ĐỊA PHỦ ĐẾ VƯƠNG


Bách điểu đằng đằng, cành cây loạn vũ, mặt đất tựa hồ bị đánh thành cái trống, tạo nên một khúc tử vong hoà tấu.Lý Thành Thiên cảm giác dưới chân không vững, loạng choạng phải ngã, bèn một tay chống xuống đất, thừa phong phá lãng, búng người nhào lộn qua chỗ bên kia.Chẳng khác nào đại hồng thủy bách điểu thổi tung bụi mù, nhổ bật gốc cây, dây leo quằn quại, ngô công nhền nhện rơi như xối, tràng cảnh diễn ra lệnh người sởn gai ốc.Cũng may Lý Thành Thiên chạy tới khá xa, sau cùng tai nghe im lặng, hoàn toàn trống rỗng, như là không gian đều đứng yên rồi.Hắn mò mẫm đi tới, chưa từng vào sâu Mẫu Yêu Lâm, cũng không biết hiện tượng bách điều là ý nghĩa gì.Lúc này chỉ thấy bách điểu đã bay ngang, cùng trời thanh tử gác lên một chi đỏ thắm, tựa hồ bi thương hồng lệ.Mà trước mắt rừng cây bị ủi sạch, cũng là bách điểu làm nên tác phẩm, một đạo tiền đồ xán lạn như là cố ý vì Lý Thành Thiên mở đường.Giống như người đầu tóc yêu thương bóng mượt, đột nhiên mất một lõm thật là khó coi.Bất quá còn những đại thụ không thể bị đánh bay, bách điểu chỉ là giao tế một chút, không có bay vòng cả Mẫu Yêu Lâm.Không biết tụi nó đi đâu nữa?Nhưng quan tâm tụi nó làm gì nha, lo cho chính mình chưa xong, hiện tại nên đi đâu nha?Lý Thành Thiên quên đi tuyến đường vừa rồi, chưa kể sẽ có thân cây mang chữ số đánh dấu, có khi nào cuồng phong cho tróc mất.Vò đầu một hồi hắn loay hoay tìm kiếm, rốt cuộc lạc đi đâu cũng không biết, nhưng tìm được một cái cây có chữ số, mừng rỡ hết sức.Xem nào, trong đầu còn nhớ là đi tới chữ số năm.Khoan đã, trên cây lại là chữ số sáu.Lý Thành Thiên cau mày, không lẽ hắn bị bách điểu lắc lư tới mất trí nhớ tạm thời.Thế là hắn bèn hỏi hệ thống, nhưng hệ thống không hồi âm, hắn cảm giác con lừa này muốn trốn nợ sao.Đứng xoa cằm nửa ngày cuối cùng Lý Thành Thiên đã biết, bàn tay vỗ trên đầu.Đột nhiên mình lại ngu đần như vậy?Nhìn nét vẽ xấu xí kinh thiên động địa, đương nhiên không thể sánh với bút lực cao thâm của hắn.Khác không dám nói, hơn hai mươi năm trước Lý Thành Thiên có tài hội hoạ thư pháp, bẩm sinh tinh mỹ, đẹp như băng cơ ngọc cốt, khéo như tầm long điểm huyệt.Cho nên không phải hắn, đây là người khác làm đánh dấu, liền bàng môn lộng phủ cũng dám...Ách, không phải hắn thì là ai nha?Lý Thành Thiên đang coi xét chợt gần đó nghe tiếng bước chân cùng tiếng người nói chuyện, lập tức thổi ngã đèn lồ ng, cả người phóng lên cành cây.Đưa mắt nhìn xuống ngẫu nhiên là năm người ban đầu đi vào, vậy mà lòng vòng không có đem Lý Thành Thiên cho lạc hậu.Hai người đằng trước mỗi cái xách đèn lồ ng.Một cái nam nhân áo ngắn xẻ ngực, lộ cơ ngực vạm vỡ, nét mặt lạnh lùng, mày ưng râu báo, trên đầu tóc có chút không gọn gàng, trên người bội đao, cước bộ vững vàng đạp địa, trông như một chân đao phủ.Cái kia bàn tử mập mạp, làm cho Lý Thành Thiên tưởng nhớ thỏ tinh hết sức, mặt tròn như cái bánh bao, híp mắt hưởng thụ, không cười cũng như là cười.Sau cùng đi hai người, một nữ nhân, một thiếu niên thì thấp hơn cái đầu.Nữ nhân áo da bò, khoác thêm áo choàng bằng lá khô, tướng mảnh, da trắng như bột, cũng có mấy phần yêu dã sửng sốt nam nhi, kéo váy vượt qua đầu gối để lộ thon thả đùi ngọc.Thiếu niên cũng là gầy gò, mười lăm mười sáu tuổi, dáng yếu nhược nhưng không chật vật, tấm lưng thẳng tắp, mặc dù sắc mặt xanh xao tái nhợt, mắt đóng quầng thâm, nhưng là nhãn tình kiên cường bất khuất.Trung tâm là một lão nhân độ chừng bát tuần, một bộ dáng gần đất xa trời, bước đi buông thả, trên mặt đầy ruộng bậc thang, nắm râu điểm bạc, tóc quấn cao thành một đoàn.Lúc này lão nhân hai tay cầm bản đồ da thú, cẳng tay đều run lẩy bẩy, cảm tưởng tai biến mạch máu não không biết khi nào xuất hiện."Vừa rồi tiếng động vô cùng lớn, không biết là thứ gì?" Mập mạp ưỡn bụng nhìn qua tráng kiện nói ra.Tráng kiện lắc đầu.

"Không biết!"Phía sau lão nhân bụm miệng ho phải gào thét sặc sụa, ra sức nói.


"Mẫu Yêu Lâm có bát phương yêu quái, không chừng là đang giao phong, hoặc là đại năng tác pháp!? Chúng ta nhìn như không nhìn, nghe như không thấy, việc gì cũng không can hệ là tốt nhất!"Mập mạp ngoái đầu.

"Ta biết lão gia! Chúng ta chưa đủ lớn để xen vào, chỉ là hiếu kỳ, lá gan ta không thể làm gì khác."Lý Thành Thiên thấy bọn hắn lại gần, nhẹ nhàng như cũ đánh giá, một cái mắc bệnh lao, ba cái ngu đần, một cái thành thục ngự tỷ."Đúng vậy lão gia, chúng ta quay về rồi!" Mỹ nữ lên tiếng."Phải!" Tráng kiện dùng đèn chiếu tới trên vỏ cây chữ số sáu.

"Nơi này!"Lão nhân đi tới ngồi bên cạnh gốc cây.

"Chúng ta nghỉ ngơi một lát, đêm đến hành sự, đành nhờ mọi người họp sức!"Không như Lý Thành Thiên nghĩ bọn hắn lạc đường, vòng về chỗ cũ, mà là cố tình quay lại địa điểm đã đánh dấu.Chợt mỹ nữ nói.


"Mọi người ở lại đây, ta thấy đằng kia có hồ nước mát, phải qua đó tranh thủ tắm rửa!"Lão nhân không quan tâm, nhắm mắt tựa đầu.

"Đi đi!"Lúc này thiếu niên trợn tròn mắt nhìn tới mỹ nữ.

"Chúng ta vào rừng bắt yêu vật cần gì tắm rửa? Cả ngày hôm nay ta đều không có tắm qua."Mỹ nữ nhăn mày liễu nói.


"Đệ đệ ngốc, ngươi là nam nhân, ta là nữ nhân nên khác!"Sau đó xoay người đi về hướng xa xa.Lý Thành Thiên nghe được hết thảy, miệng đắng lưỡi khô, cùng lúc trong đầu có âm thanh nhắc nhở.[Ký chủ ham ăn ham ngủ, lại còn háo sắc, nhất định làm không ra đại sự! Ta cảm giác mình rơi nhầm người.]Đợi như vậy Lý Thành Thiên đã không còn ngồi trên cành cây, như một đầu ô nha phóng đi mất tích."Ta nói ngươi chỉ là hệ thống vô tri, làm sao hiểu tình cảm nhân loại? Suốt ngày ký sinh, vô hình vô tướng, xem chừng còn chưa tiến hoá đầy đủ, ngươi biết tình cảm sao?"Hệ thống muốn nói tình cảm của ngươi sẽ không giống háo sắc nha, nhưng Lý Thành Thiên quả thực sỉ nhục nó.[Là ngươi không biết mà thôi! Bất quá là, chỗ ta cũng có mẫu hệ thống.]Lý Thành Thiên cạn lời không còn gì để nói, chốc lát đã tới địa phương hồ nước.Tắm rửa!Tại đây dây leo thành tinh, hoa tinh, còn có vô số côn trùng bẩn thỉu, vậy để tiểu ca đây tới bảo hộ ngươi.Hắc hắc!Mỹ nữ vẫn không hề hay biết, đem diệp bào cho đặt trên mặt đất, từng cái động tác lên áo váy...!Cởi...!Cởi...Lý Thành Thiên thật tốt nấp sau tảng đá, có chút đứng ngồi không yên, nhịp tim đánh loạn.Lưng như tuyết sơn, để người trèo lên muốn trượt xuống eo nhỏ, kiều đồn kiêu hãnh, cặp chân thon dài.Phảng phất trong rừng yến oanh, chi chi êm dịu lòng người.Tóc xanh xoã dài, như là lông đuôi ngựa phất trần, phủi thẳng tới Lý Thành Thiên ý niệm.Mỹ nữ co chân đi tới, nửa th@n dưới dần ngập trong hồ nước.Đem tay khoát nước, thỉnh thoảng khẽ rên.Lý Thành Thiên nhìn tới vai nàng, cả người chồm ra, quay lại một chút, một chút nữa nha, cho ta thấy đảo, khụ khụ, cho ta thấy mặt ngươi nha.Bên trong hệ thống lắc đầu thở dài, nhìn ngươi giống đang ẩn náo sao, ngươi đứng như vậy chi bằng chạy ra ngoài luôn đi.Bất quá mỹ nữ lo lắng tắm rửa, không hề để ý có người nhìn trộm.Ngược lại Lý Thành Thiên muốn phóng xuống, nhưng mà, hắn cần nguyên nhân, đúng như thế, cần một cái đường hoàng nguyên nhân.Mỹ nữ đang ngâm khúc, chợt nghe đằng sau có âm thanh cọ xát, giật mình quay lại.

"Ai?"Hoá ra Lý Thành Thiên nhìn không ngay mục tiêu, ta chồm ta chồm, bất cẩn trượt chân, lúc này dùng tay níu lấy tảng đá.Đứng lên nhìn lại, mỹ nữ cũng là đang nhìn mình, ách!.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi