GIẢ YÊU THÀNH THẬT

Trở lại Y Vân Thủ Phủ, Minh Thành Hữu đi vào phòng tắm tắm rửa, Phó Nhiễm thì đẩy cánh cửa ngoài đi ra sân thượng.

Gió đêm hiu quạnh vô vị như đang lướt qua hồ bơi khổng lồ xanh thẳm, ở trên mặt như rơi xuống một vị mặn. Trong lồng ngực buồn bực như bị một hơi chặn lại, đến nay vẫn không có cách nào thoát ra.

Cô cuộn mình trên ghế sofa, lúc tiếng chuông điện thoại di động vang lên, tiếng rung ma sát chấn động trên mặt bàn trà thủy tinh phát ra tiếng động vô cùng chói tai.

Phó Nhiễm giật mình kêu to một tiếng, cầm lấy di động thấy là một số lạ, cô do dự, sau đó nghe máy.

"Alo"

Một khoảng cách yên tĩnh không có tiếng động. Cô đem di động đưa đến trước mặt, thấy trên máy vẫn hiển thị là đang trò chuyện.

"Ai đấy?"

Đêm trống vắng, chỉ có thể nghe được tiếng Phó Nhiễm nói, cô không lên tiếng nữa, tựa như dĩ nhiên là đã đoán được đối phương là ai.

Trầm mặc thật lâu, Phó Nhiễm cảm thấy gió lạnh xâm nhập vào cơ thể, cô nâng đầu gối lên, đưa lưng dựa vào ghế sofa, hai người giằng co cũng không ai nói chu

yện.

Cô thấy Minh Thành Hữu từ phòng tắm đi ra, lười biếng mặc một chiếc áo choàng tắm lên người. Phó Nhiễm nắm chặt chiếc điện thoại di động, giống như nói chuyện cùng không khí.

"Ca ca, thật sự anh muốn đính hôn phải không?"

Bên kia truyền đến tiếng thở dài rất nhỏ.

Rất nhạt, rất khẽ, nếu không cẩn thận lắng nghe thì rất dễ dàng không biết điều đó.

Ngón tay Phó Nhiễm nắm chặt, không biết được đáp án, cô đem điện thoại từ bên tai lấy ra, tắt máy.

Vừa lúc Minh Thành Hữu đẩy cửa đi ra.

"Gọi điện thoại với ai?"

Trong mắt Phó Nhiễm nén xuống một tia nhìn tức tối.

"Gọi nhầm số."

"Phải không?"

Chân Minh Thành Hữu hơi cong đến ngồi trên ghế sofa, một tay vỗ vỗ chân Phó Nhiễm ý bảo cô dựa vào bên trong.

"Vừa rồi cha gọi điện thoại đến, lễ đính hôn của lão Đại để cho chúng ta lo liệu."

"Ừ."

Phó Nhiễm đáp nhẹ, trong cánh mũi phát ra âm thanh rất khẽ. Minh Thành Hữu tiến đến áp hướng Phó Nhiễm.

"Dứt khoát đáp ứng như vậy sao? Trong lòng đang nghẹn điều gì xấu đây?"

Phó Nhiễm nghĩ định vươn ra trước mặt hắn, cô dứt khoát cuộn mình ôm bả vai quay lưng về phía Minh Thành Hữu.

"Nhưng tôi không có tâm tư như anh."

Nơi bả vai bỗng nhiên bị siết chặt, Minh Thành Hữu dùng sức ghì cô xuống. Phó Nhiễm không thoát ra được đành phải nằm lại trên ghế sa lon.

"Anh biết rõ trong lòng em khó chịu, anh đang suy nghĩ... Có phải là có cảm giác chết cả cõi lòng hay không? Còn muốn trơ mắt nhìn anh ta đính hôn, nói không chừng trong lúc đó chính là lúc toàn bộ những ký ức tốt đẹp nhất của hai người sẽ bị phá vỡ đi?"

Khuỷu tay Phó Nhiễm tỳ vào thắt lưng, chống nửa người lên trên.

"Minh Thành Hữu, tôi cầu nguyện một ngày nào đó anh cũng sẽ gặp phải chuyện như vậy."

"Anh muốn gặp, muốn thấy, anh khẳng định là sẽ không nói hai lời đoạt lại, em dám sao?"

Cô nổi cáu.

"Như thế nào lại không dám, dầu gì tôi cũng là con gái Phó gia, mặc dù không có quyền thế bằng La gia nhưng ở Nghênh An thị cũng có thể một mình đảm đương một góc, anh đều nói hai chúng tôi có tình ý, thực sự đến lúc đó tôi không tin là anh ấy sẽ không đi theo tôi.

Phút chốc Phó Nhiễm thấy khóe miệng Thành Hữu đang vui vẻ dần kết thành từng mảng băng lạnh lẽo. Cô cũng là tức giận mới có thể bật thốt lên như vậy, chỉ trách Minh Thành Hữu làm chuyện bóc vết sẹo của người khác ra.

Thông minh như Phó Nhiễm, đầu óc xoay chuyển nhanh chóng, còn không đợi Minh Thành Hữu nổi giận, cô sớm đã nhẹ nhàng chịu thua.

"Minh Thành Hữu, những lời này về sau anh đừng nói nữa được không? Anh đã đáp ứng là sẽ chăm sóc em, chuyện quá khứ của anh em cũng không có mở miệng hỏi lại anh, trong tim em là có khó chịu. Dù là khi đó là mơ mộng không hiểu hay là yêu, nhưng vết sẹo dù có tốt hay là không tốt đi chăng nữa thì cũng không thể quên được đau..."

Phó Nhiễm cảm thấy cô thực sự là một diễn viên tiềm lực.

Chỉ năm chữ mộng không hiểu là yêu đã làm khó chịu trong lòng Minh Thành Hữu tan mất.

Chính hắn cũng không ý thức được vì sao lúc trước đó nghe Phó Nhiễm nói lời nói đó, không hiểu tại sao lại cảm thấy phiền lòng nóng nảy, lo nghĩ không yên.

Hắn giống như là có Phó Nhiễm ở bên cạnh đã thành một thói quen, thói quen về nhà thấy chụp đèn trong phòng ngủ chính kia sáng lên.

Hắn vui vẻ bỏ qua phiền muộn, kéo tay Phó Nhiễm.

"Đi, ngủ đi."

Từ sau hôm nghe điện thoại muộn đó, Phó Nhiễm không nhận thêm bất cứ cuộc gọi nào tương tự.

Minh gia cùng La gia bắt đầu công khai chuẩn bị lễ đính hôn, mấy lần Minh Tranh mang theo La Văn Anh xuất hiện trước công chúng.

Phó Nhiễm đến Minh gia có gặp qua bọn họ mấy lần, La Văn Anh không thích nói chuyện, còn Minh Tranh thì nhìn thấy cô cũng chỉ là tự nhiên lên tiếng chào hỏi, không nói nhiều hơn.

Nửa tháng sau, cuối cùng lễ đính hôn ấn định tổ chức tại nơi lúc trước Minh Thành Hữu cùng Phó Nhiễm đính hôn.

Lý Vận Linh bận bịu lo mọi việc.. Việc thu xếp đều phải tự làm, hiện tại Phó Nhiễm cảm thấy thật khâm phục bà.

Bà ngầm vụng trộm phản đối hôn sự này không chỉ một lần, giờ lại duy trì hình tượng mẹ hiền cảm động lòng người trước việc tận tâm lo công việc. Ngay cả vị trí bày đặt bóng bay đều muốn bà xác nhận qua, thậm chí so với lễ đính hôn của con trai ruột còn không muốn bận tâm.

Phó Nhiễm tới đây giúp đỡ, có thể ở bên cạnh Lý Vận Linh thì nơi đó có phần việc cho cô nhúng tay.

Cô đứng ở giữa sân đang bố trí hoàn toàn mới, ngẩng đầu nhìn về phía hai quả bóng bay lên ở giữa không trung, mùi hương hoa hồng thơm ngào ngạt mà lãng mạn từ giữa không trung lướt đến.

Phó Nhiễm thấy chói mắt, đợi tí nữa nơi đây lại là nơi cử hành đám hỏi rộn ràng.

"Tiểu Nhiễm, con cũng trở về Tôn Vân Thủ Phủ đi, ở đây cũng không còn chuyện gì, buổi tối đi cùng Thành Hữu

Lý Vận Linh thấy Minh Tranh dừng xe đi tới hướng này, dứt khoát đuổi Phó Nhiễm đi.

"Vâng."

Vốn dĩ là cô không muốn đến, chậm rãi thở dài như trút được gánh nặng, xoay người mới đi được vài bước lại chạm mặt Minh Tranh.

Phó Nhiễm nghĩ trước nghĩ sau, hay là mở miệng kêu.

"Đại ca."

"Ừ."

Hắn gật đầu đáp lại, cũng không liếc mắt nhìn cô, sải bước qua đi bên người Phó Nhiễm đi vào trước mặt Lý Vận Linh.

"Mẹ, mẹ hao tâm tổn trí rồi."

Bóng lưng Phó Nhiễm cứng đờ, vẫn duy trì tư thế cũ đưa lưng về phía hai người. Hắn coi cô như không khí bình thường, ngay cả đứng lại nói một câu cũng thấy cảm giác dư thừa.

Khoảng cách giữa lúc Minh Tranh cùng Lý Vận Linh nói chuyện, hắn liếc qua trông thấy bóng dáng Phó Nhiễm đi ra, đôi mắt khẽ nhíu lại, đi theo Lý Vận Linh bước vào đại sảnh.

Minh Thành Hữu trở lại Tôn Vân Thủ Phủ, lật khắp nơi, toàn bộ lầu trên lầu dưới cũng không tìm được Phó Nhiễm, hỏi qua Tiêu quản gia, bà chỉ nói là cô đã trở lại một lần nhưng rất nhanh sau đó lại đi ra ngoài.

Lúc hắn lái xe chạy tới chỗ tổ chức lễ đính hôn của Minh Tranh đã là 8 giờ tối.

Ở trên xe Minh Thành Hữu gọi cho bạn bè Phó Nhiễm cùng bên nhà, tất cả đều nói không nhìn thấy cô.

Hắn lại đi phòng làm việc của cô tìm một vòng, cùng với nơi khả năng cô có thể đi tìm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng cô đâu.

Minh Thành Hữu vọt tới hội trường lễ đính hôn, ở trong đại sảnh đang ăn uống linh đình, không ít người nhìn thấy hắn đều nâng chén lên chào hỏi.

"Tam thiếu..."

Hắn lại hoàn toàn làm như không nhìn thấy, cho đến lúc gặp Lý Vận Linh.

"Mẹ, Phó Nhiễm đã tới sao?"

"Nó không phải là đi cùng con sao?"

Lý Vận Linh thấy có gì đó không đúng, vội vàng kéo Minh Thành Hữu.

"Làm cái gì thế, thật là làm cho người ta mất bình tĩnh."

"Mẹ, mẹ mặc kệ con."

Minh Thành Hữu vội vàng bỏ qua một bên, sau đó ở đại sảnh lo lắng tìm, hắn đem Minh Tranh đang xã giao kéo đến bên cạnh.

"Phó Nhiễm ở đâu?"

Thần sắc Minh Tranh lạnh lùng, không để lại dấu vết đẩy tay Minh Thành Hữu ra.

"Cô ấy là vị hôn thê của cậu, như thế nào mà ngược lại lại tới hỏi tôi?"

"Đừng nói cái gì bí hiểm với tôi, thật sự coi người khác là không biết chuyện của các người? Đến giờ cũng không thấy cô ấy đâu, chẳng lẽ anh không lo lắng sao?"

Vẻ lạnh nhạt trên gương mặt Minh Tranh như bị vò nát, trong mắt tiết lộ ra vẻ lo sợ.

"Có thể đi tới nhà bạn không?"

"Tôi đều đã t rồi."

"Minh Tranh - -"

Cách đó không xa, La Văn Anh ở đó ngoắc tay. Minh Tranh bừng tỉnh chợt nhớ tới điều gì, hắn nói địa chỉ cho Minh Thành Hữu.

"Nhưng tôi không xác định cô ấy có ở đó hay không."

Minh Thành Hữu đi ô tô chạy tới chỗ Minh Tranh nói tới, hắn đem cửa sổ ở trên mui xe mở ra, cánh tay trái vươn dài ra ngoài cửa sổ. Gió lạnh thổi tới làm mỗi lỗ chân lông hắn đều đang kịch liệt co rút lại.

Tâm tình của hắn khó chịu, người phụ nữ này!

Minh Thành Hữu vừa nóng vừa giận, nhưng lại có kiểu chân tình khác thường đồng thời quanh quẩn tiến đến trái tim.

Phó Nhiễm lạnh nhạt mà kiên cường như vậy, lại cũng không tình nguyện đối mặt chuyện mình muốn trốn tránh.

Chỉ là thật sự muốn trốn tránh sao?

Không hiểu sao hắn lại sinh ra cảm giác đau lòng khó kìm nén.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi