DIỆT NHÂN



Ba người đưa mắt nhìn nhau, bọn hắn đã thân thuộc đến mức có thể trao đổi thông qua ánh mắt.

Tiếc rằng trong trường hợp này cả ba đều không có đáp án.

Bọn hắn đã giảng giải tất cả những thứ quan trọng nhất, còn lại Đường Lưu Vũ có thể từ từ làm quen, nâng cao hiểu biết và kỹ năng.
Cố Dạ cười đáp:
- Bọn ta thực sự không nghĩ và mình đã bỏ qua vấn đề gì? Có thể gợi ý hay không?
Đường Lưu Vũ thở dài, đúng là quý nhân hay quên.

Đám người này một thân đều trang bị vũ khí cao cấp hoặc thiết bị công nghệ cao, nhìn đâu cũng thấy mùi tiền, nào để ý đến vài đồng lương ít ỏi của hắn.
- Trước khi bắt đầu làm việc chẳng phải nên bàn đến vấn đề lương thưởng trước sao?
Cố Dạ và Tư Cẩn Ngôn nhìn nhau, dù không nói tiếng nào như hai chữ “cạn lời” đã viết rõ trên mặt.

Sau cùng bọn hắn hướng ánh mắt về phía Vân Lam, ý định ném hết trách nhiệm sang cho nàng.

Vân Lam dùng tiền dụ dỗ Đường Lưu Vũ theo bọn hắn trở về, vậy nàng cũng phải là người giải quyết nó.
Đối diện với vấn đề này, Vân Lam rất bình tĩnh đáp:
- Bọn ta không có nhiều tiền.
Vẻ mặt Đường Lưu Vũ lập tức thay đổi.

Không có tiền? Tức là hắn đã bị lừa gạt đến đây? Các ngươi đi siêu xe, ăn mặc sang trọng, trên người toàn trang bị đắt tiền lại nói không có tiền? Nếu không có vẻ ngoài hào nhoáng như vậy, hắn sẽ dễ dàng tin lời của nàng sao?
- Ngươi lừa ta?
Vân Lam lắc đầu:
- Ý của ta là chúng ta hiện không có nhiều tiền mặt.

Nhưng nơi này không thiếu vật phẩm quý giá.


Những vũ khí ngươi thấy ngày hôm qua tùy tiện chọn một món bán trên thị trường chợ đen cũng có thể mua được vài chục căn biệt thự cỡ lớn.

Cho nên tiền bạc không phải là vấn đề.

- Thật sao? Ta có thể tùy ý đem bán?
Hai mắt Đường Lưu Vũ sáng rực.

Ước mơ của hắn chỉ là một căn nhà có diện tích khá lớn cùng mảnh vườn nhỏ phía trước.

Hiện tại chỉ cần bán một món vũ khí đã đủ mua vài chục căn biệt thự, chẳng phải chưa làm đã chạm đến ước mơ rồi sao? Hôm qua Cố Dạ có nói mọi người được phép tùy ý chọn vũ khí thích hợp, không có giới hạn.

Cũng tức là…
Còn chưa kịp vẽ lên một tương lai tươi sáng, Đường Lưu Vũ đã bị Cố Dạ tạt cho một gáo nước lạnh:
- Đương nhiên không thể.

Những vũ khí này đều sử dụng công nghệ tiên tiến nhất để sản xuất, đều là hàng độc nhất vô nhị.

Chỉ cần một thanh xuất hiện trên thị trường chờ đen sẽ lập tức thu hút sự chú ý, những kẻ đang truy sát chúng ta cũng sẽ nhanh chóng lần theo tìm đến.

Các ngươi đã quên vì sao nghĩa phụ…
Cố Dạ nói đến đây liền dừng lại, vẻ mặt trầm xuống.

Không chỉ hắn mà hai người còn lại cũng có biểu cảm tương tự, bao gồm cả Vân Lam vẫn luôn lãnh đạm với mọi thứ.

Lý do mà tên này nêu ra rất hợp lý, Đường Lưu Vũ chẳng thể phản bác.

Từ những chuyện hắn nghe được hôm qua cùng thông tin tìm hiểu từ rạng sáng đến giờ, Đường Lưu Vũ cơ bản đã nắm được tình hình.

Nghĩa phụ mà Cố Dạ thường nhắc đến là một vị khoa học gia thiên tài, muốn tạo ra những người có siêu năng lực vượt trội nhất, bỏ qua giới hạn do rào cản thức tỉnh thường gặp.

Có vẻ ý tưởng này không được ủng hộ, hoặc vì nguyên nhân nào đó mà nảy sinh bất đồng.

Vị nghĩa phụ kia mang theo người và công nghệ bỏ trốn.

Trong quá trình này đã bị kẻ thù truy sát rồi mất mạng.

Nhóm này hiện tại vẫn tiếp tục lẫn trốn kẻ thù, tìm kiếm đủ thành viên, rèn luyện theo lộ tuyến đã được vạch ra sẵn.

Mục tiêu cụ thể chưa rõ, nhưng chắc chắn sẽ có phần trả thù cho vị nghĩa phụ kia.

Đường Lưu Vũ không thân không thích, bị kéo vào chuyện này, gặp nguy hiểm lại còn phải trả thù cho một kẻ xa lạ.

Dù rằng hắn cảm thấy cũng chẳng có gì nguy hiểm nhưng dựa vào đó để đòi tăng lương cũng không quá đáng chứ?
- Các ngươi…muốn quịt tiền?
Mặc kệ đối phương đang đau buồn tưởng niệm người đã mất, Đường Lưu Vũ vẫn ưu tiên đòi quyền lợi cho mình trước.

Tư Cẩn Ngôn đang định phản bác thì bị Cố Dạ chặn lại.

Hắn biết Vân Lam có thể tự xử lý.


Quả nhiên Vân Lam không làm cho Cố Dạ “thất vọng”:
- Không bán vũ khí cũng được, căn cứ này được xây dựng bởi hợp kim quý hiếm nhất, công nghệ tiên tiến nhất.

Ngươi tùy tiện cắt ra vài mảnh hợp kim hoặc lõi năng lượng cũng sẽ bán được giá cao.
Lần này không đợi Đường Lưu Vũ đáp lại, Cố Dạ đã nhanh miệng phản đối:
- Đây là hợp kim tổng hợp theo công nghệ bí mật tân tiến nhất của Bạch Nhật Đế Quốc.

Lõi năng lượng là công nghệ vòng lặp tuần hoàn vô hạn.

Hai thứ này hiện vẫn chưa được công bố với ngoại giới.

Một khi xuất hiện trên thị trường…tin chắc rằng trong vài ngày sẽ có chiến hạm của đế quốc mang theo quân đội tinh nhuệ bậc nhất đến tìm chúng ta.
Đường Lưu Vũ rất bất mãn với Cố Dạ:
- Cái này không được cái kia cũng không được.

Ta không quan tâm các ngươi làm như thế nào, lương thưởng nhất định phải trả đủ.
- Nhưng chúng ta…
Cố Dạ còn chưa nói hết câu thì đã bị Vân Lam ngắt lời:
- Ngươi muốn mức lương bao nhiêu?
Đường Lưu Vũ đã có tính toán từ trước, đáp lại không chút do dự:
- Năm mươi ngàn Thủy Nguyên Đồng một tháng.
Hiện tại khi mỗi quốc gia đều sở hữu cả tinh cầu, bọn hắn dùng chính danh tự đặt tên cho tinh cầu cũng như thống nhất tiền tệ.

Chỉ có một đồng tiền duy nhất tại một hành tinh khiến việc giao thương dễ dàng hơn rất nhiều.

Phía sau có thể thêm các hậu tố như đồng, bạc, kim để tiện cho việc xưng hô.

Thủy Nguyên Đồng là đơn vị tiền tệ của Thủy Nguyên Tinh.

Một người trưởng thành qua trường lớp đầy đủ sẽ có mức lương tiêu chuẩn trên dưới mười ngàn.

Nếu đã thức tỉnh thì theo quy chế sẽ tăng thêm năm mươi phần trăm.

Dù năng lực vô dụng trong công việc, sức khỏe của người thức tỉnh vẫn cao hơn người bình thường, tuổi thọ cũng vượt trội nên sẽ đóng góp được lâu dài.


Với những nguy hiểm có khả năng phải đối mặt, Đường Lưu Vũ trực tiếp đưa ra mức lương cao hơn người đi làm phổ thông năm lần, Thức Tỉnh Giả cấp độ một ba lần.

Với một kẻ ở cô nhi viện không có bằng cấp, đây đã là một mức lương trên trời.
Đó là Đường Lưu Vũ nghĩ vậy, còn ba người kia…Cố Dạ dùng đồng hồ liên lạc riêng với Tư Cẩn Ngôn qua tin nhắn:
- Năm mươi ngàn Thủy Nguyên Đồng là bao nhiêu Bạch Nhật Kim?
- Tỷ lệ quy đổi hiện tại là một hai mươi ngàn, ước tỉnh khoảng hai phẩy năm Bạch Nhật Kim tùy theo nơi đổi tiền.
- Thấp như vậy? Còn không bằng bữa ăn khi nãy…
- Vật giá khác biệt và các yếu tố kinh tế khách quan khác.

Thủy Nguyên Tinh vẫn còn chưa phát triển đến trình độ trung bình, ít được biết đến, đồng tiền có tính thanh khoản thấp.

Nếu ngươi dùng hai mươi ngàn Thủy Nguyên Đồng đi đổi một Bạch Nhật Kim e rằng chẳng ai muốn đổi.
- Ngươi còn bao nhiêu Bạch Nhật Kim?
- Lần trước nghĩa phụ cho ta hơn một ngàn để tiêu vặt, hiện tại còn khoảng năm trăm.
- Đủ trả hai trăm tháng, rất rẻ a.
- Đúng đúng, thật sự là…
- Tạm thời đừng để hắn biết những chuyện này.
- Đương nhiên.
Hai người trao đổi qua tin nhắn khiến Đường Lưu Vũ không biết bọn hắn đang nghĩ gì.

Vân Lam cũng im lặng không đáp.

Đường Lưu Vũ không khỏi do dự, lẽ nào cái giá mình đưa ra quá cao? Một đám keo kiệt, đành phải nhượng bộ thêm một chút:
- Bốn mươi ngàn, không thể thấp hơn, nếu không…
- Thành giao..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi