HÀO MÔN ẨN HÔN: PHÚC HẮC TỔNG TÀI NUÔNG CHIỀU BÀ XÃ

Ác ma trước mắt này vẫn nên nhanh chóng ngủ say, tốt nhất vĩnh viễn cũng không tỉnh lại!

Thật ra Cảnh Dật Nhiên cũng không biết tình hình cụ thể khi thay đổi tính cách của Tiểu Lộc, đại đa số thời điểm chỉ cần hoàn cảnh an toàn, không uy hiếp đến tính mạng, Tiểu Lộc sẽ biến thành một đứa bé không rành thế sự, chỉ cần có một chút uy hiếp tính mạng, hoàn cảnh tràn ngập sự uy hiếp, Tiểu Lộc tàn nhẫn độc ác có tư duy và năng lực của một người trưởng thành mới sống lại.

Nhưng còn có một loại tình huống, Tiểu Lộc ngây thơ kia sẽ luôn ngủ say, đó là lúc mà xung quanh tràn ngập hơi thở của máu.

Tiểu Lộc có tâm trí khuyết thiếu kia sẽ choáng váng khi thấy máu.

Máu tươi là nguyên nhân dẫn đến bệnh đa nhân cách của Tiểu Lộc, cho nên chỉ cần ở chỗ có máu, Tiểu Lộc trưởng thành sẽ luôn tỉnh tảo, bởi vì hương vị của máu là thứ cô quen thuộc nhất, khắc sâu trong ký ức, từ việc cô bài xích từ tận đáy lòng, từ sớm đã đem mùi hương khiến người ta chán ghét chôn sâu vào đáy lòng.

Cho nên mấy ngày nay, Tiểu Lộc vẫn luôn làm Cảnh Dật Nhiên bị thương, làm hắn đổ máu, nếu không sống trong hoàn cảnh an toàn ở đây, cô sẽ bị một Tiểu Lộc khác áp chế, cô sẽ lâm vào ngủ say, sau đó lại bị Cảnh Dật Nhiên lợi dụng.

Cảnh Dật Nhiên không biết máu có thể kích thích khiến Tiểu Lộc giữ được sự tỉnh táo, cũng không biết một Tiểu Lộc khác bao giờ mới xuất hiện, hắn không dám đặt tất cả hy vọng lên người Tiểu Lộc kia.

Hắn chỉ biết cổ phần không thể giao cho Tiểu Lộc, nếu không mình chỉ có một con đường chết.

May mắn, lúc trước hắn đã chuẩn bị rất nhiều, bằng không hiện tại thật sự có khả năng trực tiếp bị giết!

Cảnh Dật Nhiên rất hiểu Cảnh Dật Thần, hắn nếu có thể nghĩ đến lợi dụng Thượng Quan Ngưng để ép Cảnh Dật Thần giao ra cổ phần và quyền thừa kế tất nhiên cũng biết rất rõ địa vị của Thương Quan Ngưng trong lòng Cảnh Dật Thần.

Lần này làm Thượng Quan Ngưng chịu thiệt thòi lớn như vậy, làm hại thiếu chút nữa con của cô và Cảnh Dật Thần không còn, Cảnh Dật Thần khẳng định sẽ không bỏ qua cho hắn.

Người duy nhất có thể bảo vệ hắn là Mạc Lan cũng không thấy đâu, mấy ngày nay bà không tới đây, cũng không biết do bị Tiểu Lộc làm bị thương nên vẫn hôn mê, hay bị Cảnh Dật Thần tìm việc để ngăn cản.

“Cô tùy tiện tra tấn tôi thì tốt nhất tra tấn chết tôi đến chết! Tôi mà chết, Cảnh Dật Thần cũng đừng hòng lấy lại được cổ phần và giấy tuyên bố! Tôi đã sớm viết di chúc, chỉ cần tôi chết đi, cổ phần sẽ tự động chuyển cho người khác, đến lúc đó người kia có thể dùng di chúc đi ngân hàng lấy giấy chuyển nhượng cổ phần, sau đó Cảnh Thịnh sẽ là của người khác! Nếu không tin cô cứ thử giết tôi xem!”

Tiểu Lộc trừng lớn đôi mắt nhìn Cảnh Dật Nhiên giống như không quen biết hắn.

Lúc cô không nói lời nào thù chỉ trừng lớn đôi mắt long lanh như thủy tinh, đôi môi đầy đặn màu hồng phấn, có vẻ cực kì đáng yêu, hơn nữa da cô non mịn trắng nõn như trẻ con, khuôn mặt nhỏ bằng một bàn tay, nều nhìn kỹ cô cũng là một tiểu loli yểu điệu xinh đẹp.

Cảnh Dật Nhiên đã bị khuôn mặt này của cô lừa gạt quá nhiều lần, hiện tại rốt cuộc cũng đủ sức chống cự, nếu không chỉ cần nhìn khuôn mặt này của Tiểu Lộc sẽ khiến người ta muốn ôm cô vào trong ngực, yêu thương thật tốt, không bao giờ để cô chịu chút ủy khuất nào.

Bị Tiểu Lộc nhìn chằm chằm, Cảnh Dật Nhiên không khỏi tê dại hết cả da đầu, sợ cô lại nghĩ ra cái gì chủ ý ác độc gì để tra tấn hắn.

“Cô nhìn tôi làm gì? Cách tôi xa một chút, cô không coi mình là một người phụ nữ thì tôi cũng coi mình là một người đàn ông đấy!”

Vốn dĩ Tiểu Lộc cảm thấy, Cảnh Dật Nhiên cuối cùng còn có chút đầu óc, biết chuẩn bị từ trước kiếm cho mình một lá bùa hộ mạng thất tốt, lúc này nghe hắn nói cái gì đàn ông với phụ nữ, lập tức cúi đầu nhìn chỗ nam tính của hắn.

Dao trong tay Tiểu Lộc chậm rãi từ trên mặt di chuyển xuống dưới, lúc tới chỗ nam tính đang nhô lên còn dùng dao chọc chọc, vẻ mặt lạnh nhạt nói: “Chỉ cần tôi hạ một dao thì sẽ không còn là đàn ông!”

Hạ thân truyền sự đau đớn bén nhọn, Cảnh Dật Nhiên sợ tới mức đổ mồ hôi lạnh, hắn thật sự sợ nữ ma đầu này!

Cô lúc nào cũng có thể tạo cho hắn một sự “Kinh hỉ” thật đặc việt!

“Không không không, tôi sai rồi! Cô là phụ nữ, là cô gái đẹp nhất trên đời này! Tôi không phải đàn ông, cô không cần xúc động, đều là tôi sai!”

Cảnh Dật Nhiên co được dãn được, vừa thấy tình hình không đúng, lập tức không ngừng nhận sai.

Tiểu Lộc còn muốn cắt lên người Cảnh Dật Nhiên hai dao làm hắn đổ chút máu để cô có thể giữ được sự tỉnh táo.

Nhưng di động trong túi vang lên, cô vừa lấy ra thù thấy là Cảnh Dật Thần gọi tới.

Cô lập tức đứng dậy đi đến chỗ Cảnh Dật Nhiên không nghe thấy mới nhận điện thoại.

Chỉ nói vài câu cô liền cúp điện thoại, một lần nữa đi đến bên cạnh Cảnh Dật Nhiên cầm đao canh giữ hắn.

Hiện tại mỗi ngày Tiểu Lộc đều báo cáo tình huống với Cảnh Trung Tu, Cảnh Dật Thần là lần đầu tiên gọi điện thoại tới. Cô biết Cảnh Trung Tu đã giao việc này cho Cảnh Dật Thần xử lý, nói cách khác mạng của Cảnh Dật Nhiên đang ở trong tay Cảnh Dật Thần.

Cô liếc mắt nhìn Cảnh Dật Nhiên một cái, bỗng nhiên nhàn nhạt mở miệng: “Lần này có lẽ anh thật sự phải chết.”

Giọng điệu của Tiểu Lộc quá đặc biệt, cất dấu một chút bi thương cùng đau đớn, làm trong lòng Cảnh Dật Nhiên rất không thoải mái.

“Tai họa để lại ngàn năm, bản công tử là một tai họa, sao có thể chết sớm!”

Cảnh Dật Nhiên rống giận, dùng âm lượng lớn nhất để che dấu sự lo lắng dưới đáy lòng.

……

Qua hai ngày, Cảnh Dật Thần đến vào một buổi chiều mưa xuân liên miên.

Hắn mặc một bộ tây trang màu đen được chế tạo riếng, áo sơmi trắng tinh, giày da màu đen, bao tay da màu đen, khuôn mặt rét lạnh, ánh mắt tối tăm.

Rõ ràng là loại quần áo đơn giản thường thấy nhất, mặc trên người hắn lại lộ ra quý khí mười phần, ưu nhã như một vương tử đi tham dự yến hội.

Cảnh Dật Nhiên nhìn thấy Cảnh Dật Thần lửa giận trong lòng liền bốc lên ngùn ngụt!

Hắn tranh đấu với Cảnh Dật Thần từ nhỏ đến lớn chưa từng dừng lại, hắn chỗ nào cũng không chịu thua, nhưng lại thua hoàn toàn!

Cảnh Trung Tu thiên vị Cảnh Dật Thần bởi vì xuất thân của hắn còn chưa tính, năng lực kém Cảnh Dật Thần đó là bởi vì hắn từ nhỏ không được bồi dưỡng tử tế, hắn cũng nhận, nhưng tại sao ngay cả dung mạo và khí chất hắn cũng thua Cảnh Dật Thần!

Rõ ràng khí chất của hắn quyến rũ hơn, càng có thể hấp dẫn phụ nữ, rõ ràng dung mạo của hắn đã đến cấp bậc yêu nghiệt, vì sao chỉ cẩn mặc một bộ tây trang màu đen tùy tiện đứng ở nơi đó, là có thể lập tức hấp dẫn ánh mắt người khác!

Trời xanh không khỏi quá thiên vị Cảnh Dật Thần!

Cảnh Dật Nhiên thống hận lúc này mình giống như xác ướp, cả người quấn đầy băng gạc rối loạn, nằm ngay đơ ở chỗ này!

Hắn hẳn nên đứng trước mặt Cảnh Dật Thần mà không phải nằm!

Hắn hẳn nên mặc một bộ tây trang màu mận chín được chế tác riêng, giày da sáng bóng, quanh thân lượn lờ mùi nước hoa thơm ngào ngạt, vênh váo tự đắc đối đầu với Cảnh Dật Thần, mà không phải ngay cả quần lót cũng chưa mặc, trần truồng nhận lấy ánh mắt khinh bỉ của Cảnh Dật Thần!

Kể cả phải chết hắn cũng không thể chết chật vật như vậy!

Cảnh Dật Thần chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn Cảnh Dật Nhiên một cái liền chậm rãi đi ra khỏi bóng tối ở ngoài cửa đi đến mép giường của hắn.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi