GẢ CHO LÃO CÔNG NHÀ GIÀU

Khoảng 8 giờ rưỡi, An Vô Phỉ từ trong phòng ra ngoài, đụng phải ba mẹ rời giường đi làm, ngoan ngoãn kêu một tiếng: "Ba, mẹ."

"Sớm, anh con còn chưa có rời giường?" Đinh Vi hai mắt nhìn cửa phòng con trai, cơ hồ dùng câu khẳng định.

"Dạ." An Vô Phỉ gật gật đầu, không nói gì thêm.

Lão ba An Thành ở một bên liền cười: "Cái thằng Vô Dạng kia tới nghỉ hè chính là như vậy, cả ngày ngủ không chịu tỉnh." Bọn họ đều đã quen.

"Chờ anh con dậy, nấu cho nó chút đồ ăn, miễn cho nó đói chết." Đinh Vi nói, sau đó hai vợ chồng thu xếp thỏa đáng cho mình. Đi làm đầy tớ của nhân dân.

***

"......" Hoắc Vân Xuyên ở khách sạn tỉnh lại, thói quen mà lấy ra di động nhìn thời gian một chút. Đã 10 giờ sáng, so với ngày thường ngủ nhiều hơn ba giờ.

Nghĩ đến nguyên nhân mình làm việc và nghỉ ngơi hỗn loạn, hắn lập tức quay đầu xem xét bên người mình...... Trống trơn hà.

Xốc lên chăn tìm kiếm, một cái giường lớn hoàn chỉnh chỉ có chính mình một người.

Hoắc Vân Xuyên rời giường, đi đến phòng tắm xem xét, không ai.

Hắn hơi chau mày, rửa mặt xong cũng rời khỏi khách sạn.

Tối hôm qua vị thiếu niên không biết tên kia, không có tên, không có cách liên hệ, cũng không có địa chỉ, thực hiển nhiên chỉ là một hồi nhân duyên tựa mây khói.

Hoắc Vân Xuyên ở phụ cận bãi đỗ xe tìm được xe của mình.

Điện thoại ở ngay lúc này vang lên, người đàn ông đang trong xe, lái xe ra khỏi bãi đỗ, lại nhận được điện thoại.

"Uy?"

"Ngày hôm qua thực sự xin lỗi." Gọi điện thoại cho hắn chính là mẹ hắn Chương Nhược Kỳ: "Mẹ không nên ở dưới tình huống con không hiểu rõ, tụ tập nhiều người như vậy đến bàn bạc chuyện của con, đó là không tôn trọng con."

"Đúng vậy." Hoắc Vân Xuyên lạnh giọng nói: "Con đầu tiên là bản thân, sau đó mới là con trai của ngài."

"Ai...... Cho nên hoàn toàn không cho ý kiến của chúng ta có đường sống?" Chương Nhược Kỳ nói.

"Có." Hoắc Vân Xuyên nói: "Nhưng là có nghe hay không thì ở chỗ con, mà không phải ngài, cũng không phải cô hoặc là dì nào."

Sau đó im lặng một hồi lâu.

Khi sắp kết thúc cuộc gọi Hoắc Vân Xuyên nói: "Qua một đoạn thời gian lại cùng con thảo luận chuyện này đi, bây giờ không thích hợp."

Treo điện thoại, hắn lái xe trở về chung cư của mình.

Thứ hai đến thứ sáu hắn ở nơi này, vì cách công ty tương đối gần, thuận tiện đi làm hơn.

Đối diện phòng ở Hoắc Vân Xuyên cũng giống như mình ra vào một mình là Quý Minh Giác, hai người từ khi học cao trung đã là bạn bè, quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.

Hoắc Vân Xuyên về nhà nhìn thấy một tên đàn ông nằm chình ình ở trên sô pha của mình, còn tưởng rằng mình vào nhầm cửa.

"Không cần nhìn, đây là nhà cậu." Quý Minh Giác ngồi dậy nói: "Mẹ cậu nói cậu đêm qua cáu kỉnh, kêu tôi lại đây nhìn cậu."

Hoắc Vân Xuyên ném xuống tất cả đồ vật trên người mình, đối với gã làm như không thấy mà đi vào phòng ngủ.

"Uy......" Quý Minh Giác theo sau, ngửi được một cổ mùi rượu: "Cậu thật sự đi uống rượu? Ha ha, tức giận đến như vậy sao?" Gã dán ở trên ván cửa nói: "Còn không phải chỉ bị thúc giục kết hôn, ai không trải qua chứ, bọn họ thích nói thì mặc cho bọn họ nói đi, cậu cũng sẽ không mất miếng thịt nào."

Điểm này gã cảm thấy Hoắc Vân Xuyên quá tích cực nhỉ.

"Tốt, buổi tối tôi kêu thêm mấy người bạn ra cùng cậu uống rượu, được không?" Dù sao một đám người bọn họ, coi như cũng đã có mấy ngày không gặp qua.

Không hề giống như trước đây, thỉnh thoảng là ra ngoài tụ hội.

Rốt cuộc đều là người ba mươi tuổi, bận sự nghiệp rồi sự nghiệp, bận gia đình rồi gia đình, quả thật......

Áp lực tỉ lệ thuận với số tuổi mà.

**

Lại nói An Vô Dạng ngủ một giấc là ngủ đến giữa trưa, vẫn là do em trai đánh thức.

An Vô Phỉ đứng ở mép giường, mắt chứa lo lắng mà nhìn cậu: "Anh có phải thân thể không thoải mái hay không?"

Loại chuyện này sao có thể nói ra dọa hư em trai chứ, An Vô Dạng xua tay nói: "Không sao, anh một lát liền dậy, em nấu cơm sao?"

Ngày thường cậu cũng làm, chỉ là hôm nay chỉ sợ không có khả năng.

"Ừm, anh mau dậy ăn."

Nhìn An Vô Dạng bò dậy, An Vô Phỉ mới xoay người đi ra ngoài chờ.

Ngủ một buổi sáng, An Vô Dạng cảm giác đã khá hơn nhiều, trừ bỏ chỗ nào đấy vẫn không thể tránh khỏi nhức mỏi, trạng thái tinh thần cũng không tồi.

Ăn uống cũng tốt, cậu ngồi với em trai môi hồng răng trắng, ăn ước chừng hai chén cơm lớn.

Sau khi ăn uống no đủ, gác xuống chén đũa hỏi: "Chị khi nào nghỉ, biết không?"

Đối phương cùng em út cho đến bây giờ tương đối thân thiết, muốn biết tin tức chị ấy hỏi em trai là được rồi.

Cũng không phải An Vô Ngu không thích em trai thứ hai, chỉ là...... Không có tiếng nói chung thôi.

An Vô Phỉ nói: "Nghỉ hè chị ấy không trở về nhà, muốn đến nước Mỹ du lịch."

Nói xong An Vô Dạng ngơ ngác, bởi vì đi nước Mỹ phải tốn không ít tiền, đối với cha mẹ mà nói lại là một phí tổn không nhỏ.

"Khụ, trường học đưa đi sao?" Như vậy có thể tốn ít một chút.

An Vô Phỉ lắc đầu: "Không phải, chị ấy và bạn học cùng đi."

An Vô Dạng cũng không nói cái gì, chủ động thu dọn chén đũa, mang đến phòng bếp rửa sạch.

"Anh buổi chiều còn ngủ sao?" Bên ngoài truyền đến thanh âm của em trai.

Cậu lau khô tay, đi qua bên người em trai đi ra ngoài nói: "Anh buổi chiều đi ra ngoài tìm việc làm thêm, làm thuê."

Trước kia cậu cũng làm như thế này, kiếm tiền rồi chia cho em trai một chút, cho đối phương mua đồ dùng học tập.

An Vô Phỉ gật gật đầu, trên tay đã cầm lấy sách vở.

An Vô Dạng đi vào phòng, nâng lên cánh tay ngửi ngửi quần áo trên người của mình, một hỗn hợp mùi khói mùi rượu, vì thế phải thay ra, giặt sạch quần áo mới ra ngoài.

Việc làm thêm gì đó, phát tờ rơi, phục vụ sinh..v..v... cậu cơ hồ đều rõ như lòng bàn tay.

Loại công việc này thực dễ dàng tìm, nhưng mà kiếm không được bao nhiêu tiền cả.

Có thể kiếm được tiền nhất, chỉ có làm tiêu thụ.

An Vô Dạng trải qua một đêm ở quán bar bị người ám toán, đối với phục vụ. Trong lòng còn rất sợ hãi.

Cậu không dám tùy tiện tìm một chỗ xin việc, muốn tìm thì phải tìm câu lạc bộ cao cấp một chút.

Nhưng là loại địa phương này yêu cầu rất cao, quản lý không nhất định sẽ tiếp thu học sinh làm thêm.

Câu lạc bộ K có một nam quản lý người khác kêu là Tuyền ca, phụ trách dẫn dắt nhân viên tiêu thụ nam, doanh số mỗi tháng đều cạnh tranh quyết liệt cùng nhân viên tiêu thụ nữ bên kia.

Gần đây thuộc hạ đầu bảng của hắn đã đi rồi, hắn bên này như trứng chọi đá, làm hắn sứt đầu mẻ trán.

Cách một đoạn thời gian liền hỏi bộ phận nhân sự một chút, có nhân viên tiêu thụ nào xuất sắc tới ứng tuyển hay không.

Nhân sự trả lời có, nhưng mà không xuất sắc.

Muốn cùng thuộc hạ đầu bảng kia của Tuyền ca so sánh hóa ra là không có khả năng.

An Vô Dạng nhìn thấy thông báo tuyển dụng ở trên mạng thấy câu lạc bộ này danh tiếng không tệ đang tuyển dụng tiêu thụ, trực tiếp liền tới đây hỏi: "Chào chị, xin hỏi còn nhận người sao?"

Người trước bàn vừa thấy cậu, dáng vẻ lớn lên như vậy, cả người còn mang hương vị học sinh, nghiêm trọng nghi ngờ có phải vị thành niên hay không......

Chị gái: "Chúng ta nơi này không tuyển vị thành niên."

An Vô Dạng cạn lời, từ trong ví rút ra giấy chứng nhận: "Em rất giống vị thành niên sao?" Rõ ràng thân cao cũng gần 1 mét 80 mà.

"Ồ......" chị gái nói: "Ứng tuyển vào chức vị nào?"

Chỉ cần tròn mười tám tuổi là được, bọn họ bên này đồng ý.

"Nhân viên tiêu thụ." An Vô Dạng nói.

"Vậy được." Người trước bàn đánh giá cậu một chút, kỳ thật trừ khuôn mặt ngây ngô, dáng người khí chất các phương diện khác đều không tồi: "Đi theo chị." Người nọ dẫn An Vô Dạng đi gặp bộ phận nhân sự, còn làm kinh động đến Tuyền ca, lại đây nhìn hai lần.

Nghe nói là một học sinh làm thêm, mặt Tuyền ca lộ vẻ đáng tiếc: "Chúng ta hình như không nhận bán thời gian, dễ xảy ra phiền phức."

Khách hàng bên này, tố chất đại đa số không có trở ngại, chính là ai có thể bảo đảm không có người xấu cá biệt chứ.

Vạn nhất học sinh làm thêm ở chỗ này gặp cái gì ủy khuất, nháo chuyện ra bên ngoài, sẽ rất khó coi.

"Tôi thực cần công việc này." An Vô Dạng năn nỉ nói: "Cho tôi thử làm một chút được không, nếu không đạt được yêu cầu của anh, anh có thể không cần."

Tuyền ca tâm tình phức tạp, nếu là học sinh khác tới xin việc, hắn không nói hai lời sẽ cự tuyệt, chính là vị trước mắt này...... Điều kiện thập phần xuất sắc.

Thấy ánh mắt bướng bỉnh của cậu, chắc chắn cũng không phải cái loại người trẻ tuổi đánh cá ba ngày, phơi lưới hai ngày.

Tuyền ca nói: "Chúng ta bên này cậu cũng biết, có những khách nhân uống nhiều, sẽ không đối xử hòa nhã như vậy, chúng ta chỉ có thể tận lực tránh cho chuyện đó xảy ra, nhưng không có khả năng hoàn toàn ngăn chặn, cậu phải chuẩn bị tốt tâm lý mình sẽ bị chiếm tiện nghi."

An Vô Dạng cau mày, nhỏ giọng nói: "Chỉ là sờ sờ eo sờ sờ tay, tôi có thể tiếp thu, mông thì không thể được."

Đàn ông bị sờ sờ eo sờ sờ tay không quan trọng, chỉ là mông thì không được, đó thật sự là không tôn trọng.

Tuyền ca cùng người trước bàn kia đều sửng sốt: "......" Chắc hẳn là chưa thấy qua người nào quang minh chính đại nói tới chuyện này như vậy, bất ngờ cảm thấy có chút buồn cười.

"Cái loại khách hàng đó vẫn là tương đối ít, nhưng là tôi nói, không có khả năng hoàn toàn ngăn chặn." Tuyền ca nói: "Có thể bị chiếm tiện nghi hay không, phải xem chính cậu làm sao nắm chắc." Hơn nữa: "Phải đi ra ngoài mới bán được, nếu như cậu không bưng, coi như công việc này cậu cũng kiếm không được tiền."

An Vô Dạng gật gật đầu: "Cho nên xin cho tôi một cơ hội để tôi thử xem, nếu thật sự không được, tôi sẽ tự biết khó mà lui."

Vừa nghe đã biết là ngây thơ không tiếp xúc qua xã hội, Tuyền ca ở trong xã hội sờ bò lăn lộn mấy năm nay, phiền nhất đó là loại ngựa non háu đá này.

Vì thế tức giận mắng thầm một câu: "Cậu cho chỗ của tôi là chợ bán thức ăn?"

An Vô Dạng cũng nói thầm: "Thử việc đối với các người cũng không có tổn thất."

Tuyền ca khụ khụ hai tiếng, nếu không phải thấy thằng nhóc này lớn lên ngoan ngoãn, hắn cũng không kiên nhẫn cảnh cáo nhiều như vậy: "Được, cậu thật sự được, thì buổi tối 8 giờ tới đi làm."

"Được, cảm ơn anh." An Vô Dạng nói, hướng về phía Tuyền ca nhe răng cười.

Nhìn khuôn mặt này, Tuyền ca liền cảm thấy không mệt nữa, vạn nhất thằng nhóc này thật sự được thì sao.

Bây giờ mới bốn giờ rưỡi, thời gian còn sớm, sau khi cùng câu lạc bộ bên này xác định, An Vô Dạng ngồi xe buýt trở về nhà.

Buổi tối cùng cha mẹ ăn cơm xong, liền nói chính mình tìm việc làm thêm vào buổi tối, một lát sẽ ra cửa.

Đinh Vi cảm thấy sửng sốt: "Nhanh như vậy đã tìm được việc?"

An Thành gật đầu: "Thành tích còn chưa có sao?"

An Vô Dạng nói: "Dù sao điểm cũng không khác lắm." Không tốt cũng không xấu, không có gì để chờ mong: "Có thể đến khuya mới trở về."

"Công việc gì mà về trễ như vậy?" Đinh Vi nhíu mày nhìn cậu.

An Vô Dạng nói: "Câu lạc bộ"

An Thành nghe xong cũng nhíu mày một trận: "Người trẻ tuổi đến nhiều nơi rất loạn, con nếu không đổi chỗ khác đi?" Hắn đề nghị nói: "Phát tờ rơi hoặc làm phục vụ sinh cũng không tồi."

"Những việc đó con làm rồi." An Vô Dạng nói.

Hai vợ chồng An gia mặt tức khắc lộ vẻ phức tạp, cũng không hề nói cái gì nữa.

Con thứ đi ra ngoài tìm việc, gần đây có thể rèn luyện năng lực xã giao, mở rộng kiến thức, thứ hai có thể giải quyết vấn đề tiền tiêu vặt của cậu.

Nói thật, gia đình bình thường phải gánh phí dụng của ba đứa con, bọn họ áp lực không nhỏ.

Con cả cố gắng học tập không có thời gian đi làm, chi phí bên kia là một vấn đề lớn.

Trong nhà đem toàn bộ tiền qua cho con cả, con thứ muốn tiêu tiền chỉ có thể tự mình nghĩ cách thôi.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi