DOCTOR

           

Chương 24:

Người phụ nữ nhợt nhạt trên giường bệnh khó khăn mở đôi mắt, trong mắt người đó lúc này chỉ xuất hiện nụ cười rạng rỡ của chồng mình.

- A...Anh thấy chứ!? Em đã nói chúng ta sẽ làm được mà...!

Người chồng khóc nghẹn từng tiếng, vội vã nắm tay bà xã, miệng vẫn chưa dứt nụ cười hạnh phúc.

- A-Anh biết rồi! Chúng ta...chúng ta đã làm được... thực sự đã làm được rồi...!

Tiểu Chu liếc nhìn Trần Di, cả hai cũng đang diện nụ cười hạnh phúc trên gương mặt. Cô ho đánh tiếng, hướng tới đôi vợ chồng.

- Ca phẫu thuật rất tốt! Nhưng cô phải nằm viện từ bây giờ cho tới lúc lâm bồn, khoảng 4 tháng. Các bác sĩ và y tá trong bệnh viện sẽ luôn có mặt giúp đỡ cô. Giờ tôi xin phép!

Hai vị bác sĩ cúi người.

- B-Bác sĩ! Cảm ơn cô!

Ngẩng lên, Tiểu Chu nhìn ra ánh mắt biết ơn của người chồng.

Cô cười, lần này không tủm tỉm nữa, mà là lộ ra hàm răng đều đặn đẹp đẽ.

- Tôi phải cảm ơn anh mới đúng! Lần hai là anh vực tinh thần tôi dậy, lúc đó thực sự tôi không thể nghĩ ra được cách gì. Thật may mắn! Cảm ơn anh!

Tiểu Chu cúi người 45 độ.

Sau khi nói thêm một hai câu nữa cũng bước ra khỏi phòng hồi sức.

Ánh mắt liếc sang Trần Di bước bên cạnh, Tiểu Chu nâng tay, bá vai "đồ đệ" ưu tú của mình.

- Bác sĩ Trần, làm rất tốt!

Thậm chí cười nói hết sức hả hê.

Trần Di có chút ngạc nhiên, cũng giật mình. Sau đó, cô bác sĩ nở nụ cười thỏa mãn.

- Nhìn họ hạnh phúc vậy thực sự em suýt rơi nước mắt.

Trọng điểm không nằm ở đây.

Nếu mọi lần Trần Di một mực không muốn cô có các hành động bá vai hay lớn tiếng trêu đùa mình trong bệnh viện thì hôm nay... như một "bước ngoặt".

"Mà... như này không phải tốt hơn sao!?"

Tiểu Chu hài lòng, nâng tay lần nữa xoa đầu cô bác sĩ.

- Tôi nói đúng chứ!? Hạnh phúc của một người bác sĩ chính là khoảnh khắc này đấy!

Trần Di gật đầu, mỉm cười ngầm đồng thuận.

- Hai người đây rồi!

Tiếng Tư Ninh Ninh làm hai thầy trò ngạc nhiên. Tiểu Chu nâng mày, nhìn ánh mắt đối phương liền hiện nét kiêu căng mà khoát tay.

- Vậy Trưởng khoa sản Tư Ninh Ninh ngày hôm nay sẽ thiết đãi bọn tôi cái gì đây!???

- A, tiền bối biết luôn rồi sao??

Tư Ninh Ninh cười ngượng.

- Lẩu nhé! Hôm nay em mời tất cả mọi người trong ekip phẫu thuật!

- Duyệt!!!

. . .

Lã Hứa Lệ mỉm cười khi nhìn báo cáo do thứ kí La mang tới. Kết quả là một phần, song, không hiểu sao trước khi hiện nụ cười trên môi, trong đầu lại là nét đăm chiêu của ai kia.

Nàng lần đầu tiên thấy có người tập trung sâu sắc đến vậy. Lã Hứa Lệ vốn có con mắt tinh tường, khi nhìn ai cũng có thể hiện ra đánh giá trong đầu tức khắc.

Ngày hôm qua người kia như thoát hồn khỏi thể xác, tách biệt khỏi ồn ào đám đông mà chìm đắm trong suy nghĩ của bản thân.

Cũng chính ngày hôm qua, Lã Hứa Lệ lần đầu nhìn thấy một con người tỏa sáng.

Nụ cười mà chỉ nàng mới nhìn ra...

Nụ cười khi đó, nụ cười nhẹ như vậy, bỗng chốc khiến cho u ám như tan sạch.

Khi nụ cười đó xuất hiện, một mạng người đã được cứu.

Không đúng... là hai mạng người.

*Rrrrrrrrrrrr....

Điện thoại rung lên khiến suy tư vỡ vụ. Nàng nhìn màn hình, nhớ ra lời hứa của mình với con gái thì có phần lúng túng.

Mà vẫn phải nhấc máy.

- Mẹ à, Dương Dương được chú Hàn đưa tới bệnh viện rồi, mẹ mau đón Dương Dương đi thăm Tiểu Chu đi mẹ!

Lã Hứa Lệ thở nhẹ một tiếng. Lắc đầu bất lực nhưng lại muốn bật cười vì đứa con ngây ngô của mình.

- Được rồi, đợi mẹ chút!

- Vâng!!!

*Tít

Viễn cảnh kì quặc xuất hiện trong đầu. Nàng thực chẳng biết làm thế nào nếu như đột ngột xuất hiện trước mặt Giáo sư Trương và dắt theo Dương Dương đến trước mặt cô ấy. Ngại ngùng đương nhiên chiếm quá nửa, song, không thể thất hứa với Dương Dương. Nàng không cho phép mình làm vậy.

Lã Hứa Lệ thở dài, quả là một "trận chiến" nhạt nhẽo...

. . .

Đinh Khống, Dịch Minh, Trần Di hé miệng, hết nhìn sang Giám đốc Lã lại nhìn sang đứa nhỏ nàng dắt tới.

Vốn biết cảnh tượng này sẽ xuất hiện, vốn biết sau hôm nay mấy lời đồn thổi sẽ lan ra cả bệnh viện nhưng đấy là điều mà nàng chẳng chút bận tâm.

- G-Giám đốc... c-...chị....

- A, TIỂU CÔNG CHÚA!!!!!

Giáo sư Trương của ba người "ngu ngốc" kia đã trở về. Lại thêm một trận kinh ngạc nữa khi nghe giọng reo lên phấn khích từ giáo sư.

- A!!! TIỂU CHU!!!

Lập tức Dương Dương thả thay mẹ, lao vào lòng Tiểu Chu, ôm lấy cổ cô tình cảm.

"T-Tại sao Giáo sư biết con gái của Giám đốc!???"

Ba người run run, đưa ánh nhìn muốn có một câu trả lời rõ ràng từ Giám đốc Lã.

Nàng biết mấy người này nghĩ gì, lập tức lạnh tanh, đưa tay bắt chéo thành chữ "X", lắc nhẹ đầu: "Tuyệt đối không có mối quan hệ này!"

Một tiếng thở phào. Nếu người trong cuộc đã khẳng định vậy... thì là không phải.

- Tôi đã hứa đưa Dương Dương đến chơi với Giáo sư Trương vào ngày hôm nay! Không thể thất hứa với trẻ nhỏ. Giờ tôi có cuộc họp đột xuất, nhờ mọi người trông Dương Dương một giờ, tôi sẽ quay lại sớm nhất có thể!

Nhẹ nhàng xoa đầu Dương Dương, Lã Hứa Lệ đôi mắt hướng ba vị bác sĩ trẻ. Ba người này thực sự bị sự đáng yêu của Dương Dương thu hút mất rồi.

Không suy nghĩ, cả ba nghe được lời này đồng tử trở nên long lanh, lập tức gật đầu đồng thanh:

- KHÔNG VẤN ĐỀ THƯA GIÁM ĐỐC!!!

"Mấy người này..."

Nở nụ cười nhẹ, Lã Hứa Lệ nghiêng đầu chào rồi rời khỏi phòng làm việc khoa ngoại – nhi.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi