GÃ ĂN XIN MÙ BẤT HẠNH



Tô Thảo Nhi đang ngồi xổm ven đường ngắm cảnh thì một con chó đen sủa gâu gâu chạy thẳng tới chỗ hắn.

Tiện tay vớ cây gậy gỗ giở chiêu Đả Cẩu Bổng Pháp, Tô Thảo Nhi ngáp một cái chặn con chó đen kia lại.
Sờ soạng chân sau quả nhiên có một mảnh giấy rách.

Tô Thảo Nhi lấy ra xem:
Bang chủ ơi! Ngươi còn muốn ở đó bao lâu nữa? Chúng ta sắp không chống đỡ nổi nữa rồi!
—— Bảy đại trưởng lão Cái Bang.

Tô Thảo Nhi nhặt khúc than viết lên giấy "Chịu không được cũng phải chịu", sau đó cột mảnh giấy rách vào chân sau của chó đen để nó đưa về lại.

Chuyện gì cũng để bang chủ ta ra tay thì còn cần đám người rảnh rỗi các ngươi làm gì? À, sửa lại một chút, là ăn xin rảnh rỗi.

Tô Thảo Nhi đứng lên vươn vai một cái, nhìn lên trời thấy sắp đến giờ ăn liền đứng dậy đi tới nhà Vương Cẩm Tài.

Lúc này Vương Cẩm Tài đang ở trong bếp giám sát nha hoàn nấu cơm vì sợ lãng phí một hạt gạo.

Từ sau lần y té xỉu, tên ăn mày kia chẳng biết lên cơn điên gì mà cứ nói ở trại gà của Vương gia còn rất nhiều gà, hắn có thể giết từ từ, mỗi ngày một con đến khi y ăn no mới thôi.

Vương Cẩm Tài nghe thấy lời này lập tức nổi trận lôi đình, ta có ăn hay không thì mắc mớ gì tới ngươi? Nhưng bị người ta nắm thóp còn có thể làm được gì? Vương Cẩm Tài đành phải tính toán lại thật chi li, móc tiền ra từng chút, cuối cùng dành ra thêm ít chi phí ăn uống.


Nhưng vẫn không đủ thì phải làm sao? Vương Cẩm Tài nghĩ đi nghĩ lại, cơm nấu cho ba người phải lấp bụng bốn người......!Xem ra chỉ còn cách nấu cháo thôi!
Cũng chừng đó gạo nhưng nấu thành cơm không được nhiều lắm, nấu thành cháo loãng lại được một nồi to.

Nghĩ tới tên ăn mày kia cực kỳ bắt bẻ, chỉ mỗi cháo trắng thì chắc chắn sẽ không chịu ăn, Vương Cẩm Tài còn sai nha hoàn bỏ thêm hai cọng cải trắng vào.

Cái này chắc không còn gì để bắt bẻ đâu nhỉ? Vương Cẩm Tài rất hài lòng, cuối cùng rắc thêm chút muối, một nồi cháo trắng trắng xanh xanh coi như nấu xong.

Vừa bưng cháo lên bàn dọn bát đũa thì người liền xuất hiện đúng như dự đoán của Vương Cẩm Tài.

Vương Cẩm Tài nghĩ thầm Tô Thảo Nhi này đúng là Hắc Bạch Vô Thường, nhưng người ta đòi mạng còn hắn đòi cơm, chỉ cần đồ ăn vừa nấu xong thì nhất định sẽ xuất hiện đúng giờ.

"Chà, hoành tráng ghê, Vương tài chủ ngươi chuẩn bị phát cháo từ thiện đấy à?" Tô Thảo Nhi chưa kịp ngồi xuống đã nhíu mày mở miệng.

Kỳ thật Vương Cẩm Tài cảm thấy cháo này không tệ, cứ tưởng Tô Thảo Nhi sẽ vui vẻ, ai ngờ lại bày ra vẻ mặt khó ưa này.

"Đúng, bố thí cho ngươi đấy!" Vương Cẩm Tài quạu quọ nói, "Lão gia ta ăn một miếng, ngươi còn có gì không hài lòng hả?! Sao không nghĩ xem cái này là do ai hại!"
"Ta hại?" Tô Thảo Nhi bắt chéo chân rung đùi, "Được thôi, ta nhớ trong trại gà......"
"Ăn cháo đi!" Vương Cẩm Tài nghiến răng nghiến lợi nói to: "Sao không ăn cháo? Tốt cho thân thể tốt cho dạ dày, rất nhiều chỗ tốt mà."
"......"
"Có nghe bài thơ ăn cháo chưa? Chỉ ăn cháo thôi sẽ thành thần tiên!"

"......"
Tô Thảo Nhi im lặng như đang suy nghĩ chuyện gì.

Vương Cẩm Tài sợ tên ăn xin này sắp giở trò vô lại để đòi ăn ngon nên khẩn trương đến nỗi cháo cũng húp không trôi, chân dưới gầm bàn run cầm cập.

"Nói lâu như vậy ngươi rốt cuộc có ăn không hả?"
Vương Cẩm Tài không bình tĩnh được nữa, còn đợi Tô Thảo Nhi suy nghĩ thêm chắc chân y sẽ bị chuột rút mất thôi.

"Cái này ấy à......" Tô Thảo Nhi dừng lại một lát, "Đương nhiên không ăn rồi."
"Ngươi!"
Không ăn cũng phải nói sớm chứ! Vương Cẩm Tài tức giận mắng to, "Đúng là cứng đầu khó bảo mà! Quỷ xui xẻo! Đồ ăn xin nghèo rớt mồng tơi! Mù lòa!"
Tô Thảo Nhi nhếch miệng cười một tiếng rồi đứng dậy đi ra ngoài.

"Chờ chút, ta mời ngươi ăn gà."
"Khụ khụ......!A! Đừng mà!"
Vương Cẩm Tài nhất thời lỡ miệng quát tháo xong liền hoảng sợ đến nỗi suýt bị nước bọt làm sặc chết, vội vàng đuổi theo kéo người lại, "Ngươi đừng ngươi đừng......!Ta......!Ta......!Nếu không ta lấy dưa mắm cho ngươi ăn nhé?"
"Được thôi," Tô Thảo Nhi lại trở về ghế ngồi, "Nhưng ta không thích ăn cháo loãng, cho chút lương khô được không?"
"Không được." Vương Cẩm Tài lắc đầu từ chối thẳng, trong lòng chỉ hận không thể đạp hai cước lên gương mặt cười tủm tỉm của Tô Thảo Nhi, "Đây đâu phải cháo loãng, là cháo mà, chỉ húp cái này thôi được không?"
"Không được, trong mắt ta cũng thế thôi, từ trên xuống dưới Cái Bang hận nhất là cháo loãng đấy."

"Hả? Nhưng cái này đúng là cháo mà, ta còn bỏ thêm rau nữa đó!"
"Bỏ thịt mới gọi là cháo, bỏ rau là cháo loãng."
"Hử? Không đúng sao, ngươi nói ngươi......"
"Ta nói cái này......"
"......"
"......"
Hai người đấu võ mồm một trận, Vương Cẩm Tài bị làm cho hồ đồ, chỉ thấy miệng Tô Thảo Nhi mở ra khép lại tuôn một tràng dài, nói thế nào cũng là hắn có lý.

"Vậy cuối cùng ngươi muốn sao?" Vương Cẩm Tài trừng mắt hỏi.

"Chẳng phải đã nói ta ăn cơm ngươi húp cháo rồi sao." Tô Thảo Nhi cầm đũa gắp một miếng dưa mắm trong bát Vương Cẩm Tài bỏ vào miệng nhai nhóp nhép, "Nha hoàn đi nấu cơm cho ta mau."
"Ờ."
Trong lúc hai người đấu võ mồm thì nha hoàn đã ăn xong cháo, nghe thấy vậy liền đáp lại.

Trong lòng luôn có cảm giác kỳ quái, Vương Cẩm Tài chỉ vờ như không nghe thấy, bưng hai bát cháo loãng lên húp sùm sụp, không ăn thì dẹp! Đều là của ta hết!
"Lão gia, vậy ta xem như ngươi đồng ý rồi đấy nhé." Nha hoàn ném lại một câu với lão gia đang chuyên tâm húp cháo rồi chạy ra bếp sân sau.

Tô Thảo Nhi gọi vọng theo, "Xào thịt băm với ớt xanh nữa nhé!"
"Phụt......!" Lần này hỏng bét rồi! Vương Cẩm Tài phun một ngụm cháo loãng ra ngoài, "Không được! Ngươi nghĩ cũng đừng có nghĩ nữa!"
"Ta có bát ăn xin vua ban, nha hoàn, ngươi nghe lão gia hay nghe Hoàng thượng đây?"
Nha hoàn trong bếp lớn tiếng đáp, "Lão gia, ta không muốn khi quân phạm thượng đâu, ta đã cắt một miếng thịt của ngươi rồi đấy!"
Lại cắt một miếng thịt của ta!
"Nấc......!Nấc......" Vương Cẩm Tài xót của đến run rẩy, muốn mắng chửi người nhưng húp cháo quá nhiều nên vừa mở miệng liền nấc cụt.


Kẻ cầm đầu Tô Thảo Nhi còn vờ vịt đưa tay vỗ lưng cho y, miệng thì lẩm bẩm lão gia bớt giận nhưng trên mặt lại cười đến xán lạn.

"Vì sao ngươi nhất định phải......!nấc......!hành hạ ta như thế?!"
"Vì ta thích ngươi a!" Thuận miệng trêu ghẹo Vương Cẩm Tài, Tô Thảo Nhi mỉm cười nói.

Vương Cẩm Tài sững sờ, nấc cũng không nấc mà dò xét Tô Thảo Nhi từ trên xuống dưới, "Đồ đoạn tụ chết tiệt."
Tô Thảo Nhi cũng không giận mà chỉ bưng cái bát ăn xin vua ban của hắn lên.

.

Chương mới nhất tại — Trù mTruyện.

n et —
Nguy rồi! Vương Cẩm Tài thấy bát như thấy quỷ, trong lòng than khổ, lại quên béng vụ này!
"Đừng lo." Giống như đọc được suy nghĩ của y, Tô Thảo Nhi cười vô hại, "Nhìn cho kỹ vào."
Nhìn cái gì? Vương Cẩm Tài thật sự không hiểu Tô Thảo Nhi muốn làm gì.

Chỉ thấy gia hỏa này duỗi ra hai ngón tay chà tới chà lui vành bát bị mẻ, Vương Cẩm Tài quả thực muốn phá lên cười, dù có làm phép thì bát này còn có thể biến thành vàng hay sao?!
Theo động tác của Tô Thảo Nhi, vành bát đen thui bị tróc một lớp sơn, bên trong lộ ra ánh vàng rực rỡ.

Vàng!
Vương Cẩm Tài sửng sốt há hốc miệng..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi