HÀNG TRÍ NỮ PHỤ, ONLINE CHỜ CHẾT

Lần này Miêu Thư Nhã là thật sự chuẩn bị đem chuyện kia nói cho Mặc Vũ biết, cho dù Mặc Vũ sẽ bởi vậy mà tức giận, chán ghét cô ta, trách móc cô ta, cô ta cũng muốn nói ra.

Thời gian dài như vậy tới nay, chuyện này ở trong lòng của cô ta một vẫn luôn là một cây gai, làm cho cuộc sống hằng ngày của cô ta khó khăn, luôn là lo lắng sẽ ở thời khắc bùng nổ nào đó, lo lắng Mặc Vũ đã biết sẽ chán ghét cô ta.

Rốt cuộc bây giờ cũng quyết tâm nói ra, tuy rằng cô ta vẫn sẽ lo lắng Mặc Vũ phản ứng như thế nào như cũ, nhưng trong lòng cô ta lại thở phào nhẹ nhõm, ít nhất không hề giống như lúc trước vậy, có nhiều lo lắng với băn khoăn như vậy, cô ta cũng có thể đối mặt với up hiếp vô lý của Diệp Vi.

Vừa nghĩ như vậy, cô ta liền lấy hết dũng khí, gửi qua cho Mặc Vũ một cái tin nhắn, hỏi hắn có rảnh hay không, buổi tối cùng nhau ăn bữa cơm đi.

Mặc Vũ còn trả lời rất nhanh: Em muốn ăn cái gì? Cơm Tây được không?

Miêu Thư Nhã nghĩ nghĩ: Hôm nay công ty không có chuyện gì, buổi tối em sẽ trở về sớm một chút, thuận tiện em đi siêu thị mua đồ về nhà làm ăn đi.

Mặc Vũ: Được.

Chờ đến tan ca, Miêu Thư Nhã khó có được không có ở lại tăng ca, thu thập đồ vật liền đi về trước, cô ta đi siêu thị mua đồ ăn trước, cô ta chuẩn bị buổi tối làm hương tôm cay, lại hấp cá Đa Bảo, mặt khác xào rau cải xanh, hầm canh cải bắp với xương sườn là được. Vừa lúc đều là đồ Mặc Vũ thích ăn.

Khoảng thời điểm sắp tới 7 giờ, Mặc Vũ liền đến.

Hắn trực tiếp từ công ty đến đây, trên người còn ăn mặc đồ vét, chỉ là lấy cà vạt xuống, áo khoác tây trang cởi ra đặt ở trên trước tay, áo sơ mi màu trắng phẳng phiu phác họa ra thân hình hoàn mỹ của hắn.

Vốn là hắn lớn lên rất cao, mày kiếm tinh mắt, đẹp trai tài giỏi hơn người, lúc này vừa xuất hiện, khoanh tay trước ngực đứng ở cửa phòng bếp, một đôi mắt thâm thúy nhìn cô ta, không biết vì sao, Miêu Thư Nhã cảm thấy có chút khẩn trương, ngay cả phòng cũng trở nên chật chội hơn, ép cô ta tới không thở nổi.

Miêu Thư Nhã có chút không được tự nhiên: “Anh ra bên ngoài ngồi một lát đi, xem TV cũng được, lập tức là xong rồi.”

Mặc Vũ a một tiếng, nhưng là không đi.

Miêu Thư Nhã nghĩ nên đề tài muốn nói lát nữa, không khỏi cũng có chút thất thần, Mặc Vũ không đi, cô ta cũng lại không thúc giục.

Không chờ được, Mặc Vũ liền nói: “Diệp Vi có phải đi tìm em hay không?”

Miêu Thư Nhã vừa mới chuẩn bị xào rau xanh, dầu mới vào nồi không bao lâu, cô ta cả kinh tay run lên một chút, gừng tỏi tất cả đều rơi vào trong chảo dầu, phát ra từng tiếng vang, che đậy sự khác thường của cô ta: “Làm sao vậy? Cô ấy nói cho anh?”

“Quả nhiên.” Mặc Vũ nói, “Cô ấy chưa nói, là tôi đoán được.”

Miêu Thư Nhã nói: “Diệp Vi tìm anh sao?”

Mặc Vũ ừ một tiếng, nghĩ đến sự việc lúc trước hắn vẫn là có chút tức giận, bất đắc dĩ nói: “Cô ấy tìm tôi có thể có chuyện gì? Thời điểm buổi chiều cô ấy gọi điện thoại cho tôi, tôi cho rằng cô ấy muốn nói gì, không nghĩ tới vậy mà nói em không phải người tốt, muốn tôi không cần tin tưởng em. Ai, tôi chỉ hy vọng cô ấy không mắc sai lầm nào nữa.”

“Thật sự? Diệp Vi nói với anh như vậy? Cô ấy còn nói cái gì?” Miêu Thư Nhã quay đầu lại hỏi.

Mặc Vũ nói: “Có thể nói cái gì, liền nói em không phải người tốt, nói em gạt tôi, còn giống như em đã làm chuyện gì rất có lỗi với tôi? Quả thật không thể hiểu được cô ấy, lời cô ấy nói một chữ tôi cũng không tin.”

Thời điểm Diệp Vi gọi điện thoại tới đây, giọng điệu muốn nhiều chân thành có bao nhiêu chân thành, muốn bao nhiêu khổ sở có bấy nhiêu khổ sở, giả bộ quanh co còn rất giống như có chuyện vậy ―― không sai, hắn nhận thấy Diệp Vi chính là đang giả vờ, hắn căn bản không thể tin được Diệp Vi nói bất cứ một cái gì.

Không trách hắn không tin Diệp Vi, chủ yếu là tiền án của cô quá nhiều, nếu có thể hãm hại hắn, đương nhiên cũng có thể hãm hại người cô không thích là Miêu Thư Nhã.

Nói nữa, lời Diệp Vi nói vốn là không có mức độ đáng tin gì, Miêu Thư Nhã hại hắn? Hắn ở chung với Miêu Thư Nhã lâu như vậy, tự nhiên hiểu rõ Miêu Thư Nhã là người như thế nào, tuy rằng tính cách cô ta thanh lãnh, nhưng là người tốt, ngược lại còn từng giúp hắn rất nhiều thứ, cô ta còn không có khả năng hại hắn.

Hắn nhận thấy, Diệp Vi chính là tới châm ngòi ly gián.

Bằng không vì sao lúc trước cô không tới, cố tình sau khi thân phận của hắn bị công khai lại tới chứ?

Miêu Thư Nhã miễn cưỡng cười cười, quay đầu lại đem rau xanh bỏ vào trong nồi xào, một bên nói: “Vì sao anh không tin Diệp Vi? Nếu em thật sự lừa anh, đã làm chuyện có lỗi với anh thì làm sao bây giờ?”

Mặc Vũ cười khổ một chút, hắn đã không biết nên tin tưởng lời Diệp Vi nói thế nào, “Sẽ không, tôi biết em không phải loại người như vậy.”

Miêu Thư Nhã: “……”

Trong lúc nhất thời cô ta trầm mặc xuống, Mặc Vũ tin tưởng khiến cô ta thật vui vẻ, nhưng đồng thời lại rất lo lắng, bởi vì chuyện kia, quả thật là cô ta làm không đúng.

Cho dù là điện thoại quấy nhiễu, cô ta cũng không nên đi tiếp điện thoại của Mặc Vũ, lại càng không nên về sau lại quên đi, chuyện này là cô ta đuối lý trước, căn bản không thể phủ nhận cái gì.

Nhưng cô ta lại nhịn không được nghĩ, nếu lúc ấy cô nói, là có thể ngăn cản Diệp Vi với Mặc Vũ chia tay sao? Sẽ không đi, Diệp Vi người phụ nữ này có bao nhiêu nịnh hót cô ta lại quá rõ ràng, chỉ sợ kết quả cuối cùng sẽ không có cái gì khác biệt.

Ngay cả hiện giờ còn yêu cầu cô ta rời khỏi Mặc Vũ, cũng là vì Mặc Vũ đột nhiên trở thành con trai chủ tịch thôi.

Mặc Vũ nói: “Được rồi, không nói chuyện không vui đó nữa, anh rất đói, có thể ăn cơm chưa.”

Miêu Thư Nhã ừ một tiếng: “Anh cầm lấy chén đũa mang ra ngoài đi, lập tức liền có thể ăn.”

Mặc Vũ nghe lời cầm chén đũa mang lên bàn, Miêu Thư Nhã bưng hương tôm cay cùng cá Đa Bảo ra, canh xương sườn là Mặc Vũ bưng ra.

Miêu Thư Nhã ăn một chút mà không cảm thấy mùi vị gì, ngược lại Mặc Vũ ăn đến rất thơm, cô ta nhịn không được nhìn hắn vài lần, Mặc Vũ cũng cảm giác được Miêu Thư Nhã có chút không đúng, hỏi: “Em làm sao vậy? Cảm giác em có tâm sự nặng nề, có phải có chuyện gì hay không?”

Miêu Thư Nhã gật gật đầu, chần chừ nói: “Em có chuyện muốn nói cho anh.”

Mặc Vũ cười nói: “Chuyện gì em cứ nói thẳng là được rồi, làm sao lại nghiêm túc như vậy? Chẳng lẽ em đúng thật là lừa tôi?”

Hắn vốn chỉ là vì làm dịu bầu không khí liền vui đùa một chút, không nghĩ tới Miêu Thư Nhã vậy không có phủ nhận, ngược lại khó xử nhìn hắn, Mặc Vũ lòng có cảm giác, buông chén đũa, nhíu mày nói: “Em thật sự lừa tôi?”

Miêu Thư Nhã gục đầu xuống, trong lúc nhất thời có chút không dám nhìn thẳng đôi mắt của Mặc Vũ, cô ta chậm rãi gật gật đầu: “Chuyện này vẫn luôn đè nặng trong lòng em, muốn nói cho anh, nhưng là lại sợ anh trách tôi.”

“Hiện tại không sợ sao?”

“Em chỉ là không muốn lại gạt anh, coi như anh trách em cũng phải, dù sao chuyện này cũng là em làm sai trước, bất kể ảnh thế nào, em cũng có thể hiểu.”

Lúc này Mặc Vũ cũng không có tâm tư ăn cơm, “Rốt cuộc là có chuyện gì, em nói đi.”

Miêu Thư Nhã nói: “Lúc trước tôi không cẩn thận tiếp nhầm một cuộc điện thoại của anh.”

Mặc Vũ không hiểu: “…… Chỉ có cái này?”

Miêu Thư Nhã nhớ lại đêm hôm đó, giải thích nói: “Buổi tối ngày hôm đó, chúng ta đang tăng ca, mọi người đều mệt đến ngủ rồi, em cũng rất mệt cực kỳ muốn đi ngủ, liền ngủ lúc nào cũng không biết, sau đó lại bị chuông điện thoại của anh đánh thức, em không quá để ý, liền đi ra ngoài rót ly nước sôi, nhưng thời điểm em trở về điện thoại của anh vẫn còn đang vang, vẫn luôn ầm ĩ ầm ĩ, em thuận tay liền tiếp……”

Vốn là Mặc Vũ không có ấn tượng, lại phản xạ có điều kiện nghĩ tới Diệp Vi: “Là điện thoại Diệp Vi gọi tới?”

Miêu Thư Nhã gật gật đầu: “Thật xin lỗi, em không biết là cô ấy, nếu như biết, em nhất định sẽ không nghe.”

Rốt cuộc Mặc Vũ rốt cuộc lại nhớ tới, ngày đó hẹn Diệp Vi buổi tối đi xem phim, chính là bởi vì hắn vội vàng làm việc liền quên mất chuyện này, hơn nữa hắn lại liên tiếp tăng ca mấy ngày, vậy nên quá mệt quá buồn ngủ, trực tiếp ngủ ở trong văn phòng một đêm, ngày hôm sau hắn liền nhìn thấy mười mấy cuộc gọi nhỡ Diệp Vi gọi tới.

Lúc ấy hắn liền biết xong đời, chính lại là gọi điện cho Diệp Vi, cô cũng không nghe, nhắn tin, cô cũng không trả lời, cuối cùng cô trực tiếp thông báo chia tay hắn.

Hắn lẩm bẩm tự nói: “Thì ra cô ấy không chỉ có tức giận do tôi quên mất hẹn hò với cô ấy, còn bởi vì em nhận điện thoại tôi, cho nên mới chia tay với tôi?”

Miêu Thư Nhã lại nói câu thật xin lỗi, lúc này ngoài câu xin lỗi cô ta cũng không biết nên nói cái gì.

Mặc Vũ nói: “Lúc ấy em nói cái gì sao?”

Miêu Thư Nhã lắc đầu: “Cô ấy hỏi em anh đâu……”

“Lúc ấy em nói như thế nào?”

“Em, em nói anh ngủ……”

Dường như là Miêu Thư Nhã dùng hết sức lực đem câu này nói xong, cô ta nhắm mắt lại, ngày cả liếc mắt cũng không dám nhìn Mặc Vũ một cái: “Lúc ấy cô ấy liền trực tiếp cắt đứt điện thoại, em không biết cô ấy sẽ hiểu lầm anh như vậy, cũng không biết sẽ làm hại hai người chia tay. Thật xin lỗi, chuyện này là em sai, anh mắng em đi, tuyệt đối em sẽ không cãi lại!”

Mặc Vũ không nghĩ tới hắn với Diệp Vi chia tay vậy mà còn có nguyên nhân này, trong lúc nhất thời hắn cũng có chút khó tiếp thu, nhưng nếu Diệp Vi hơi tin tưởng hắn nhiều một chút, ít nhất tới hỏi hắn một câu, cũng không đến mức nháo thành như hôm nay vậy.

Hắn đột nhiên lại nghĩ tới sự việc lúc trước Diệp Vi với Miêu Thư Nhã tranh chấp ở đại sảnh công ty, lúc ấy Diệp Vi nhằm vào Miêu Thư Nhã như vậy, chỉ sợ cũng là vì chuyện này.

Miêu Thư Nhã thật cẩn thận nhìn về phía Mặc Vũ, thấy bộ dáng vững vàng mặt mày suy nghĩ sâu xa của hắn, không khỏi càng thêm thấp thỏm, “Mặc Vũ……”

Mặc Vũ nói: “Thật xin lỗi, để tôi yên một chút.”

Miêu Thư Nhã áy náy nói: “Thật xin lỗi.”

“Vì sao cô không còn sớm nói cho tôi?”

“Thật xin lỗi.”

Khuôn mặt hắn trầm xuống, lắc đầu nói: “Quên đi, hiện tại nói điều này còn có ý nghĩa gì, cho dù không có em, tôi với Diệp Vi cũng không nhất định là có thể đi đến cuối cùng. Thứ cô ấy muốn, tôi không cho được, cuối cùng chúng tôi vẫn là sẽ chia tay, chỉ là sớm hay muộn gì mà thôi.”

Miêu Thư Nhã im lặng không nói gì, Mặc Vũ đã từng không cho cô ấy được cái gì, nhưng là Mặc Vũ hiện tại lại có thể, cho nên Diệp Vi mới lại muốn trở lại bên cạnh Mặc Vũ.

Trong lòng Mặc Vũ phức tạp, cũng không có tâm trạng ăn cơm: “Được rồi tôi đi về trước.”

Miêu Thư Nhã tiễn Mặc Vũ đến cửa, nói: “Thật xin lỗi, hiện tại mới nói cho anh, em sợ anh sẽ vì vậy mà oán hận em, cho nên mới không dám nói cho anh, em biết anh thật sự thích Diệp Vi, mà em lại làm hại hai người chia tay……”

Mặc Vũ lắc đầu, “Không có việc gì, em nghỉ ngơi sớm một chút.”

Hắn cầm lấy áo khoác liền rời đi.

Miêu Thư Nhã có chút khổ sở, nhìn bóng dáng Mặc Vũ đi xa đến xuất thần, cô ta có chút không hiểu được rốt cuộc Mặc Vũ suy nghĩ cái gì, nhưng trong lòng cô ta cũng nhẹ nhàng thở ra theo, ít nhất Diệp Vi không có biện pháp lại dùng chuyện này uy hiếp cô ta.

……

Mà Mặc Vũ về đến nhà không bao lâu, Diệp Vi liền nhắn tin cho hắn, hỏi hắn có hỏi Miêu Thư Nhã có phải lừa hắn cái gì hay không: Tâm kế của người phụ nữ Miêu Thư Nhã kia rất sâu, em liền biết cô ta khẳng định sẽ không nói thật cho anh biết.

Mặc Vũ trực tiếp gọi cho Diệp Vi, nói: “Cái gì Thư Nhã cũng đã nói cho tôi.”

Diệp Vi: “Thật sự? Em không tin, đời nào cô ta sẽ thật lòng như vậy!”

Mặc Vũ trầm mặc một lát, nhịn không được nói: “Vậy trước kia vì sao em không nói cho tôi? Người khác nghe điện thoại của tôi, vì sao em không tìm tôi, vì sao không nghe tôi giải thích một chút?”

Diệp Vi liền biết Miêu Thư Nhã khẳng định sẽ nói, bởi vì Miêu Thư Nhã biết cô là người ham vinh hoa phú quý, mà hiện tại Mặc Vũ có thể cho cô, vì đoạt lại Mặc Vũ cô sẽ không từ thủ đoạn, cứ như vậy, Miêu Thư Nhã liền không thể duy trì trầm mặc, nghe được từ miệng cô với từ chính miệng bản thân Miêu Thư Nhã nói ra, khẳng định là hai việc khác nhau, cho nên Miêu Thư Nhã sẽ lựa chọn tiên hạ thủ vi cường, tự mình nói cho Mặc Vũ chuyện cô ta tiếp lầm điện thoại của hắn.

Diệp Vi khổ sở nói: “Lúc ấy em quá tức giận, em chờ anh vài tiếng đồng hồ, lúc ấy còn dính mưa, quần áo của em cũng bị làm cho ướt, gọi điện thoại cho anh anh lại không nghe, cuối cùng người tiếp lại là phụ nữ, anh nói em có thể bình tĩnh được sao?”

Mặc Vũ nói: “Cho nên em liền lựa chọn Mặc Uyên sao?”

Diệp Vi: “Lúc ấy em chỉ là muốn tìm người dựa vào, cho rằng anh phản bội em yêu người phụ nữ khác, em có thể làm sao bây giờ?”

Mặc Vũ chỉ cảm thấy trong lòng buồn đến hoảng: “Vì sao em cũng không tin tôi? Cho dù không tin tưởng tôi, tốt xấu gì em cũng phải hỏi tôi một câu, ngay cả hỏi em cũng không hỏi tôi, liền nói muốn chia tay, sau đó điện thoại không nhận nhắn tin không trả lời, em nói tôi phải làm sao bây giờ?”

Diệp Vi nói: “Cho nên anh là đang trách em sao? Nhưng anh đừng quên, là anh quên hẹn hò với em, cũng là anh để em đợi ở ngoài gió lạnh đêm mưa suốt một đêm, thậm chí còn để một người phụ nữ khác tiếp điện thoại của anh, vậy mà anh trách em không tin tưởng anh? Lúc trước chẳng lẽ em chưa từng nói em không thích anh với Miêu Thư Nhã quá thân cận sao? Anh muốn em tin tưởng anh, tốt xấu làm chút chuyện gì khiến em có thể tin tưởng anh! Mà anh làm những chuyện đó, vậy thật đúng là rất xin lỗi, em không có cách nào phó thác tin tưởng của em!”

Trong lúc nhất thời Mặc Vũ không có lời gì để nói, không sai, là hắn đã làm sai chuyện trước, hắn không nên trách móc Diệp Vi không tin tưởng hắn……

Nói đến cùng, nguyên nhân chuyện này là do hắn gây ra.

Mặc Vũ nói: “Cho dù tôi sai rồi, em cũng không nên……”

“Không nên cái gì?Em nói hiện tại chúng ta hòa hảo, anh nói như thế nào?”

Bây giờ Mặc Vũ lại trầm mặc: “Em cảm thấy chúng ta còn khả năng sao?”

Diệp Vi cười lạnh một tiếng, chất vấn nói: “Quả nhiên anh yêu tiện nhân Miêu Thư Nhã kia đúng không? Các người ở bên nhau? Em liền biết cô ta không có lòng tốt, nhận điện thoại của anh còn không nói cho anh, cô ta chính là có tật giật mình! Thật quá đáng, em liền chưa thấy qua người không biết xấu hổ như vậy!”

Mặc Vũ: “Em lại nói bậy gì đó, đừng quên, cô hiện tại là…… Là bạn gái Mặc Uyên, em vợ trên danh nghĩa của tôi! Em cảm thấy chúng ta còn có cơ hội sao?”

Diệp Vi: “Chẳng lẽ chúng ta nhất định có duyên không phận sao?”

Mặc Vũ: “……”

Mặc Vũ: “Lúc trước vì sao em không nói cho tôi, cho tới bây giờ mới nói cho tôi?”

Diệp Vi nói: “Em nghĩ chính là, nếu chúng ta đã tách ra, anh lại yêu người phụ nữ khác, vậy như vậy đi, em cũng không muốn anh tự trách.”

“A, không muốn tôi tự trách? Lúc trước em không nói, là sợ tôi dây dưa em đi, hiện giờ tới nói cho tôi biết sự thật, là bởi vì em cảm thấy tôi không còn là một thằng nghèo hèn như trước đây sao?”

Diệp Vi: “Anh lại nghĩ em như vậy? Anh khiến em quá thất vọng rồi.”

Tuy rằng Mặc Vũ không muốn nghĩ như vậy, nhưng rồi lại không thể không nghĩ như vậy: “Sự thật chính là như thế, bằng không tôi nghĩ mãi không rõ, còn có thể là bởi vì sao?”

“Đương nhiên là bởi vì em thích anh.”

“Ha hả.” Lời giả này ngay cả đầu ngón chân hắn cũng không tin.

“Anh cười cái gì nha?”

“Em cảm thấy lời em nói tôi còn sẽ tin sao?”

“Anh không tin em, anh vậy mà không tin em, anh thật quá đáng!”

Cô bang một tiếng liền cắt đứt điện thoại.

Mặc Vũ: “……?? Này? Này??”

Hắn cầm điện thoại bị cắt đứt, bực bội gãi gãi tóc.

Cũng đến lúc này, Diệp Vi vậy mà còn muốn lừa hắn, cô cho rằng hắn dễ lừa như vậy sao?

Nói nữa, cho dù bọn họ tách ra là bởi vì hiểu lầm, vậy lấy thân phận hiện tại, còn có thể ở cùng nhau sao?

……

Mặc Uyên gõ cửa phòng Diệp Vi: “Vẫn luôn tránh ở trong phòng làm cái gì?”

Diệp Vi cười khanh khách, di động giấu ở sau lưng: “Chỉ là có chút mệt, muốn nghỉ ngơi đó mà.”

Mặc Uyên sờ sờ đầu cô, Diệp Vi sớm đã quen động tác của hắn ta, lúc này cũng không cảm thấy có cái gì không giống, cũng liền ngoan ngoãn mặc hắn ta sờ.

Mặc Uyên lại nhìn cô một hồi lâu, đôi mắt thâm trầm nhìn chằm chằm cô, cũng không biết suy nghĩ cái gì?

Tròng mắt Diệp Vi xoay chuyển, chẳng lẽ là nghe lén được cô gọi điện thoại? vậy hẳn là hắn ta rất vui vẻ mới đúng, không nên có vẻ mặt không phù hợp này mới đúng a.

“Ngài làm sao vậy, làm sao lại nhìn em như vậy?”

“Tôi suy nghĩ, đôi mắt của em, vì sao lại xinh đẹp như vậy?”

Thật sự là hắn ta nghi ngờ, rõ ràng đang tính kế người ta, rõ ràng trong lòng hám lợi, vì sao đôi mắt còn có thể xinh đẹp sạch sẽ như vậy?

Diệp Vi vui vẻ nói: “Bởi vì em thiên sinh lệ chất (*) đi.”

(*) Thiên sinh lệ chất - 天生丽质: mô tả vẻ đẹp tự nhiên của một người phụ nữ.

Mặc Uyên rất bình tĩnh: “A”

Hắn ta xoay người liền rời đi

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi