GIA ĐÌNH NĂM TỐT


Nếu Lăng Dục Cẩn có cơ hội xem lại đoạn phim này cậu nhất định sẽ phát hiện bóng lưng của mình vô cùng quen thuộc.

Giống hệt Lăng Điềm Điềm mỗi lần chọc tức cậu xong thì ngồi chậu hoa bay bay vèo đi.

Tiện, cực kỳ tiện.

←_←
Còn Lăng Kiệt Sâm thì như đang xem quảng cáo nước ngọt nào đó trên Trái Đất, một cô gái áo trắng cầm chai chạy trước, vừa chạy vừa kêu: “Sao anh lại đuổi theo tôi~”
“Vì tôi muốn uống nước ngọt!”
Tôi vẫn nhớ siro sơn trà xuyên bối đấy!
Lăng Kiệt Sâm nhớ lại ác mộng lúc Lăng Dục Cẩn hai tuổi nghịch ngợm, cả đêm không ngủ mở to mắt nhìn người trông cậu, nếu người trông buồn ngủ thì sẽ ngoạc mồm ra khóc.

Hương vị gợi đòn quen thuộc ghê!

Trên lý thuyết dù Lăng Kiệt Sâm bắt được Lăng Dục Cẩn cũng sẽ không thực sự đánh người, cùng lắm thì dở khóc dở cười một phen, sau đó bỏ qua chuyện pháo hiệu này.

Ai ngờ Lăng Dục Cẩn chạy nhanh quá, Lăng Kiệt Sâm đuổi không kịp.

Ha ha ha, cái này không chỉ không khớp hình tượng trong dự đoán, mà kịch bản cũng lệch.

Lăng Dục Cẩn, cậu chạy nhanh như vậy làm cái gì?
Lăng Dục Cẩn vất vả lắm mới ương ngạnh một trận chạy chạy chạy, phát hiện phía sau không có ai mới kịp phản ứng đây là vùng núi thấp, gần với núi cao, độ cao độ dốc đều không thấp, anh hai đi bộ cũng vất vả nữa là chạy!
Lăng Dục Cẩn lần đầu cảm thấy mình cách cái roi mây gần đến vậy.

Chạy một hồi mất hút luôn thì biết làm sao giờ?
Lăng Dục Cẩn sắc mặt quai quái đi về, thấy anh hai vẫn ở chỗ cũ chờ mình: “Khụ, khụ, anh ơi em sai rồi.


Một là không nên lén lút phá đạn tín hiệu cầu cứu của hai người.

Hai là không nên chạy mất tăm mất tích, khiến anh hai cơ hội để đuổi theo cũng không có.

_(:з” ∠)_
Nếu một ngày nào đó Lăng Kiệt Sâm trở thành Yandere thì Lăng Dục Cẩn phải chịu tới 80% trách nhiệm.

“Em không sai, đứng sang bên cạnh đi.

” Lăng Kiệt Sâm mỉm cười như không có chuyện gì xảy ra.

Lăng Dục Cẩn yên lặng lùi lại hai bước, ý đồ đánh lạc hướng: “Anh ơi, chúng ta có cần chuẩn bị đồ ăn lên núi sớm không?”
“Ừ, lại đây bàn.

” Lăng Kiệt Sâm vẫy tay gọi Lăng Dục Cẩn tới.

QAQ anh hai, anh đừng cười dịu dàng như thế, em sợ!
Lăng Dục Cẩn ngồi xổm xuống ôm ba lô trên mặt đất vào ngực, khó khăn nuốt khan: “Anh ơi, có gì từ từ nói.



Lăng Kiệt Sâm vén tay áo, một phát túm được cánh tay Lăng Dục Cẩn: “Em thế mà dám hủy cả hai cái đạn cầu cứu, nhỡ may chúng ta gặp nguy hiểm thì sao? Đến lúc đó thì phải làm gì?”
Lăng Kiệt Sâm biết Lăng Dục Cẩn phá hủy đạn là muốn đạp nồi dìm thuyền, buộc cả hai phải phát huy tất cả tiềm năng, tiếp tục tiến lên.

Nhưng nếu trên núi tuyết hoặc trong sa mạc hai người gặp phải nguy hiểm tính mạng buộc phải cầu cứu thì làm sao? Một cuộc thi bình thường đáng để hai người liều mạng vứt đi cơ hội cầu cứu à?
Lúc này Lăng Kiệt Sâm đã không thèm quan tâm tới thể chất cấp F mà chỉ bị Lăng Dục Cẩn chọc tức nổ phổi, kể cả Lăng Dục Cẩn lăn lộn nũng nịu xin tha cũng không ăn thua.

“Xem xem, tôi đã bảo rồi, giờ chỉ có dùng tuyệt chiêu tất sát.

” Lăng Điềm Điềm ở trong cổ áo Lăng Dục Cẩn bày mưu tính kế giúp Lăng Kiệt Sâm nguôi giận.

Ở phương diện “Dập tắt lửa giận” Lăng Điềm Điềm đúng là kinh nghiệm phong phú, lý thuyết thực hành vững chắc, Lăng Dục Cẩn do dự nửa giây, quyết định nghe theo Lăng Điềm Điềm.

Để ba lô sang bên cạnh, nhanh nhẹn lăn khỏi chỗ, sau đó đáng thương ôm lấy hai chân, ngẩng đầu thành khẩn: “Anh, xin lỗi, đều tại em~”
Biu~
Lăng Kiệt Sâm che ngực lùi lại hai bước, bàn tay chỉ vào Lăng Dục Cẩn run lên, thế mà lại học động tác phạm quy này của Lăng Điềm Điềm.

╭(╯^╰)╮
Khán giả còn phản ứng kịch liệt hơn Lăng Kiệt Sâm, họ đã bị Lăng Dục Cẩn giả bộ đáng thương làm cho đứng hình.

Tôi không nhìn nhầm chứ, người vừa lăn lộn xin tha là Bé Cẩn?
Áu, Bé Cẩn làm động tác này cưng quá, lần đầu phát hiện trẻ nghịch ngợm cũng thật đáng yêu~
Không được không được không được, tôi đã không nhịn được muốn tha thứ cho Lăng Dục Cẩn, dù cậu ấy đã làm gì sai thì tôi chỉ muốn nói: không sao, ôm một cái!!!
Lăng Kiệt Sâm nhìn Lăng Dục Cẩn, vươn tay nhéo má cậu, kéo kéo sang trái, sau đó thở dài: “Được rồi, tha cho em, mau đứng dậy đi, trên đất lạnh.


Nội tâm Lăng Kiệt Sâm.


Phá đạn tín hiệu thì phá, không sao, biết đâu cũng không cần dùng đến!
Lăng Dục Cẩn tuy nghịch chút nhưng dù sao cũng mới mười lăm tuổi, so với những người trùng sinh, xuyên qua trong nhà thì ngẫu nhiên nghịch ngợm là rất bình thường.

Chuyện đã tới nước này thì còn giận làm gì, chi bằng đối mặt với hiện thực, sớm cùng Bé Cẩn chuẩn bị đồ ăn để leo núi đi!
Trẻ hư VS Lăng Kiệt Sâm, trẻ hư thắng.

Thấy Lăng Kiệt Sâm véo má mình xong thì đứng dậy đi tìm đồ ăn Lăng Dục Cẩn hơi xấu hổ lau mặt.

Cậu không muốn anh vì mình mà bỏ thi nên mới phá đạn tín hiệu.

Sau thì dứt khoát bướng bỉnh không nói lý, thấy anh bị mình chọc tức thì học cách của Lăng Điềm Điềm, xin tha thành công.

Cả quá trình đều rất “xấu hổ”.

Nhung nghĩ lại Lăng Dục Cẩn cảm thấy nếu phải chọn một lần nữa thì cậu nên lăn lộn vẫn lăn lộn, cần bướng vẫn bướng.

Lăng Kiệt Sâm là anh ruột cầu, từ khi ra đời vì dị ứng mà đỏ như đít khỉ đến giờ có gì mà người nhà chưa thấy qua?
Nhớ lại lúc bé đái dầm, cảm cúm ho khan chạy theo anh trai nhờ hỉ mũi đến lúc nghịch ngợm gây chuyện sau chui vào chăn anh không chịu ló mặt.

Kể cả giờ Lăng Dục Cẩn biến thành mỹ thiếu niên trầm ổn đáng tin cũng không thay đổi được quá khứ nghịch như giặc.


Nhà chính là nơi yêu thương không thể lý giải.

Lăng Dục Cẩn cần hình tượng trước mặt anh trai sao?
Đáp án là, không.

Thông suốt, Lăng Dục Cẩn tâm tình tốt chạy theo đuôi Lăng Kiệt Sâm, như hamster nhặt quả thông, quả dại, trứng chim, và làm thịt thỏ, thịt gà khô.

Bộ dáng có anh trai vạn sử đủ khiến người xem chỉ muốn hất tay.

Bố mẹ ơi, sao năm đó bố mẹ không sinh anh trước rồi mới sinh con?
Chính sách một con ở khu Orinwan nợ tôi một người anh trai!
Tuyền người lập đội đi mượn Lăng Kiệt Sâm mấy hôm~
Sự kiện lăn lộn xin tha sẽ kết thúc nhẹ nhàng như vậy sao?
NO!
Đối với Lăng Dục Cẩn cái chết sẽ kết thúc ngay khi quỳ gối.

Ai bảo toàn bộ quá trình phá hủy đạn tín hiệu rồi lăn lộn xin tha bị đội khác thấy được chi~
Đội bốn người đứng ngoài xem sau khi Lăng Dục Cẩn làm nũng xong thì căm phẫn đứng dậy.

Đúng vậy, lòng đầy căm phẫn!
Lăng Dục Cẩn im lặng, liên quan gì tới mấy người?
“Cuộc thi sao lại cho phép loại người này tham gia? Cố ý phá hủy đạn tín hiệu, dụng tâm quá là độc ác!” Người nói là một cô gái buộc tóc cao hai bên, nhìn Lăng Dục Cẩn lên án.

Bạn nữ cao gầy bên cạnh không nói nhưng tiếng hừ cũng thể hiện rất rõ cô đồng ý với tóc hai chỏm.

Đối với Lăng Kiệt Sâm thì mình vo nắn Lăng Dục Cẩn như nào cũng được nhưng người ngoài đừng hòng đụng vào một cọng lông, anh cau mày nhìn bốn người trước mặt: “Núp trong bóng tối mãi mới lộ mặt cũng chẳng quang minh lỗi lạc gì!”
Hiếm lắm Bé Cẩn mới làm nũng, bị khán giả xem cũng thôi đi, ai ngờ hiện trường còn bị nhìn trộm.

Sao mà chịu được?
Lăng Dục Cẩn thu lại dáng vẻ hí ha hí hửng bám đuôi anh trai, mím môi đứng sau lưng Lăng Kiệt Sâm.

Trước khi lên núi thí sinh cần ở khu vực này kiếm đủ vật tư, bốn người này ở đây xem trò lâu như vậy là định làm gì?
Hai vs bốn, Lăng Dục Cẩn và Lăng Kiệt Sâm đương nhiên cảm thấy nguy hiểm.

“Sao anh không biết phân biệt tốt xấu vậy? Chúng tôi đang giúp anh!” Tóc hai chỏm tức giận chỉ Lăng Kiệt Sâm, cảm thấy Lăng Kiệt Sâm có mắt như mù mới đối xử như thế với người tốt như họ.

Lăng Kiệt Sâm và Lăng Dục Cẩn không thèm tiếp em gái tóc hai chỏm, đối với họ Lăng Thanh Huyền mới là em gái!
(có thể bỏ qua thẩm mỹ quan không tính ~)
Hai nam sinh vẫn chưa nói gì mới là đối tượng họ thực sự cần chú ý.

Nhìn chỗ đứng có thể đoán đây là hai cặp, nhưng nghe hai cô gái nói thì người nắm quyền quyết định trong đội này hằn là hai chàng trai.

Đứng bên cạnh cô gái tóc hai chỏm là một thanh niên thân hình lớn như Titan, bắp tay lộ ra to gần bằng chân Lăng Kiệt Sâm, chàng trai đeo kính đứng cạnh cô gái chân dài có tóc mái che hơn nửa mặt, trông hơi âm trầm.

Nhìn bốn người này hai anh em chợt nhớ tới bộ Anime họ vẫn coi, tạo hình quen mắt ghê cơ.


Chẳng nhẽ bốn người này là những người COSPLAY nổi tiếng?
Hai anh em liếc nhìn nhau, không định nói chuyện với bốn người không rõ địch ta này, đang định đi thì bị cô gái tóc dài cản lại.

“Hai người đã không còn đạn tín hiệu thì chúng tôi có thể trao đổi với hai người một cái, chắc chắn hai người cũng biết đạn tín hiệu chính là cơ hội giữ mạng, đưa thiết bị ổn định nhiệt cho tôi, đạn này là của hai người.


Nghe quen ghê! Thậm chí thứ bị để ý vẫn là thiết bị ổn định nhiệt độ.

Không trách được đội ba người làm rơi thiết bị mô phỏng âm thanh lúc trước khi thi đấu và đội này, vì dù biết hành trình cần qua núi tuyết nhưng cũng không mấy ai chọn cái này, ai bảo vật khác cần thiết hơn quần áo ấm đâu!
Thậm chí đa phần thí sinh đã nhớ kỹ ai chọn thiết bị ổn định nhiệt độ, chuẩn bị sẵn nếu có cơ hội sẽ cướp lấy!
Không ngờ gần trăm thí sinh lại có không tới năm người chọn thứ đồ này.

Nên Lăng Dục Cẩn đã bị rất nhiều người để ý dù chẳng biết gì.

Đây cũng là nguyên nhân đội bốn người làm trái tác phong điệu thấp trước đó, chủ động tiếp cận hai anh em.

Vì họ nhận ra Lăng Dục Cẩn.

Lăng Kiệt Sâm bị cô gái chân dài chọc tức đến bật cười: “Không đổi, mấy người giữ lại tự dùng đi, Bé Cẩn, chúng ta đi.


“Dừng lại, nếu không muốn đổi, vậy cũng đừng trách chúng ta không khách khí.

” Cô gái tóc hai chỏm nhìn thoáng bạn trai mình, nhận được ánh mắt đồng ý thì lập tức nhảy ra cản Lăng Dục Cẩn và Lăng Kiệt Sâm.

Sau đó Lăng Kiệt Sâm nổ.

Đối với một người sống ở viện phúc lợi Liên Bang hai mươi lăm năm, khó lắm mới có cơ hội xuyện không có được bố mẹ, em trai em gái thì có người có gan nhắm vào em trai, phá hủy hạnh phúc gia đình của anh chính là phạm phải tội không thể tha.

Lăng Kiệt Sâm lạnh mặt lấy dao găm ra, băng lãnh nhìn bốn người đối diện.

Vốn chỉ định chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ coi như không có, trước khi tiến vào núi tuyết tận lực ít vướng vào rắc rối, bảo tồn thể lực tiếp tục thi đấu, nhưng là hiện tại lại có người nhớ thương em trai mình, kia cái gì đều không cần nói.

Bốn người các ngươi, giờ loại khỏi cuộc thi luôn đi!
Lần trước nhìn thấy ánh mắt này của anh trai là lúc tiểu học có bạn nam không tin Lăng Thanh Huyền là nữ, cả đám vậy lại định kéo Lăng Thanh Huyền đến nhà vệ sinh tụt quần xem, Lăng Kiệt Sâm đã yên lặng lấy bao tải trùm đầu đánh người một trận trong hẻm, đánh xong còn giả vờ đi ngang qua “tốt bụng” gọi điện thoại đưa người đi viện.

Lăng Dục Cẩn có ấn tượng về chuyện này quá sâu vừa thấy vậy đã sống lưng lạnh toát.

Ha ha ha, chúc mừng bốn vị thành công mở khóa chức năng bạo ngược của anh hai.

Bốn người đối diện thấy Lăng Kiệt Sâm cầm dao găm thì bật cười, cảm thấy anh không biết tự lượng sức, dù lúc nãy họ cũng không định thực sự đổi đạn tín hiệu nhưng Lăng Kiệt Sâm từ chối đã chọc tức họ.

Không động khẩu được thì động thủ đi.

Tóc hai chum gần Lăng Kiệt Sâm nhất chưa kịp phản ứng đã bị một quả bóng đan bằng cỏ lau đập vào mặt.

Em gái dễ thương lập tức biến thành đầu cỏ lau nổ bung, bốn người choáng.

Ơ này, không phải bình thường có nguyên tắc con trai không đánh con gái sao?
Lăng Kiệt Sâm sao có thể đánh con gái trước!
Titan thấy bạn gái bị đánh thì nhào lên định bắt Lăng Kiệt Sâm, kết quả Lăng Kiệt Sâm không tranh còn xông lên trước, đạp thẳng xuống phía dưới của Titan.

“A ——” cơ bắp có luyện cường tráng đến mấy cũng không tăng được độ cứng của vỏ chuối, Titan rớm nước mắt, gục, ngươi cmn có phải đàn ông không, sao vừa lên đã đạp giữa!
Động tác của Lăng Kiệt Sâm khiến người xem nhìn đã đau, nhưng không ai dị nghị hết.

Là cấp F duy nhất tham gia thi đấu, trước mặt Lăng Kiệt Sâm không có khái niệm con gái yếu ớt!
Sau khi phân chia thể chất quan niệm nam nữ sinh lý mạnh yếu khác biệt khác biệt, tôn trọng bảo vệ con gái hẳn phải đổi thành tôn trọng bảo vệ cấp F?

Động tác của 082 hơi tiểu nhân chút nhưng ngẫm lại cấp F xông lên đánh bốn người bảo vệ em trai sao mà dũng cảm!
Đương nhiên vẫn có người không tán đồng Lăng Kiệt Sâm đánh con gái trước, cứng rắn gán cho anh hai chữ âm hiểm.

Nhưng cũng chả ai quan tâm.

Rõ ràng là tình huống sống còn, còn cố kỵ nhường nhịn, làm màu nhầm chỗ phải không?
Titan ngã xuống khiến đội bốn người nghiêm mặt, đối với một đối thủ không theo lẽ thường họ cũng không quan tâm này nọ, lên hết luôn.

Sau đó bị Lăng Dục Cẩn ngăn lại: “Đừng quên, còn có tôi.


Titan nam vì bị thương chỗ yếu nên lúc gắng gượng đứng lên vẫn vô thức kẹp chặt chân, ảnh hưởng đáng kể tới động tác, tóc hai chỏm mấy lần tiếp cận Lăng Kiệt Sâm đều bị tầng tầng lớp lớp ám khí nhỏ đánh lại, cuối cùng xoa một bên mắt bị dính bột cay, khóc không kìm được.

Đeo kính với chân dài bị Lăng Dục Cẩn ngăn lại, khó lòng trợ giúp đồng bọn.

Sau đó gã đeo kính biến thân thành một con sư tử.

Chưa kịp nhào tới đã bị Lăng Dục Cẩn dẫm đuôi, túm bờm nâng lên đấm vào mũi.

Gã đeo kính chỗ khác đều da dày, rút kinh nghiệm bảo vệ chuối trước, không ngờ cẩn thận mấy vẫn có chỗ sơ sót, quên mất cái mũi yếu ớt, bị đấm mấy đấm thì hùng sư chưa kịp triển đã bị vùi dập tơi tả.

Sau đó đến cô gái chân dài bị Lăng Dục Cẩn ném bay, ba người một sư tử chất thành một đống, chưa kịp giãy dụa đã ăn thêm mấy đấm.

Lăng Kiệt Sâm còn chưa hết giận, vuốt bàn tay đánh đến đỏ, từng bước bước tới gần bốn người.

Sau đó ngồi xổm xuống lấy hết quần áo ấm và vật tư của họ.

“Ngươi, ngươi dám!” Cô gái chân dài bất lực đè lên sư tử, phát hiện khăn quảng cổ và gang tay bị tháo xuống, thâm chí thiết bị điều chỉnh nhiệt độ cướp được từ người khác cũng bị lấy mất thì kinh hoảng thét lên.

Mình đang bị sàm sỡ sao?
“Yên tâm, tôi chỉ lấy quần áo của cô thôi.

” Lăng Kiệt Sâm giật giật môi, nhìn cô gái chân dài như sắp ngất đi, giải thích một câu: “Tôi không có hứng thú với người còn không đẹp bằng mình!”
Thà đừng giải thích!
_(:з” ∠)_
Cô gái bị chê hộc máu, ngẩng đầu thấy mặt Lăng Kiệt Sâm thì ngất luôn.

Được, cô đúng là không đẹp bằng Lăng Kiệt Sâm, thôi thì cứ ngất đi đi!
Lăng Kiệt Sâm gọi một camera tới: “Để tránh hiềm nghi mấy người quay gần chút, tôi dùng dao lấy quần áo của họ.


Dù sao Lăng Kiệt Sâm đang chuẩn bị vật tư, làm quần áo ấm cho hai anh em, quần áo rách cũng không ảnh hưởng.

Thế là khán giả xem được cảnh bốn người bị lột sạch từ bịt tai, khăn quàng, gang tay, thiết bị điều chỉnh nhiệt độ, tới bao đầu gối, giày đi tuyết, lột tuốt.

Thậm chí sư tử còn bị lén cắt bớt một đám lông bờm.

Lăng Kiệt Sâm hài lòng cất lông sư tử đi, há há, đợi sau lúc đan cho Bé Cẩn một cái áo lót dặm thêm lông sư tử, vừa nhẹ nhàng vừa ấm áp.

Ba người bị lột sạch chỉ còn đồ rằn ri chương trình phát cùng một con sư tử trơ trọi chồng lên nhau.

Lăng Dục Cẩn và Lăng Kiệt Sâm giúp đội bốn người đốt đạn tín hiệu, sau đó ngồi bên cạnh ngắm pháo hoa, chờ xem ban tổ chức phái phi thuyền tới đón người đi.

Lúc đi còn không quên vẫy tay: “Cám ơn quần áo của mọi người, hẹn gặp lại ~”
Đội bốn người: Ai muốn gặp lại hai người!.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi