ngôn có chút chột dạ, ngay sau đó lại lập tức bảo đảm, "Cục cưng cậu yên tâm, trong lòng tớ chỉ có cậu."

Văn Ý buồn bực, người khác đang ghen tị với cô, còn cô thì ghen tị với Ngải Tư Ngôn.
Hưởng tuần trăng mật, bãi cát, anh chàng đẹp trai, cô cũng muốn.

Tất nhiên, cái cuối cùng quan trọng hơn.
Đang trò chuyện vui vẻ, một nam một nữ bước vào.

Người nam thì không quen, còn người nữ thì rất quen thuộc.
"Đây là người thứ mấy vậy?" Văn Ý cố gắng nhớ lại.
Ngải Tư Ngôn đã từ bỏ rồi, "Cậu không đủ ngón tay để đếm." Cô không thể nhịn được mà nhìn Lục Y Y ở bên kia vài lần, Ngải Tư Ngôn thở dài, "Thật là, trap queen, lần này Cố Phương Nguyên thua sạch rồi.

Quả nhiên, kẻ tồi tệ phải được kẻ tồi tệ khác trị."
Có lẽ một kẻ phong lưu như Cố Phương Nguyên cũng không ngờ rằng, cậu ta phong lưu bao nhiêu năm nay, cuối cùng lại gặp phải một người phong lưu hơn.
Tạm biệt Ngải Tư Ngôn, Văn Ý lang thang bên ngoài một lúc thì nhìn thấy Thẩm Ôn Đình.
Cô chạy bước nhỏ đến nhào vào trong lòng Thẩm Ôn Đình, Văn Ý nhìn anh cười nói, "Nhớ em à?"
"Đúng lúc có hợp tác ở bên này, tiện đường đến đón em." Thẩm Ôn Đình nói.
Văn Ý: "..." Hai chữ "tiện đường" này của anh đã hoàn toàn đắc tội em rồi.
Hừ một tiếng, Văn Ý vẫn chủ động nắm tay Thẩm Ôn Đình.
Phải nói là, bàn tay lạnh cũng tốt.

Ví dụ như giữa hè, cái lò sưởi nhỏ như Văn Ý nóng không chịu được, mà lòng bàn tay của Thẩm Ôn Đình lại khô ráo mát mẻ, tản đi rất nhiều nhiệt.
"Em nghe nói Phương Dịch sắp đi hưởng tuần trăng mật, nếu vậy, chẳng phải anh sẽ bận rất nhiều việc sao?" Ở công ty thiếu đi một phó tổng giám đốc, Thẩm Ôn Đình phải lo liệu mọi thứ.
Thẩm Ôn Đình: "Sẽ rất bận." Dừng lại một chút, anh nhìn Văn Ý bên cạnh, "Em để ý à?"
Văn Ý không rõ chuyện gì, "Để ý cái gì?"
"Công việc của anh sẽ rất bật, có lúc sẽ không chăm sóc cho em được." Thẩm Ôn Đình cũng bắt đầu từ từ giảm bớt công việc, nhưng sẽ phải cần một khoảng thời gian.
Văn Ý lắc đầu, cô nghiêm túc nói, "Không đâu, chỉ cần anh chăm sóc bản thân mình thật tốt là được."
Vài giây sau, cô lại thấp giọng lẩm bẩm, "Dù sao thì một mình em cũng chơi rất vui."
Thẩm Ôn Đình hơi dừng lại, "Văn Ý, anh nghe thấy đấy."
"Ồ." Văn Ý nhìn anh.
Thẩm Ôn Đình bình tĩnh nói: "Làm việc một mình rất chán, em có thể đến với anh."
Văn Ý: "..."
Thẩm Ôn Ôn nhà cô đang làm nũng à?
-
Đến tháng tám, Thẩm Ôn Đình dường như ở luôn lại công ty.

Văn Ý chuẩn bị một số đồ vệ sinh cá nhân và quần áo, để chúng vào trong phòng nghỉ.
Giường trong phòng nghỉ không lớn bằng giường ở khu Thanh Hà, nhưng mà hai người miễn cưỡng chen chúc một chút thì cũng được.
Lúc Văn Ý hoàn thành bản thảo, Thẩm Ôn Đình vẫn còn đang bận rộn trước bàn làm việc.

Cô ngáp một cái, cô nhìn ánh đèn chiếu lên khuôn mặt anh, phác họa đường nét trên khuôn mặt anh.

Cô thưởng thức một lúc rồi nhắc nhở, "Thẩm Ôn Đình, đã mười hai giờ rồi."
Thẩm Ôn Đình đang xem tài liệu, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn rất mệt mỏi, "Em đi ngủ trước đi, không cần chờ anh."
"Bận rộn như vậy sao?" Văn Y đi tới, cô bấm huyệt thái dương cho anh.
Nhiệt độ dưới đầu ngón tay hơi nóng.

Văn Ý cả kinh, cô đưa tay ra sờ sờ lên trán Thẩm Ôn Đình, rất nóng, "Thẩm Ôn Đình anh sốt rồi!"
"Không có gì đáng ngại." Thẩm Ôn Đình nói, cảm thấy hô hấp của mình có chút nặng nề khó chịu.

Cổ họng giống như bị thứ gì đó làm bỏng vậy, vừa ngứa vừa đau.
"Vậy cũng không được, anh cùng em đến bệnh viện." Văn Ý không nói tiếng nào, cô kéo Thẩm Ôn Đình dậy, "Bạch Tiêu chắc vẫn còn ở công ty, em bảo cậu ấy lái xe."
Thẩm Ôn Đình vốn dĩ còn định từ chối, nhưng mà cổ họng anh rất khó chịu.
Ba mươi chín phẩy tám độ.
Lúc Văn Ý nghe thấy con số này, lửa giận trong lòng cô suýt chút nữa đã bộc phát ra.

Cô trực tiếp bảo Bạch Tiêu sắp xếp một phòng bệnh đơn, cô làm mặt lạnh đưa thuốc và nước ấm cho Thẩm Ôn Đình.
"Anh uống thuốc đi." Giọng điệu của Văn Ý cứng ngắc, cô đưa thuốc và nước ấm trong tay cho Thẩm Ôn Đình.
Thẩm Ôn Đình uống thuốc, đôi mắt trong veo nhìn Văn Ý đang vô cùng tức giận, anh chậm rãi nói, "Giận à?"
Văn Ý không muốn để ý đến anh, cô cúi đầu xem phim của mình, lạnh lùng trả lời một câu, "Anh uống xong rồi thì ngủ đi, em trông anh."

Sợ là nửa anh lại lên cơn sốt, phải có người trông cả đêm mới được.
"Văn Ý." Thẩm Ôn Đình vươn tay ra muốn ôm cô nhưng lại bị cô tránh đi.

Nhìn vòng tay trống rỗng của mình, Thẩm Ôn Đình bật cười, anh kiên nhẫn nói lý lẽ với cô, "Lần này là anh không đúng, đừng giận, tức giận nhiều da bị nhăn đấy."
Văn Ý nhìn anh, "Anh mau ngủ đi."
Đúng là giận thật rồi.
Thẩm Ôn Đình thở dài một tiếng, đôi môi nóng bỏng dán lên tay cô, nụ hôn vô cùng thành kính.

Sau đó lại hôn lên chiếc nhẫn lạnh buốt, "Văn Ý, anh khó chịu."
Cả người yếu ớt không có lưc, ngay cả cổ họng cũng khó chịu.
Anh yếu ớt như vậy, Văn Ý không có cách nào, khuôn mặt cô vẫn còn nhăn nhó, "Thẩm Ôn Đình, em muốn anh khỏe mạnh."
Thẩm Ôn Đình dỗ dành cô, "Được."
"Anh đừng có qua quýt với em.

Tuần trước bị dạ dày tuần này bị sốt, tuần sau có phải anh cũng muốn nằm ở đây không?" Văn Ý hất tay anh ra, giọng nói mang theo chút giọng mũi.

Cô chớp mắt, không để cho nước mắt rơi xuống, "Anh từng nói muốn sống cùng em hết quãng đời còn lại, nếu anh cứ tiếp tục như vậy nữa, sớm muộn gì em cũng thành góa phụ, nếu đã như vậy, không bằng em cứ tái hôn!"
Thẩm Ôn Đình ngẩn người ra, "Không được phép tái hôn."
Văn Ý im lặng nhìn anh, khuôn mặt nhỏ nhắn kéo dài ra.
"Anh hứa với em, sau này anh sẽ chăm sóc sức khỏe của mình thật tốt." Thẩm Ôn Đình nhìn dáng vẻ tức giận của Văn Ý, trong lòng anh cảm thấy ấm áp, chỉ chứa đầy người phụ nữ tên "Văn Ý" này, không chứa được những thứ khác.
"Tha lỗi cho anh, nhé?" Thẩm Ôn Đình làm nũng, tuy giọng nói hơi khàn, nhưng cũng rất dễ nghe, "Lần sau anh còn tái phạm, em cứ phạt anh."
Văn Ý cuối cùng là có phản ứng, không vui đạo, "Phạt anh cái gì?"
"Phạt anh một tuần không được chạm vào em." Thẩm Ôn Đình nói.
Vì chăm sóc cho Văn Ý, Thẩm Ôn Đình không dám làm bậy, một tuần ba bốn lần, xem như tần suất bình thường.

Chẳng qua là thời gian của mỗi lần đều rất dài, khiến Văn Ý bất mãn một lúc lâu.
Đây mà tính là phạt cái gì?!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Văn Ý đỏ lên, trong đầu cô toàn là hình ảnh không dành cho thiếu nhi.

Cô trợn mắt nhìn tên đầu xỏ trước mặt, cô lại tăng thêm, "Một tháng!"
"Được." Thẩm Ôn Đình nói.
Nhìn thấy vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt anh, Văn Ý cũng không quấy rầy anh nữa, giọng cô mềm mại hẳn, "Anh mau ngủ đi, em trông cho anh."
Có lẽ là cô khi dễ anh lúc này không có sức, Văn Ý trực tiếp đè anh xuống ngủ.

Đôi mắt sáng ngời như có ánh sáng, giọng nói rất dịu dàng, "Đừng nhìn, ngủ đi."
"Anh đừng tưởng rằng lần này em tha cho anh thì lần sau anh được nước lấn tới.

Lần sau anh mà còn không giữ gìn sức khỏe của mình, em sẽ giận thật đấy."
Giọng nói của Văn Ý ngày càng xa dần, rồi hóa thành hư vô.
Cô lải nhải một lúc lâu, người đàn ông nằm trên giường bệnh đã ngủ say.
Đầu ngón tay thon dài phác họa khuôn mặt anh, Văn Ý cúi người, cô cẩn thận hôn lên đôi môi không còn chút máu nào của Thẩm Ôn Đình, "Anh phải khỏe mạnh đấy."
Cô không thể mất đi Thẩm Ôn Đình.
Cả đêm không nằm mơ, giấc ngủ này rất ngon.
Cho đến có khi có một tia sáng chiếu lên mặt mình, Thẩm Ôn Đình mới khó chịu mở mắt ra.
Có người đang nằm bên mép giường, khuôn mặt nhỏ nhắn ẩn sau ánh sáng.

Hàng mi cong cong, khuôn mặt nhỏ nhắn vì đè lên tay nên hơi biến dạng.
Buổi sáng năm anh mười sáu, Thẩm Ôn Đình cũng ở bên cạnh Văn Ý thế này.
Anh của khi đó, cũng không ngờ rằng, thật sự sẽ có một ngày, người anh yêu cũng sẽ yêu anh, đưa anh đến một thế giới khác, nơi đó có cô, còn có bạn bè.
Phương Dịch từng hỏi anh, mười năm rồi, có đáng không?
Chỉ cần cô ấy bên cạnh, bao lâu cũng đáng.
"Hơ..." Văn Ý mơ mơ màng màng tỉnh giấc, "Chào buổi sáng, Thẩm Ôn Đình."
Thẩm Ôn Đình khẽ cười: "Chào buổi sáng."
Mỗi khi tỉnh dậy, bên cạnh đều là cô.
Khao khát cả đời cũng chỉ như thế.
- -
Xong phần truyện chính.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi