EM CỨ THÍCH ANH NHƯ VẬY

Editor: Vũ Vũ.

Hàn Nghiêu cầm chiếc chìa khóa trong tay mà không khác gì củ khoai lang nóng.

Cậu ta vốn nhanh mồm nhanh miệng, vậy mà giờ cũng chỉ biết đứng nhìn Hoắc Từ, thật là… Cô gây khó dễ cho cậu ta quá.

Hàn Nghiêu cảm thấy Hoắc Từ là một cô gái tốt, sống trọng tình trọng nghĩa. Khi nghe tin người đại diện xảy ra chuyện, mặc dù biết rõ hậu quả nhưng cô không nói hai lời đã tới.

Hơn nữa, cậu ta mới nói một câu thôi mà cô đã vung tay ném chìa khóa xe qua, cô còn nói cầm đi chứ không phải đưa.

Hoắc Từ đã đối đãi với cậu như một người bạn rồi.

Ngay từ đầu, Hàn Nghiêu còn cảm thấy cô gái này quá lạnh lùng, bây giờ cậu ta mới biết, có một số ít người ngoài mặt thì lạnh lùng nhưng trong thâm tâm lại như núi lửa phun trào.

Vốn dĩ Hàn Nghiêu còn đang cảm động không thôi, vậy mà lại có người chen ngang phá hư phong cảnh.

Dịch Trạch Thành lạnh lùng nhìn cô, hờ hững nói: “Cô không cần cảm ơn, tôi chỉ lo cô động tay động chân lại tổn thương tới gân cốt, máy ảnh cầm cũng không xong thôi.”

Anh vừa dứt lời, Hàn Kinh Dương đứng ngay bên cạnh hận không thể quay đầu nhìn anh một cái. Khó trách, tên tiểu tử này làm cẩu độc thân lâu như vậy, con gái nhà ai mà chịu được dáng vẻ băng tuyết ngàn năm không tan của cậu ta cơ chứ. Trước đó, Hàn Nghiêu nói nhiều như vậy, anh ta còn nghĩ rằng Dịch Trạch Thành không muốn liên quan, kết quả sau khi ù bài, bọn họ chưa kịp phản ứng đã thấy người đứng dậy đi ra cửa.

Đúng là đồ mạnh miệng.

Hoắc Từ đã sớm dự đoán được anh sẽ nói như vậy cho nên cô cũng không tức giận, ngược lại còn hướng về phía anh cười một cái, hai cánh tay mở ra: “Anh yên tâm đi, tay tôi vẫn tốt. Chờ đó, tôi nhất định sẽ cho anh biết tay.”

Nhìn xem, cô tốt biết bao nhiêu, anh muốn cái gì thì cô sẽ chiều theo ý anh.

***

Bạch Vũ đỡ Allie trở về, vẻ mặt vô cùng cảm kích Dịch Trạch Thành, cậu ta nói: “Dịch tổng, lần này thật sự cảm ơn anh. Mấy ngày nữa tôi làm chủ, muốn cảm ơn ba vị một phen, mong anh cùng hai vị bạn tốt của anh nể mặt cho.”

“Không cần.” Dịch Trạch Thành liếc mắt nhìn cậu ta.

Tài xế đã lái xe của Hàn Kinh Dương lại đây, hôm nay bọn họ đều ngồi xe của anh ta tới. Dịch Trạch Thành nhấc chân đang muốn rời đi, đột nhiên lại dừng bước, quay đầu nhíu mày nhìn Bạch Vũ.

“Cậu đừng gây thêm phiền toái cho cô ấy nữa.”

Con người anh trước nay là như vậy, lời nói luôn ngắn gọn. Chẳng qua lúc này lại ngắn gọn quá mức, vô tình sinh ra vài phần ái muội.

Sau khi chiếc xe rời đi, Hoắc Từ vẫn đứng nguyên tại chỗ, khóe mắt đuôi mày đều là xuân sắc. Bạch Vũ gọi một tiếng, cô mới quay đầu nhìn cậu ta, đắc ý mà nói: “Tớ đã nói là anh ấy thích tớ mà.”

Bạch Vũ: “……”

Ngay cả cậu ta cũng không nhịn được mà giội nước lạnh: “Người ta sợ tay cậu gãy, mất công đi tìm nhiếp ảnh gia khác thôi.”

Cậu còn không hiểu rõ tật xấu tự mình đa tình của cô sao. Nhưng mà, đã nhiều năm quen biết Hoắc Từ, cậu ta chưa từng thấy qua dáng vẻ này của cô với ai. Lần đầu yêu đương mà còn khiêu chiến với yêu cầu cao độ như vậy.

Nghĩ vậy, trong lòng Bạch Vũ cũng vô cùng xót xa.

Hoắc Từ hừ lạnh một tiếng, vung chìa khóa trên tay, vừa rồi Hàn Nghiêu rời đi đã đưa trở lại cho cô.

“Lên xe, đưa cô ta trở về đi.”

Vốn là muốn hỏi địa chỉ của Allie, kết quả Hoắc Từ phát hiện cô ta ở cùng một chỗ với Bạch Vũ. Cô chau mày, hỏi: “Tại sao cậu lại ở cùng phụ nữ?”

Giới tính của Bạch Vũ không phải là chuyện gì bí mật.

“250 (đồ ngốc) này là em họ của tớ, còn chưa tốt nghiệp trung học đã sống chết đòi nghỉ học. Con bé nghe nói tớ là người đại diện của người mẫu cho nên nằng nặc theo tớ lên Bắc Kinh làm người mẫu. Cậu cũng biết rồi đấy, ba tớ mất sớm, từ khi còn bé tớ đã được cậu chăm sóc nên con bé tới đây, tớ phải lo cho con bé thôi. Bằng không nếu là người khác, dù có chết ở nơi này, tớ cũng chỉ liếc mắt một cái cho xong.” Bạch Vũ hận nghiến răng nghiến lợi.

Hoắc Từ lái xe, lúc này mới hiểu. Khó trách gần đây Bạch Vũ vẫn luôn tạo cơ hội cho Allie, cô là nhiếp ảnh gia, đối với tư chất của người mẫu, liếc mắt một cái là cô có thể nhận ra. Tuy rằng thân hình của Allie không tồi nhưng tay chân quá cứng, biểu hiện trước ống kính còn thua những người mẫu khác mà Bạch Vũ ký hợp đồng.

Hết lần này tới lần khác, hóa ra bởi lí do này mà Bạch Vũ lại toàn lực lăng xê Allie.

“Tiểu Từ, lần này tớ thật  sự cảm ơn cậu. Là do tớ liên lụy cậu.” Hiện tại Bạch Vũ ngẫm lại, đáy lòng nghĩ thôi cũng sợ.

Hạ Viên Hàng vẫn luôn có ý đồ bất chính với Hoắc Từ, còn cái tên Tào Dương tóc vàng kia, năm ngoái suýt chút nữa là hắn ta chơi ra mạng người. Có đôi khi, người đại diện bọn họ sẽ gọi người mẫu dưới tay đi bồi rượu nhưng bọn họ có chừng mực, sẽ không đẩy người vào hố lửa.

Loại người như Tào Dương, bọn họ đều ngầm mắng chửi, nghe bữa tiệc nào có mặt hắn, bọn họ khẳng định sẽ không gọi gà nhà mình đi.

Bạch Vũ không biết tại sao mà Allie lại có thể lặn lộn với Tào Dương tới nơi đó, dù sao thì chờ khi cô ta tỉnh rượu, mọi chuyện sẽ rõ ràng.

Hoắc Từ không tìm hiểu đầu đuôi, mà chỉ hỏi: “Hiện tại, cậu không phản đối tớ đi Châu Phi nữa chứ?”

Bạch Vũ cười một tiếng, may mà cô vẫn còn băn khoăn chuyện này. Bây giờ, cậu đã nợ ân tình của Dịch tổng rồi, mặt mũi đâu mà dám phản đối nữa, xua xua tay: “Tớ còn phản đối nữa có mà biến thành bạch nhãn lang* à. Huống hồ, tớ phản đối có được sao?”

(*) Bạch nhãn lang: là một danh từ riêng chỉ loại vong ân bội nghĩa, tâm địa hung tàn.

Mấy ngày qua, cậu ta đã đẩy lịch trình cho Hoắc Từ rồi.

Xe chạy tới dưới lầu nhà Bạch Vũ, hai người đàn ông đỡ Allie đi lên lầu.

Hoắc Từ chuẩn bị lái xe đi, kết quả Bạch Vũ gọi cô lại, xấu hổ mà nói: “Tiểu Từ, nếu không thì cậu lên lầu cùng tớ đi?”

Hoắc Từ lặng lẽ nhìn cậu ta.

Bạch Vũ thấp giọng nói: “Con bé là con gái mà chúng tớ lại là hai người đàn ông, không tiện cho lắm.”

Hoắc Từ cười nhạo, mở cửa, theo cậu ta lên nhà.

Bạch Vũ là người từ nơi khác đến đây, chính cậu cũng đã nói, từ nhỏ cha đã mất. Một mình mẹ cậu ta nuôi cậu ta khôn lớn, dốc sức tới ngày hôm nay, không dễ dàng gì mới có thể mua được phòng ở Bắc Kinh. Lần trước, Hoắc Từ đã tới nhà cậu ta một lần, sắp xếp gọn gang, trang trí cũng ấm áp.

Hôm nay vừa mới vào cửa, liếc mắt một cái, trên ghế salon vô cùng lộn xộn, tất cả đều là quần áo của phụ nữ, ngay cả áo ngực cũng có. Ngay trước cửa huyền quan, giày cao gót cũng bị ném lung tung.

“Hai ngày nay bận rộn quá, tớ còn chưa kịp thu dọn gì hết.” Bạch Vũ thấy Hoắc Từ nhíu mày, nhanh chóng nói.

Đúng lúc, Allie đang mê man dựa trên người Mạnh Phàm che miệng, muốn ói.

Bạch Vũ chạy nhanh tới đỡ cô ta, dẫn cô ta vào toilet. Ai ngờ bên trong lại không yên ổn, Hoắc Từ nhìn qua, Allie đang đẩy Bạch Vũ một cái. Cô ta còn chưa tỉnh rượu, sức lực cũng không lớn, ngược lại chính mình còn bị ngã xuống.

“Ai ai cần anh lo, tôi mới không cần anh quản……”

Miệng cô ta lải nhải, tất cả đều là những lời oán giận trách cứ.

Bạch Vũ tức giận hận không thể mắng to, chỉ là khi nhìn thấy cô ta như đóa hoa tàn, tóc tán tán loạn, trong lòng lại nhói lên một cái. Thời điểm cậu định đỡ Allie lên lại bị Hoắc Từ kéo ra.

Hoắc Từ kéo cánh tay cô ta, túm cô ta đứng dưới vòi hoa sen.

Sức lực cô lớn, thân thể Allie tựa như cái bao tải bị cô lôi đi, Allie đau kêu to nhưng lại phản kháng không được.

Chờ tới khi đẩy mạnh cô ta đứng dưới vòi hoa sen, Hoắc Từ cầm vòi hoa sen, đột nhiên mở chốt nước lạnh, ngắm ngay mặt cô ta đất xối xuống.

Lúc này đã là đầu mùa đông, hơn nữa lại còn đúng nửa đêm cho nên nước lạnh lạnh đến thấu xương. Allie ôm đầu lăn lộn trên mặt đất, âm thanh thê thảm đến mức toàn bộ người trong nhà cũng có thể nghe thấy được. Ngay cả Mạnh Phàm ngoài phòng khách cũng bị dọa sợ, cậu ta nhanh chóng chạy tới xem. Chờ tới khi thấy rõ, cậu ta nhịn không được mà ôm tay trước ngực.

“A a a a a a, lạnh quá, lạnh quá.” Allie cả người đều ướt đẫm, cô ta vốn ăn mặc đơn bạc, một chiếc váy nhỏ màu đen lộ ra hơn nửa bộ ngực, làn váy cũng đã sớm kéo tới hông lộ ra chiếc quần chữ Đinh (丁) màu đen.

Năm phút sau, Hoắc Từ mới tắt vòi hoa sen.

Cô cúi đầu nhìn, cười lạnh: “Còn tiếp tục lộn xộn?”

Hai tay Allie ôm trước ngực, môi đều tím tái cả đi, vẻ mặt kinh sợ nhìn chằm chằm Hoắc Từ trong tay còn đang cầm vòi hoa sen.

“Nếu không còn lộn xộn nữa, vậy đi, tôi thấy cô cũng tỉnh rượu rồi.” Hoắc Từ lạnh lùng nhìn cô ta.

Allie không dám chọc vào Hoắc Từ, cô ta đỡ gạch men sứ bò dậy, nhưng lúc này chân cô ta mềm nhũn, mặt sàn lại ướt đẫm cho nên đã ngã xuống hai lần mà cô ta vẫn chưa đứng dậy nổi. Nghe được âm thanh kia, da đầu Bạch Vũ cùng Mạnh Phàm đều cảm thấy tê rần nhưng hai người bọn họ, ai cũng không dám đi vào đỡ cô ta. Thật sự là bọn họ cũng không dám chọc vào Hoắc Từ.

***

“Ngủ.” Hoắc Từ đóng cửa, bước ra.

Bạch Vũ ngại ngùng: “Đêm nay thật làm phiền cậu quá.”

Thời điểm ở trong phòng bao, thật sự là quá nguy hiểm nếu không phải Dịch Trạch Thành tới, chỉ sợ hôm nay bọn họ đành phải giao phó cho số mệnh rồi.

Hoắc Từ thờ ơ nhìn cậu ta, lại nhìn xung quanh nhà, lộn xộn, vô cùng lộn xộn.

“Cậu là anh họ chứ không phải ba cô ta. Huống hồ, có là ba cũng không thể quản cả đời được. Nếu cậu quản không được, cũng đừng cố gánh trách nhiệm này. Hôm nay chỉ là uống say, lần tới cô ta cắn thuốc cũng lên.”

Hoắc Từ là một người lạnh nhạt, có thể nói như vậy, cô đã quan tâm nhiều rồi.

Bạch Vũ cúi đầu cười khổ một tiếng, nợ nhân tình đều là nợ, năm đó cậu đối xử với cậu ta không tồi. Hiện giờ cậu ta có chút sức lực, cũng nên giúp đỡ người nhà một chút.

Thấy Bạch Vũ như vậy, Hoắc Từ cười lạnh một tiếng, cầm chìa khóa, trực tiếp rời đi.

**

Trong lúc cô tới Thượng Hải công tác, Dương Minh đã liên hệ với Bạch Vũ, hỏi cậu ta giữa tháng mười hai Hoắc Từ có thời gian hay không. Trước mắt thì công việc của Hoắc Từ đã hoàn thành, Bạch Vũ cũng đã sắp xếp thời gian trống ra.

Hoắc Từ ở Thượng Hải năm ngày, cô chụp quảng cáo cho một nhãn hiệu thể thao, sau đó lại chụp thêm hai trang bìa tạp chí. Làm việc liên tục trong hai ngày, cô mới kết thúc công việc. Buổi tối thứ sáu, Hoắc Từ trở về Bắc Kinh.

Vừa xuống máy bay, chuông điện thoại tới như trống đánh liên hồi.

Cô thờ ơ nhìn tên trên điện thoại, không nghe cũng không cúp.

Chờ tới khi chuông điện thoại hết hẳn, đang muốn cất điện thoại vào trong túi thì Bạch Vũ gọi tới. Hoắc Từ thong thả bắt máy, bên kia như súng liên thanh hỏi: “Hoắc Từ, cậu đang ở đâu? Về Bắc Kinh rồi? Sao tên tiểu tử Mạnh Phàm lại không ở cùng cậu?”

“Mạnh Phàm là người Sùng Minh, lần này về Thượng Hải, tớ cho nghỉ hai ngày.”

Kỳ thật là người nhà Mạnh Phàm gọi tới, nói rằng trái tim của ba cậu ta không thoải mái, mấy ngày này vẫn đang nằm viện ở Thượng Hải. Hoắc Từ liền cho cậu ta nghỉ hai ngày, mấy ngày nay đều chỉ có một mình cô.

Bạch Vũ cũng không hỏi nhiều, nhanh chóng nói: “Dì bị bệnh, cậu chạy nhanh qua thăm dì đi, bên kia vẫn luôn gọi tới. Tớ mới nói cậu đang trên máy bay.”

Dì là mẹ của Hoắc Từ.

Hoắc Từ rũ mắt, trên mặt sàn sạch sẽ có thể soi rõ khuôn mặt cô, hỏi: “Gọi tới báo bệnh tình đang nguy kịch sao?”

Đối diện Bạch Vũ nghe mà sửng sốt, cậu ta tưởng rằng cô đang lo lắng còn an ủi nói: “Không, không phải.”

“Vậy gọi cho tớ làm gì?”

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi