ĐIÊN CUỒNG VÌ EM


Gia Như gắng sức thốt ra lời nói cuối cùng trước khi ngất đi.

Đòn roi thứ tư hắn không kiềm lại được, cứ như vậy mà quất vào lưng cô, máu rơi từng giọt trên nền nhà.
Ngụy Khắc như bừng tĩnh, ánh mắt máu lạnh và độc ác hoàn toàn biến mất.

Hắn nhìn Gia Như đang bị trói chặt, máu nhỏ giọt rĩ rã.

Hai bàn tay Ngụy Khắc bất giác run lên, hắn nhìn cây roi trong tay, rồi nhìn vết thương trên lưng cô.
.
Hắn cảm thấy đầu đau buốt.

Nhưng vấn đề quan trọng bây giờ là phải cầm máu cho cô gắp.

Không suy nghĩ gì nữa, hắn vội cởi trói cho cô, nhanh chóng bế cô ra ngoài.
Quản gia như đứng trước cửa nãy giờ, vừa thấy hắn ra thì vội lên tiếng.
"Muộn rồi, tôi đưa cô về"- anh cất giọng nghiêm nghị.
"Không bao giờ tôi về chung với một người nguy hiểm như anh đâu".
"Để phụ nữ say rượu về một mình mới nguy hiểm đấy.

Không nói nhiều, tôi đưa cô về".
Vương Kì Tử không cho phép sự cự tuyệt, dịu dàng nắm lấy bàn tay của Thẩm Nhược Thanh dẫn đi.

Do bây giờ đã ngà ngà say nên chị mặc cho anh muốn dẫn đi đâu thì dẫn.
Anh lái xe đưa Thẩm Nhược Thanh về tập đoàn Thẩm thị, thỉnh thoảng lại liếc sang khuôn mặt xinh đẹp đang say ngủ của Thẩm Nhược Thanh.
Đôi môi của Vương Kì Tử nở nụ cười nhẹ.

Thẩm Nhược Thanh thích Gia Như, chỉ cần nhìn qua thôi thì anh đã biết.
Nhắc tới Tôn Gia Như, em gái anh kết hôn mà anh không hề hay biết.


Mà người đó lại là Ngụy Khắc, tổng tài của tập đoàn bất động sản.

Có thể nói Gia Như được hạnh phúc thật sự hay là vì lí do khác?.
[....]
"Đừng đi, không.....!đừng đi....mà".
Gia Như gặp ác mộng nên tay cứ quơ loạn.

Hắn nắm lấy hai bàn tay của cô đan vào hai bàn tay của mình, Ngụy Khắc còn hôn nhẹ lên trán cô nữa.
Những vết thương trên lưng cô được Phong Hải băng bó cẩn thận.

Do không nằm ngửa được nên hắn để cô tựa vào иgự¢ mình.
Gia Như bây giờ vẫn còn sốt mê mang, nói mớ vài câu lại ngủ li bì.
Hắn cảm thấy bản thân tồi tệ vô cùng.

Liệu lúc tỉnh lại cô có tha thứ cho hắn không? Không, cô lấy quyền gì mà cự tuyệt hắn chứ.

Ngụy Khắc tự trấn an mình, rồi hắn khẽ đặt lên trán cô nụ hôn dịu dàng.
Gia Như mê man đến gần sáng mới tỉnh.

Cảm thấy toàn thân đau nhói, nhất là lưng.

Nhưng chỗ cô tựa vào thật sự rất mềm và ấm.

Là gối bông sao, sao có thể dễ chịu như vậy.

Chợt một giọng nói trầm trầm phả vào tai cô.
"Tỉnh rồi à?".
Gia Như tỉnh hẳn, hai mắt mở to quay lại nhìn hắn, ánh mắt Gia Như rất vô cảm, nhìn hắn bằng ánh mắt không có cảm xúc.

Gia Như hất tay hắn ra, loạng choạng bước xuống giường.

Hắn hơi hoảng, vội nắm tay cô.
"Đi được không...!để tôi dìu cô".
"Bỏ ra.

Tôi bị ở lưng, chứ chân tôi không bị liệt".
Gia Như hất tay hắn ra, bỏ vào nhà vệ sinh.

Ngụy Khắc cũng lẽo đẽo theo sau.

Cô đang súc miệng, ngó qua đã thấy hắn đứng ở cửa nhìn cô chằm chằm.
"Nhìn chằm chằm vào một người phụ nữ, anh không thấy xấu hổ à?".
Cô bực bội lên tiếng.

Ánh mắt hắn lộ vẻ áy náy, hắn đành hạ mình xin lỗi cô.
"Chuyện tối qua, cho tôi xin lỗi, vì tôi quá tức giận nên...".
Đây là lần đầu tiên trong đời, hắn hạ mình xin lỗi một người, dù trước đây hắn có làm điều gì có lỗi với Tôn Hiểu chị gái cô cũng chưa bao giờ hạ mình như vậy.
"Anh nhìn đi.


Nhìn cho kĩ vào".
Cô gắt gỏng chỉ vào tấm lưng chằng chịt vết thương của mình.
"Xin lỗi tôi, nó có liền lại được không?".
Cô lườm hắn một cái rồi bỏ ra ngoài.

Đến nước này rồi, hắn phải giở trò đe dọa thôi.
"Căn nhà đó, tôi sẽ bán cho người khác, nếu cô còn bướng".
Bàn tay đang lấy quần áo của cô bỗng nhiên dừng lại, sự tức giận lập tức bộc phát.
"Đồ khốn, anh đúng là tiểu nhân.

Tôi sống trên đời, chưa thấy ai vô lí như anh.

Đã làm tôi bị thương, bây giờ còn giở giọng hâm dọa.

Nói cho anh biết, hành động tối qua của anh, chẳng khác gì chó điên cắn người".
Hắn ngẩn ra, cô dám nói hắn là....!chó điên.
Chó điên......chó điên.....!chó điên.
Hắn nhếch lên một nụ cười nguy hiểm, chưa ai dám nhục mạ hắn kiểu này.

Hắn tiến lại gần chỗ cô, nhanh như cắt khóa hai tay cô ra đằng sau.
"Khá khen cho cô, cô nói lại thử xem".
"Tôi nói, anh là CHÓ ĐIÊN".
Hay lắm, can đảm lắm.

Hắn không chút do dự mà hôn lên đôi môi của cô.
"Ưʍ....!ưm".
Cô mất đà lui về sau, ᴆụng trúng cạnh giường.

Thôi xong đời, người chiếm ưu thế chắc chắc là hắn.

Cả thân người to lớn của Ngụy Khắc dần đè lên người cô.

Nhưng hắn biết lưng cô còn đau, nên một tay hắn nâng đầu cô, tay còn lại ôm eo cô, rồi nhẹ nhàng đẩy cô xuống giường.
Khi cô yên vị trên giường, một tay hắn khóa chặt tay cô lại, tay kia bắt đầu sở khanh mà gỡ hết những cúc áo sơ mi của cô.

Mặt Gia Như tái mét, hắn là nổi máu cầm thú rồi sao.
Ngụy Khắc tham lam dùng lưỡi chiếm hữu vào trong miệng của cô, rồi khẽ ngậm lấy cánh môi đẹp đẽ cô.
"Ưʍ...ưʍ...".
Cô chỉ có thể kêu lên như vậy.

Hắn miễn cưỡng rời đôi môi xinh đẹp kia, cả hai vì hô hấp khó khăn mà hơi thở trở nên khó nhọc.
"Gia Như....!tha thứ cho tôi".
Đến lời nói của hắn cũng ngắt quãng.

Hắn điên cuồng dùng tay len lỏi trên bầu иgự¢ của cô, dùng lưỡi lả lướt trên ภђũ ђ๏ค tươi đẹp kia.

Gia Như vừa nhột vừa ngứa, khuôn mặt vì tức giận và xấu hổ mà thoáng ửng đỏ.
Ngụy Khắc ngậm lấy nhũ h0a xinh đẹp kia.

Ngậm, cắn, ʍúŧ.

Trình tự như vậy mà lập đi lập lại nhiều lần.
Rồi từ khe иgự¢ sâu hoắm đó, hắn мơи тяớи đến hõm cổ cô, khẽ thì thầm bên tai Gia Như.
"Bỏ qua cho tôi.

Nếu không tôi sẽ làm điều tồi tệ hơn đấy".
Điều tồi tệ ở đây là gì, Gia Như hiểu rất rõ.

Cô đành bất lực lên tiếng.
"Được.

Còn bây giờ, anh mau dừng lại cho tôi"..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi