DỤ BẮT TÌNH NHÂN BỎ TRỐN

Trở lại nhà trọ, Vân Mộ Hoa

nằm thẳng cẳng trên giường. Bên tai thiếu đi những vũ khúc ồn ào ầm ĩ, không

gian vì vậy trở nên tĩnh lặng lạ thường. Sự vắng lặng nhất thời này làm cho lòng cậu

buồn bực khó chịu vô cùng.



Âu Dương Thụy tưởng cậu

say nên khó ở, nhíu mày, lo lắng sờ tay lên trán đối phương, “Rất khó chịu sao?”

Một lần nữa cảm nhận được sự

lo lắng của người nọ, Vân Mộ Hoa

thầm nghĩ, có phải chỉ trong mơ Âu Dương Thụy mới ôn nhu điềm đạm với

mình như thế hay không?

“Thụy… Thụy…” Vân Mộ Hoa khổ

sở vừa khóc vừa gọi. Cậu níu chặt cánh tay Âu Dương Thụy, hoàn toàn chìm vào sự

ấm áp của anh.

“Mộ Hoa, tôi ở đây.” Âu

Dương Thụy không rõ người kia khó chịu cái gì.

“Thụy… đừng…. đừng bỏ tôi…”

“Được, tôi không đi, tôi

không rời bỏ cậu, cậu nghỉ ngơi một chút đi.”

Mộ Hoa dần dần an tĩnh lại,

tựa vào lồng ngực Âu Dương Thụy.

“Tôi đi rót cho cậu chén

trà.”

“Không cần.” Vân Mộ Hoa giữ

chặt tay anh, “Đừng đi.”

“Say thành như thế này rồi.”

Âu Dương Thụy trừng mắt liếc người kia một cái, “Lúc nhận được điện thoại của

Jack, tôi lo muốn chết.”

Nghe vậy, trái tim Vân Mộ Hoa giống

như bị xé đến phát đau. Anh ta cũng quan tâm đến mình sao?

“Vì sao lại muốn uống rượu?

Trong lòng có gì buồn bực?”

“Buồn bực cái gì?” Vân Mộ

Hoa nhất thời không kịp phản ứng, đầu óc lại càng mơ hồ hơn, tựa như lúc này chỉ cần đặt xuống gối một cái liền ngủ mất.

“Thực xin lỗi, tôi đã chia

tay với cô ấy rồi.”

Vân Mộ Hoa nghe xong có phần

kinh ngạc mà “A” lên một tiếng.

“Nguôi giận rồi sao?” Âu

Dương Thụy vẫn luôn cho rằng, hai ngày này, Vân Mộ Hoa không vui đều là vì nữ

sinh kia.

“Không phải! Anh không hiểu,

căn bản là không hiểu!” Vân Mộ Hoa phiền muộn thốt lên rồi kéo chăn mềm trùm

kín mặt. Không phải Âu Dương Thụy cứ chia tay thì có thể giải quyết hết những trắc

trở trong lòng cậu.

“Mộ Hoa?”

“Tôi không muốn nghe!” Vân

Mộ Hoa cắn chặt bờ môi đến bật ra tơ máu, “Ra ngoài!”

Nghe lời

xua đuổi của người kia, Âu Dương Thụy khẽ nhướn mày, nhưng khi nhìn đến vết máu trên môi của cậu,

đáy mắt lại hiện lên chút tiếc thương, tâm cũng không khỏi mềm đi một chút.

“Đi ra! Tôi muốn nghỉ ngơi!”

Vân Mộ Hoa thấy đối phương

không có động tĩnh gì liền bật dậy, dùng sức đẩy anh một cái.

“Âu Dương Thụy! Tôi chán

ghét anh! Đời này tôi không muốn gặp lại anh nữa! Anh căn bản không biết tôi

yêu anh nhiều đến thế nào! Không biết tôi đã ở bên yêu thầm anh bao lâu! Anh

cái gì cũng không biết! Cho nên, anh đi đi! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!”

Vân Mộ Hoa quát lên, cậu chán ghét anh ta, ghét đến chết! Trên thế giới này, người

đáng ghét nhất chắc chắn là anh ta!

“Cậu nói cái gì?” Âu Dương

Thụy hoàn toàn bị lời nói của người kia làm cho chấn động. Anh chưa từng hay biết

Vân Mộ Hoa lại yêu mình đến vậy.

“Tôi mệt, tôi muốn ngủ…”

Vân Mộ Hoa lắc đầu, ngăn lại lời nói của đối phương. Cậu chính là thương tâm đến mức

không muốn nghe thêm một câu nào từ miệng người kia nữa.

“Mộ Hoa, cậu trước tiên hãy bình

tĩnh một chút.” Âu Dương Thụy nỗ lực ổn định tâm tình cậu, nhưng hoàn toàn

vô dụng.

“Không cần! Tôi muốn nghỉ

ngơi!”

Vân Mộ Hoa tận lực điều chỉnh

hô hấp. Hình ảnh Âu Dương Thụy và nữ sinh kia kề vai sóng bước chiều nay vẫn

còn lởn vởn trong đầu cậu. Nhưng có thể cùng với Âu Dương Thụy triền miên cả một

đêm dài, cậu cũng đã mãn nguyện rồi.

Âu Dương Thụy nhạy bén cản

nhận được sự tĩnh lặng bất ngờ nơi Vân Mộ Hoa. Bầu không khí giữa hai người lúc bấy

giờ có chút thâm trầm phiền muộn.

Vân Mộ Hoa trong lòng đấu

tranh một hồi, một lần nữa lên tiếng, “Tôi mệt, muốn nghỉ ngơi rồi, anh sao còn

chưa đi ra?”

“Mộ Hoa!”

“Còn có chuyện gì?” Vân Mộ

Hoa cố gắng dùng ngữ khí bình ổn hỏi.

“Không có việc gì thì không

thể gọi cậu sao?” Âu Dương Thụy lần đầu tiên dùng ánh mắt của một người đàn ông mà nhìn

thẳng vào Vân Mộ Hoa. Anh cũng biết Vân Mộ Hoa càng lớn bộ dàng càng thanh tú,

nước da trắng trẻo hơn hẳn so với đàn ông bình thường, hơn nữa hậu huyệt chặt

chẽ mà ấp áp, có thể gắt gao ôm lấy dục vọng của anh, co rút kịch liệt, thật sự

vô cùng thoải mái, so với phụ nữ chỉ có hơn chứ không có kém.

Tất cả những điều này, trước

đêm ái tình nồng nhiệt với Vân Mộ Hoa hôm đó, anh hoàn toàn không dám nghĩ tới.

Nhưng một khi đã tới, dục vọng đối với người kia liền giống như hồng

thủy tràn bờ, sau một đêm triền miên hoan ái lại càng không thể vãn hồi.

Cho nên, thời điểm Vân Mộ

Hoa say khướt, mặt mũi đỏ hồng nằm ngay trước mặt đây, Âu Dương Thụy cầm

lòng không được mà bụng dưới dâng lên từng hồi khô nóng.

Âu Dương Thụy môi mỏng khẽ

nhếch, vài lọn tóc đen lòa xòa rơi xuống trước trán che khuất tầm nhìn, khiến

cho người khác nhìn không ra suy nghĩ trong anh.

“Mộ Hoa….”

“Ân?” Làn da Vân Mộ Hoa bởi

vì say mà có chút phiếm hồng.

“Cậu vừa uống nhiều như vậy,

có buồn ngủ cũng nên tắm trước đã.”

“Không cần anh lo!” Vân Mộ

Hoa giận dỗi.

“Ngoan… đừng quậy.”

“Tôi không quậy!” Vân Mộ

Hoa vùi mình trong ổ chăn, không chịu chui ra.

“Tôi mang cậu đi tắm. Tắm

xong rồi ngủ tiếp.” Ân Dương Thụy dỗ dành.

“Không, tôi không cần!”

“Ngoan!” Âu Dương Thụy bị cậu

quậy đến phát hỏa.

“Không cần, không cần!”

“Đừng để cả phòng ngập mùi

rượu như thế, không tốt.” Âu Dương Thụy cởi bỏ quần áo của Vân Mộ Hoa, muốn giúp cậu

thay đồ. Nhưng là đầu nhũ ở trước ngực người nào đó khẽ khàng run rẩy, giống

như vô thanh mà mời gọi Âu Dương Thụy, cũng đồng thời triệt để tàn phá chút lí trí

còn sót lại trong anh.

‘Thân thể Mộ Hoa thực sự là

càng ngày càng hấp dẫn, cứ tiếp tục như thế này, nhất định sẽ làm cho mình

biến thành sắc lang.’ Âu Dương Thụy trong lòng thầm nhủ, vừa giống như tán thưởng

lại vừa như chê trách định lực thấp kém của bản thân mình.

“Anh cởi đồ của tôi làm cái

gì? Sắc lang!” Vân Mộ Hoa thần trí không rõ ràng, từ trong chăn nhảy dựng, chỉ

vào mặt Âu Dương Thụy mà mắng mỏ. Nhưng cậu lại không biết, bộ dạng này

của mình chính là thách thức tột cùng đối với định lực của người kia.

“Tôi chỉ muốn giúp cậu thay

quần áo!” Âu Dương Thụy giả vờ đứng đắn, giải thích.

“Không phải! Nhất định là

anh muốn làm chuyện sàm sỡ với tôi!” Vân Mộ Hoa tức giận nói, “Tôi đã nói với

anh, tôi không phải mấy cô bạn gái kia của anh! Tôi cũng không phải loại người

tùy tiện!”

“A?” Âu Dương Thụy nhướn

này, bắt đầu nổi lên hứng thú, “Vậy đêm hôm trước không biết là ai câu dẫn

tôi?”

Vân Mộ Hoa hơi thở phập phồng

làm cho hai nhũ điểm không ngừng nhấp nhô lên xuống, “Cái đó không tính!”

“Tại sao lại không tính?”

“Tại sao có thể tính?” Vân Mộ Hoa chẳng

hiểu sao lại tranh cãi với anh, “Hôm đó là tôi uống say! Chính

là… chính là … say rượu làm bừa!”

“Vậy cậu hiện tại cũng uống

say.” Âu Dương Thụy nhìn người trước mặt mà miệng đắng lưỡi khô.

“Thế thì sao?”

“Không sao.” Mất công anh

còn nghĩ đêm trước thật là tốt đẹp. Ấy vậy mà hôm nay Vân Mộ Hoa lại nói là say

rượu làm bừa, thật tức chết mà! “Cậu nói say rượu làm bừa đúng không? Chúng ta

lại làm một lần nữa là được.”

Âu Dương Thụy lập tức áp tới,

cúi người há miệng ngậm lấy đầu nhũ của đối phương, cảm nhận trọn vẹn hương vị ngọt

ngào.

Vân Mộ Hoa ánh mắt lóe

sáng, nhìn chằm chằm Âu Dương Thụy, thở dồn, “Sắc lang! Đừng có đè! Anh rất nặng!”

Âu Dương Thụy nhả đầu nhũ

trong miệng ra, bỡn cợt nói, “Vì cậu mà biến thành sắc lang hình như cũng không

tệ.”

Vân Mộ Hoa nghe mà lỗ tai

phát đỏ, nhưng lại không cách nào thoát khỏi cánh tay mạnh mẽ của người phía trên, đành

phải để mặc cho anh ta một lần nữa ngậm lấy đầu nhũ, nhẹ nhàng cắn mút. Âu

Dương Thụy không chút khách khí tháo mở khóa quần của Vân Mộ Hoa, giống như đêm

qua nhanh chóng khơi dậy lửa dục trong lòng đối phương.

Không ngoài dự đoán của Âu

Dương Thụy, phân thân của người kia rất nhanh đã cứng rắn, lỗ nhỏ phía trên

không ngừng rỉ ra một dòng dịch thể trong suốt. Âu Dương Thụy hơi hơi dùng sức,

trực tiếp lột quần Vân Mộ Hoa, tùy tiện ném xuống mặt sàn.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi