DỤ BẮT TÌNH NHÂN BỎ TRỐN

Thấy Âu Dương Thụy do dự,

không biết suy nghĩ cái gì, Vân Mộ Hoa cho rằng anh đổi ý.



“Thụy... Anh đang suy nghĩ

cái gì...” Vân Mộ Hoa trên mặt còn vương nước mắt.

“Ngoan, đừng

khóc.” Âu Dương Thụy thấy cậu khóc, tim cũng đau theo, “Tôi ở

đây.”

“Âu Dương Thụy, anh

tránh ra, tôi ghét anh!” Vân Mộ Hoa bỗng nhiên bốc đồng đẩy Âu Dương Thụy ra. Anh ta

tại sao đột nhiên lại đối với mình ôn nhu như thế, tử

tế như thế, tựa như một giấc mộng. Vân Mộ Hoa hoài nghi bản thân mình nhất định đang nằm

mơ. Âu Dương Thụy thiếu nợ tình

cảm của cậu, anh

làm thế nào để trả lại đây?

Hoặc là, đối phương căn bản sẽ không hoàn lại phần tình cảm này?

Âu Dương Thụy thấy Vân Mộ Hoa cánh mũi

hồng hồng liền sinh lòng yêu thương, nhưng nếu chạm vào Vân Mộ Hoa, quan

hệ giữa hai người bọn họ phải làm

sao để tính toán rõ

ràng? Nhưng bộ dáng hiện tại của Vân Mộ Hoa thực làm anh lo lắng. Đã sớm dự liệu được

sự tùy hứng của đối phương nên anh chỉ do

dự một hồi chứ

không phân tích nguyên nhân hệ quả. Âu Dương 

Thụy quyết định trực tiếp dùng hành động để chứng minh lời nói ban nãy của mình đối

với cậu. Anh sao lại không cần cậu

cơ chứ?

Cánh tay ấm áp ôm lấy Vân Mộ

Hoa, lực đạo vừa phải, không làm đau cậu, cũng không để cậu cảm nhận được phần

tâm tư chưa thấu đáo kia của mình. Âu Dương Thụy

muốn cho Vân Mộ Hoa biết, bản thân anh có để ý đến cậu.

Đôi môi mỏng lướt qua trán Vân

Mộ Hoa, trượt thẳng một đường xuôi

xuống. Không hiểu sao, anh bỗng nhiên lại rất muốn cậu. Hôm nay

nhìn cậu bị người khác khi dễ, Âu Dương Thụy tự nhiên muốn ôm cậu, an ủi cậu như thế này.

Âu Dương Thụy hôn lên mặt cậu,

lướt tới bờ môi, nhẹ nhàng hôn xuống. Đầu lưỡi mềm

mại linh hoạt chuẩn xác quấn chặt lưỡi

đối phương, cắn mút,

khuấy đảo, không ngừng kéo ra từng đường chỉ bạc. Âu Dương Thụy tưởng

rằng chỉ có môi phụ nữ mới có hương thơm, mềm mại, nhưng lúc hôn Vân Mộ Hoa, anh

phát hiện rằng nhận thức này không

đúng, môi Vân Mộ Hoa dường như còn mềm,

còn mê người hơn rất nhiều.

“Ngô... Không được.

..” Vân Mộ Hoa hối hận. Cậu không nên để Âu Dương Thụy chạm vào mình. Cậu

sợ Âu Dương Thụy sẽ xem cậu như là một người con gái khác. Vân Mộ Hoa nỗ lực cắn

môi anh, muốn đối phương buông mình ra, nhưng không hề được như nguyện.

“... Âu Dương Thụy.

.. Buông...” Cậu hô lên tên người đã khiến mình tan nát cõi lòng.

“Không tha, là em câu

dẫn tôi.”

Âu Dương Thụy liếm khóe môi cậu, cách một lớp

áo mà xoa nắn đầu nhũ của cậu. Vân Mộ Hoa nửa đẩy nửa kháng cự, khiến cho Âu Dương Thụy

cảm thấy cùng người này ân ái có một loại cảm giác chinh phục đặc biệt.

Vân Mộ Hoa có chút choáng

váng, trước ngực một trận tê dại. Âu Dương Thụy lấy hai ngón tay kẹp lấy đầu

nhũ của cậu, nhẹ nhàng xoay tròn. Nhất thời, một trận khoái cảm từ đầu nhũ bắt đầu lan

ra. Vân Mộ Hoa có cảm thấy xấu hổ muốn chết, đầu nhũ dựng đứng lên.

“Mộ Hoa, em cứng rồi.”

Âu Dương Thụy hưng phấn buông đầu ngón tay ra, dò xét giữa hai chân cậu, lập tức

cảm thấy phân thân nơi đó cũng đã cương lên. Cởi bỏ dây lưng, kéo khóa quần xuống, liền phát hiện lỗ nhỏ phía

trên đã ướt, dịch thể đã tiết ra,

thậm chí còn có thể kéo tinh dịch ra thành

một đường tơ ngắn ngủn mà dính nhớp.

“Ngô... A... Thụy.

..” Tự mình khơi dậy trận dục hỏa này, Vân Mộ Hoa biết bây giờ có nói cái

gì cũng đã muộn, bởi vì từ đáy mắt Âu Dương Thụy, cậu

mơ hồ thấy được lửa dục

đang bùng cháy sục sôi. Đàn

ông một khi bị dục vọng khống chế, khả năng lãnh tĩnh kiềm chế là rất nhỏ.

Mặt Vân Mộ Hoa dần dần đỏ lên, thân thể từ từ phát nhiệt. Hầu kết

sau một trận lăn lộn chỉ còn phát ra những tiếng

rên nhỏ vụn âm trầm, mà động tác dâm loạn nơi ngón tay đang đùa

bỡn phía trên lỗ nhỏ phân

thân kia lại càng

lúc càng nhanh.

“Ngô... Ngô..

.” Vân Mộ Hoa nhắm mắt đón nhận

tất cả hành động của Âu Dương Thụy trên người mình. Cậu một mặt cảm nhận sự âu yếm của

anh, một mặt lại không ngừng mâu thuẫn. “Ân a...” Được người kia vuốt

ve, cảm giác thật sung sướng, phân thân cũng rất nhanh đã có cảm giác căng trướng muốn bắn, nhưng ngón tay thon

dài để ở phía trên lỗ

nhỏ lại một mực ấn xuống chặt hơn,

không cho cậu phát tiết ra.

“Ô... A... Ân a..

.” Vân Mộ Hoa khó chịu nắm chặt tay

Âu Dương Thụy, có chút bức bách đến nỗi

muốn khóc lên, thật

sự muốn bắn.

Âu Dương Thụy không buông, một tay đồng

thời cởi bỏ quần áo của Vân Mộ Hoa. Đầu lưỡi ướt át trượt lên khắp thân thể cậu mà hôn hôn liếm liếm, xuôi

theo bờ ngực trượt đến phần bụng. Vân

Mộ Hoa lần đầu tiên nếm trải tư vị tình dục, chống cự không nổi

một hồi khó nhịn này.

Âu Dương Thụy buông tay,

đem cái quần vướng víu của Vân Mộ Hoa cởi ra toàn bộ, lỗ nhỏ trong nháy mắt

phun ra một dòng tinh dịch trắng đục. Vân Mộ Hoa cả người kích động không thôi,

da thịt trên người bất giác trở nên đỏ ửng, miệng thở dốc, mềm nhũn nằm ở trên giường.

“Không nhìn ra, Mộ Hoa,

cậu thế mà không chịu nổi

đùa bỡn.”

“Ân... Ân... A.

.” Quần áo bị cởi bỏ

truyền đến cảm giác lành lạnh, Vân Mộ Hoa theo bản năng áp sát vào Âu

Dương Thụy, giữa khóe miệng thì

thầm gọi tên người ở phía trên mình. Toàn bộ thân thể nhạy cảm

của Vân Mộ Hoa đều bị bàn tay của Âu Dương Thụy vuốt ve qua, chịu không nổi run

rẩy cảm giác tê dại không ngừng lan tỏa tràn

trề.

Đầu gối lên gối mềm, Vân Mộ Hoa vòng tay ôm lấy cổ Âu Dương Thụy, ngón tay ở

trên da thịt đối phương như có như không mà vẽ những vòng tròn.

“Tiếng nói của cậu thật dễ nghe.” Khi tên mình từ trong miệng người dưới thân bật ra mang theo

từng hồi rên rỉ và hỗn độn thở dốc của lửa dục, không ngờ lại dễ nghe đến vậy. Dùng một

ngón tay chậm rãi tiến vào thăm dò hậu huyệt của người bên dưới, Âu Dương Thụy

tinh tế quan sát biến hóa trên sắc mặt đối phương. Nghe nói dùng nơi này hoan

ái, lần đầu tiên sẽ rất đau. Chỉ nghe Vân Mộ Hoa khẽ kêu một tiếng, cũng không quá

bài xích hoạt động của mình, Âu Dương Thụy bắt đầu cong ngón tay, dùng khớp

xương trên các đốt tay ma sát vách tràng bên trong hậu huyệt.

Âu Dương Thụy nhướn mày cười

khẽ, một mặt tiến hành khuếch trương, một mặt từ trên hầu kết đối phương bắt đầu

hôn xuống, thẳng một đường hôn tới đầu nhũ đỏ thẫm trước ngực. Anh hé miệng ngậm

lấy, dùng đầu lưỡi không ngừng liếm láp gặm cắn triền miên.

“A… Thụy… Thụy…” Hô hấp của

Vân Mộ Hoa đột ngột trở nên dồn dập, huyệt khẩu giống như không thể khống chế

được mà co rút hút chặt lấy ngón tay người kia, lại thêm đầu nhũ trước ngực liên

tục bị khiêu khích, mang đến cho cậu một loại khoái cảm lạ thường. Vì thế Vân Mộ

Hoa càng thêm khao khát, không ngừng vặn vẹo thân thể, tiếng rên rỉ nỉ non càng thêm lánh

lót, thoáng chốc đã như tràn ngập cả căn phòng.

“Thụy… Anh thích em sao?”

Giữa lúc ý loạn tình mê, Vân Mộ Hoa to gan hỏi.

“Đương nhiên

thích.” Thời điểm Vân Mộ

Hoa nói ra những lời kia, Âu Dương Thụy không cần nghĩ cũng biết cái

yêu thích mà Vân Mộ Hoa nói tới không phải là ‘thích’ giữa bạn bè đơn thuần.

“Thật sự?” Vân Mộ

Hoa không xác định được, hỏi, đáy lòng cũng cảm thấy mỹ mãn. Tại nơi anh chạm đến,

thân thể thực thoải mái.

Âu Dương Thụy không ngừng

khiêu khích, ngón tay thon dài ở trong hậu huyệt chậm rãi đẩy đưa.

“A... Ân a..

.” Tiếng rên rỉ càng lúc càng vang, luẩn quẩn triền miên bên tai Âu

Dương Thụy. Vân Mộ Hoa không hề có kinh nghiệm cho nên không chịu nổi khiêu khích, hai

chân bất giác mở ra, đón nhận sự xâm nhập của anh. Cậu vặn vẹo thân thể, cảm

giác dục hỏa đốt người này thực không dễ chịu một chút nào.

“Còn muốn thứ gì khác

sao?” Âu Dương Thụy quyến rũ cậu, ngón tay vẫn ở trong hậu huyệt của đối

phương mà không ngừng kích thích vào điểm mẫn cảm, đồng thời gia tăng tốc độ khiêu

khích.

“Muốn... Muốn..

.” Hậu huyệt có chút ướt, kẹp chặt lấy ngón tay của Âu Dương Thụy, lửa dục khó

nhịn từng hồi cuồn cuộn xoay vòng. Vân Mộ Hoa càng lúc càng khát khao thêm nhiều

khoái cảm. Thân thể mẫn cảm như vậy, đàn ông sao có khả năng không thích đây?



[Điệp

Ảnh Vô Sương]
 Ta thề ta hứa ta đảm bảo dịch xong chap này ta thăng thiên luôn…

xoắn não quớ…


[Mi] Ta cũng có cảm giác tương tự -

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi