ĐỘC Y THẦN NỮ: PHÚC HẮC LÃNH ĐẾ CUỒNG SỦNG THÊ

Bạch Vũ đột nhiên cảm thấy tim mình rất đau, nhiều năm nay vẫn luôn sống trong những lời nói dối, nàng nhất định là bị mù mới có thể nghĩ đám lang soi này đối tốt với nàng. Thiên mệnh của nàng thực sự đã hại chết cô cô, hại chết Dạ Quân Mạc!

”Không gì là không thể, ngươi cứ yên tâm mà đi chết đi!” Ngọc Ưu Liên khoát tay, một đạo bạch quang hướng về phía Bạch Vũ mà đi.

Bạch Vũ bị một cỗ lực lượng vô hình bao phủ, thân hình đầy máu lung lay trong không trung, một cỗ sát ý tàn bạo sẽ rách thân thể của hắn, nổ banh huyết nhục của nàng. Nàng rõ ràng cảm giác được linh mạch từng chút một thoát ly thân thể của nàng, giống như thiên đao vạn quả, rút gân lột da, đau nhức truyền khắp toàn thân.

Nàng đau đến mức hôn mê, nhưng lăng trì đau nhức lại cứ như châm chọc - kích thích thần kinh của nàng, làm cho nàng chịu tra tấn thống khổ dày vò như ở địa ngục, mỗi một giây đều dài như một thế kỷ.

Một cỗ uy áp khổng lồ vô hình khuyết tán ra, linh mạch Ngũ Hành của Bạch Vũ quang mang chớp động chói lóa mắt, rốt cuộc hoàn toàn thoát ly thân thể của nàng.

”Đến đây!” Ngọc Ưu Liên lộ ra tươi cười hưng phấn khó có thể ức chế được, phi thân phóng qua, một tay bắt lấy linh mạch cầm vào trong tay, phát ra nụ cười thỏa mãn như bệnh tâm thần: “Lấy được rồi! Rốt cuộc thì nó cũng là của ta! Từ hôm nay trở đi, ta chính là người mang thiên mệnh, ha ha ha.....”

Bạch Vũ giống như búp bê vải bị tàn phá té trên mặt đất, nghe tiếng cười điên loạn của Ngọc Ưu Liên, khóe miệng vẽ ra một tia trào phúng, dừng hết khí lực cuối cùng ôm lấy Dạ Quân Mạc bên người.

Bàn tay trắng nõn như bạch ngọc nhẹ nhàng lướt nhẹ qua ánh mắt lạnh lùng của hắn, lướt qua hoa văn thần bí yêu dị của hắn, cầm lấy khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, nhẹ hôn lên đôi môi bạc lạnh lẽo.

Bạch Vũ tựa vào bên tai hắn thấp giọng nỉ non: “Chàng xem nàng ta ngốc như thế nào, nghĩ có thể cầm đi linh mạch của ta là có thể cướp đi thiên mệnh huyết mạch của ta, kỳ thật huyết mạch chân chính ở trong này.”

Nàng chỉ chỉ vào trong ngực chính mình, lộ ra một mặt tươi cười làm cho thiên địa vạn vật biến sắc: “Quân Mạc, bọn họ vì thiên hạ này mà giết chàng, ta hôm nay liền chôn cùng chàng, có được không?”

Nàng nhẹ nhàng nói xong, bộ mặt tươi cười lộ ra dáng vẻ quyết tuyệt khiến kẻ khác kinh hãi, chủy thủ sắc bén đột nhiên xuất hiện trong tay nàng, bị nàng dùng sức đâm vào ngực.

Máu tươi màu đỏ sẫm theo chủy thủ chảy xuống, cùng với máu của Dạ Quân Mạc nhiễm đỏ mặt đất, dưới ánh tà dương phản xạ ra ánh sáng lạnh như băng.

”Ngươi đang làm cái gì?” Ngọc Ưu Liên tỉnh táo lại rốt cuộc phát hiện có chút không đúng, cuống quít muốn ngăn cản, Bạch Vũ đã moi tim của mình bỏ vào trong lồng ngực của Dạ Quân Mạc.

Một đạo uy áp tử vong nghiền áp vạn vật phóng lên cao, quang mang chói mắt từ trên người Bạch Vũ khuếch tán ra, thiên địa bị bạch sắc bao phủ, hơi thở bạo ngược hủy diệt dâng lên hung bạo, nhóm quân đội hơn trăm người được Ngọc Ưu Liên mệnh lệnh đóng quân dưới chân núi trong nháy mắt hôi phi yên diệt.

”Nguy rồi!” Ngọc Ưu Liên quá sợ hãi, kinh hoảng cưỡi lên Triệu hoán thú, lấy tốc độ cực hạn chạy đi.

Quang mang bạch sắc giữa bầu trời mênh mông, thanh âm Bạch Vũ mờ ảo dần dần tiêu tán: Quân Mạc, ta ở kiếp sau chờ chàng, sẽ chờ chàng đến tìm ta. Chúng ta cùng nhau, đem món nợ máu hôm nay, từng chút từng chút đòi lại hết!”

Thiên mệnh huyết mạch bị tổn hại, hung bạo tiêu diệt, càn quét cả Ngũ Hành đại lục, giằng co suốt một năm.

Theo cùng các tư liệu lịch sử ghi lại, một nửa lục địa Ngũ Hành địa lục bị băng vùi lấp, hai phần ba tông môn bị hủy diệt, Ngũ Hành thế giới tính cả hạ giới có 8 thế giới, 72 vực, 3000 nơi cùng nhau lâm vào hỗn loạn kéo dài đến vạn năm.

Một năm này thế nhân xưng là Loạn Thế Nguyên Niên.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi