HÃY NHẮM MẮT KHI ANH ĐẾN

Tìm ra manh mối không có nghĩa có thể lần ra ngọn nguồn ngay lập tức.

Giản Dao hỏi Bạc Cận Ngôn: "Tôi sẽ tìm cơ hội thăm dò Mạch Thần?" Bây giờ cô và anh không phải là cảnh sát, đương nhiên không thể trực tiếp tiến hành thẩm vấn.

Bạc Cận Ngôn dõi mắt ra cửa, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Một lát sau, anh thu tay về, lên tiếng: "Không cần thiết, em hãy gọi cậu ta vào đây, chúng ta hỏi thẳng."

Giản Dao nhìn anh bằng ánh mắt nghi hoặc. Hôm qua anh nhắc nhở cần che giấu thân phận, cô và anh còn giả bộ đi họp ở nơi khác.

"Làm vậy chẳng phải thân phận của chúng ta sẽ bị lộ hay sao?"

Bạc Cận Ngôn liếc cô một cái: "Em tưởng tôi là thằng ngốc à?"

Nghe câu hỏi của anh, Giản Dao mới chợt bình tĩnh. Hai người quen biết lâu ngày, cô suýt nữa quên mất, người đàn ông trước mặy là chuyên gia tâm lý học, gặng hỏi và moi thông tin từ miệng người khác là sở trường của anh.

Cô sẽ chờ anh trổ tài.

***

Lúc đi vào, thần sắc của Mạch Thần có vẻ thấp thỏm bất an.

Bạc Cận Ngôn hất cằm: "Ngồi đi."

Mạch Thần ngồi xuống phía đối diện anh: "Bạc tổng, anh tìm tôi có việc gì?"

"Phòng kỹ thuật vừa báo cho tôi biết, bọn họ đã khôi phục một số dữ liệu trong máy tính của trợ lý bộ phận qua đời tháng trước, trong đó có nhật ký của cô ấy." Bạc Cận Ngôn cất giọng từ tốn: "Buổi tối hôm Vương Uyển Vi tự sát, cậu từng đến phòng cô ta, bày tỏ tình cảm với cô ta?"

Mạch Thần đờ đẫn trong giây lát, anh ta im lặng.

"Cậu giấu giếm manh mối quan trọng như vậy với cảnh sát, khiến tôi không thể không nghi ngờ đạo đức của cậu." Giọng nói của Bạc Cận Ngôn nhẹ như gió thoảng mây bay, nhưng ánh mắt lãnh đạm của anh tỏa ra sức uy hiếp vô hình.

Sắc mặt Mạch Thần hết đỏ lại trắng. Anh ta cúi thấp đầu, ngồi bất động.

Căn phòng trở nên vô cùng tĩnh mịch.

Giản Dao đang tập trung tinh thần quan sát hai người đàn ông. Bạc Cận Ngôn đột nhiên nhướng mày, nhìn cô bằng ánh mắt mang hàm ý nào đó.

Giản Dao không hiểu Bạc Cận Ngôn có ý gì? Ánh mắt của anh bây giờ hơi thâm trầm chứ không ngạo mạn.

Giản Dao còn đang ngẩn người, Bạc Cận Ngôn bất chợt nháy mắt phải với cô.

Gương mặt anh vốn tuấn tú, đuôi mắt khá dài. Cái nháy mắt khiến anh có vẻ không nghiêm túc nhưng tỏa ra sức hút mà bình thường không thấy.

Giản Dao "bó tay". Đây chắc chắn là hành động ra hiệu ngầm của Bạc Cận Ngôn. Anh đúng là luôn làm theo ý mình. Ông trời mới biết cái nháy mắt của anh có ý nghĩa gì? Cô và anh đâu ăn ý đến mức đó?

Thế là Giản Dao quyết định làm theo cách lý giải của mình. Cô đứng dậy, đi rót cốc nước, cầm đến trước mặt Mạch Thần.

Mạch Thần: "...Cám ơn."

Giản Dao nhướng mắt nhìn Bạc Cận Ngôn: "Bạc tổng, tôi có thể nói một hai câu với Mạch Thần?"

Bạc Cận Ngôn vẫn giữ vẻ mặt xa cách. Anh "ừm" một tiếng. Giản Dao cũng không biết cách lý giải "một người hát mặt đen, một người hát mặt trắng" liệu có đúng ý anh. Nhưng cô vẫn mặc kệ.

Cô đứng bên cạnh Mạch Thần, cất giọng dịu dàng: "Anh đừng căng thẳng quá, tôi nghĩ Bạc tổng cũng chỉ muốn tốt cho phòng chúng ta. Tôi cũng có người nhà là cảnh sát, tôi biết tội không khai thật có thể lớn cũng có thể nhỏ. Tôi đề nghị anh nên nói rõ tình hình với Bạc tổng, chúng ta cùng nhau giải quyết."

Sắc mặt Mạch Thần càng đỏ ửng. Anh ta ngẩng đầu, ánh mắt không che giấu nổi bi thương.

"Tôi xin lỗi, Bạc tổng. Đêm hôm đó đúng là tôi đã đi tìm Uyển Vi. Nhưng tôi không ngờ, cô ấy tự sát." Mạch Thần hắng giọng: "Điều lệ của công ty không cho phép nhân viên yêu đương trong công ty, một khi bị phát hiện sẽ bị đuổi việc, do đó tôi mới giữ im lặng."

Bạc Cận Ngôn nhíu mày nhìn Giản Dao.

Giản Dao gật đầu, công ty đúng là có quy định này. Bạc Cận Ngôn đương nhiên chưa từng xem qua điều lệ.

Bạc Cận Ngôn: "Anh hãy kể lại chuyện xảy ra ngày hôm đó."

Viền mắt Mạch Thần đỏ hoe, giọng nói mang âm mũi, chứng tỏ tâm trạng của anh ta không được bình tĩnh: "Hôm đó, sau khi làm xong công việc, tôi nhất thời xúc động nên mới đến phòng cô ấy..."

"Mấy giờ?" Bạc Cận Ngôn cắt ngang lời anh ta.

"Khoảng 12 giở 10 phút. Bởi vì rất muộn nên khi ra cửa, tôi có nhìn đồng hồ. Phòng cô ấy còn bật đèn sáng, do đó tôi mới quyết định đi tìm cô ấy."

"Sau đó thì sao?" Ngữ điệu của Giản Dao vô cùng ôn hòa.

Mạch Thần hít một hơi sâu, nói nhanh: "Sau đó tôi nói với cô ấy, tôi thích cô ấy, muốn cô ấy làm bạn gái của tôi. Cô ấy nói cô ấy cần suy nghĩ, tôi liền quay về phòng ngủ một mạch đến sáng sớm ngày hôm sau."

Bạc Cận Ngôn: "Cậu rời đi lúc mấy giờ?"

"Khoảng 12 giờ rưỡi."

"Anh không phát hiện tâm trạng Vương Uyển Vi có gì bất thường hay sao?" Giản Dao hỏi.

Mạch Thần nở nụ cười gượng gạo: "Lúc đó tôi quá căng thẳng nên không để ý."

Bạc Cận Ngôn: "Hai người nói chuyện gì?"

Mạch Thần trầm mặc trong giây lát mới mở miệng: "Đại khái những lời vừa rồi, chúng tôi không nói điều gì khác."

Giản Dao để ý quan sát sắc mặt Mạch Thần. Anh ta không muốn đề cập đến chuyện xảy ra tối hôm đó.

Là do có ẩn tình khác? Hay anh ta không muốn nhắc lại chuyện đau lòng? Nếu tra hỏi quá cụ thể và nghiêm khắc, chắc chắn Mạch Thần sẽ phát hiện ra điều bất thường. Phải làm thế nào bây giờ?

Đúng lúc này, Bạc Cận Ngôn mở miệng: "Giản Dao, em đi chỉnh lý lại nhật ký của Vương Uyển Vi, lát nữa giao cho cảnh sát."

Giản Dao: "Vâng ạ!" Cô không hiểu tại sao Bạc Cận Ngôn đột nhiên nhắc tới nhật ký?

Mạch Thần lập tức ngẩng đầu: "Tôi có thể...đọc nhật ký của cô ấy không?"

Trước đây, Giản Dao cho rằng, cảnh sát tiến hành thẩm vấn phần lớn liên tục tra hỏi, tạo áp lực tâm lý cho đối phương. Bây giờ, cô mới phát giác, Bạc Cận Ngôn không cần nói những lời vô ích cũng có thể đạt hiệu quả mong muốn.

Ví dụ vào thời khắc này, khi đọc nhật ký của Vương Uyển Vi, Mạch Thần nước mắt chảy giàn giụa.

Khi cảnh sát tiến hành thẩm vấn, điều quan trọng nhất là đánh hạ phòng tuyến tâm lý của đối tượng bị thẩm vấn. Bây giờ, Bạc Cận Ngôn đã làm được điều đó.

Có thể thấy, lúc điều tra vụ án, Bạc Cận Ngôn rất mưu trí và tinh tế, không giống thái độ tự cao tự đại trong cuộc sống thường ngày.

Theo chỉ thị của Bạc Cận Ngôn, Giản Dao chỉ đưa đoạn nhật ký viết về giai đoạn yêu thầm cho Mạch Thần.

Xem đến dòng cuối, Mạch Thần giơ tay ôm mặt. Văn phòng rộng lớn chỉ có tiếng nức nở của chàng thanh niên trẻ tuổi.

Giản Dao ngồi cạnh anh ta, nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi: "Anh đừng buồn." Tâm trạng của Mạch Thần gần như mất kiểm soát, anh ta quay người ôm Giản Dao.

Đây là phản ứng rất bình thường. Giản Dao bất động, để mặc Mạch Thần ôm cô. Cô tiếp tục nhẹ nhàng an ủi. Đột nhiên sau lưng vang lên âm thanh lạnh lùng: "Cậu không có xương sao, bỏ tay ra!"

Tiếng nói bất thình lình khiến Giản Dao và Mạch Thần giật mình, lập tức tách rời.

Giản Dao quay đầu, liền bắt gặp Bạc Cận Ngôn đang nhìn cô bằng ánh mắt thản nhiên, tựa hồ động thái vừa rồi của anh là lẽ đương nhiên.

Đây là phản ứng...kiểu gì thế không biết?

Vì suy luận sử dụng ma túy mắc bệnh truyên nhiễm, nên Bạc Cận Ngôn muốn bảo vệ "chiến hữu cách mạng" là cô? Nhưng Mạch Thần đâu có liên quan, từ nhật ký của Vương Uyển Vi có thể thấy rõ điều đó.

Trong lòng Giản Dao bất chợt có cảm giác khác lạ. Nhưng không đợi cô đào sâu suy nghĩ, ánh mắt của Bạc Cận Ngôn đã di chuyển sang Mạch Thần.

"Hôm đó cô ấy mặc bộ váy màu xanh da trời. Hóa ra cô ấy thích mặc đồ màu xanh da trời là vì lý do này...Tôi nhớ lúc đó cô ấy không trang điểm, chỉ đeo đôi hoa tai ngọc trai, để xõa tóc, nhưng trông cô ấy rất xinh đẹp. Lúc bấy giờ, viền mắt cô ấy đo đỏ, cô ấy nói với tôi bị gió thổi, vì vậy tôi cũng không để ý.

...Tôi bày tỏ tình cảm với cô ấy, cô ấy bảo cần suy nghĩ. Tôi nói: "Vậy một tiếng sau anh sẽ gọi điện cho em." Bởi vì ngày hôm đó quá mệt mỏi nên sau khi về phòng mình, tôi tắm rửa sạch sẽ, định nghỉ ngơi một lúc, nhưng cuối cùng ngủ say như chết, quên gọi điện cho cô ấy. Ngày hôm sau tôi mới biết...Có phải do tôi thất hẹn nên càng khiến Vương Uyển Vi quyết tâm tự tử? Tôi thật sự chẳng còn mặt mũi nào nhắc đến chuyện này."

Kể đến đây, trên mặt Mạch Thần lại một lần nữa ẩn hiện ý cười khổ sở.

Bạc Cận Ngôn hỏi: "Trong phòng có ai biết chuyện cậu tỏ tình với Vương Uyển Vi?"

"Mọi người đều biết cả." Mạch Thần nói nhỏ: "Buổi sáng hôm phát hiện thi thể của cô ấy, tâm trạng của tôi tương đối kích động, mọi người đều nhận ra, chỉ là họ giúp tôi che giấu, giám đốc cũng không trách tôi."

Giản Dao dặn Mạch Thần giữ bí mật chuyện này. Đây là ý của chủ tịch, cũng là sự tôn trọng đối với người chết. Mạch Thần gật đầu lia lịa.

Mạch Thần rời khỏi phòng làm việc của Bạc Cận Ngôn, quay về chỗ ngồi. Lão Tiền ngồi gần anh ta nhất quay sang vỗ vai anh ta: "Cậu không sao đấy chứ?"

Ai cũng nhận ra mắt anh ta đỏ sọng.

Mạch Thần nở nụ cười gượng gạo: "Không sao. Bạc tổng rất không hài lòng về một tài liệu làm việc của tôi, gay gắt phê bình tôi mấy câu." Nói xong, anh ta lập tức đứng dậy đi nhà vệ sinh rửa mặt.

Giản Dao quan sát đám người ở bên ngoài qua tấm kính. Trong lòng cô không khỏi bùi ngùi. Nếu Mạch Thần gọi điện thoại như đã hứa, liệu Vương Uyển Vi có trân trọng sinh mạng của mình? Bây giờ tất cả đã trở thành ẩn số.

Giản Dao quay đầu nhìn Bạc Cận Ngôn.

Phảng phất đoán ra cảm giác trong lòng cô, anh cất giọng nhàn nhạt: "Em thấy đáng tiếc thay cậu ta?"

"Hơi hơi. Tình yêu bỏ lỡ mới khiến con người hối hận cả đời."

Bạc Cận Ngôn nheo mắt: "Có cần thiết không? Tôi từng đọc tin tức, một đôi tình nhân vào đêm trước hôm kết hôn, người đàn ông ăn đồ nướng, bị chết vì que xiên bằng sắt chọc vào cổ họng."

Giản Dao: "..."

Một chút xót xa trong lòng nhờ câu nói của anh đã hoàn toàn tan biến.

"Em không cần thiết cảm thán." Bạc Cận Ngôn nói: "Ngược lại nên khiển trách Mạch Thần. Chính vì sự nhu nhược và hổ thẹn không đúng chỗ của cậu ta, nên sự thật về cái chết của Vương Uyển Vi mới bị lấp liếm."

Giản Dao ngẩn người, nghe anh nói tiếp: "Em hãy lập tức gọi điện cho Doãn Tư Kỳ, thông báo với chị ấy, chúng ta không thể tiếp tục nhúng tay vào vụ này."

"Tại sao?"

Bạc Cận Ngôn chỉnh lại tư thế cho thoải mái nhất, đồng thời mỉm cười với cô: "Bởi vì đây là một vụ mưu sát. Tôi phải thông báo cảnh sát lập án điều tra, không thể âm thầm làm theo ý chị ấy."

Giản Dao giật mình kinh ngạc. Trong đầu cô lờ mờ xuất hiện một số suy đoán, nhưng lại không rõ ràng.

"Tại sao là mưu sát? Hôm qua anh còn nói, di thư do chính tay Vương Uyển Vi viết."

"Đúng là tôi nói Vương Uyển Vi viết di thư, nhưng chưa bao giờ kết luận cô ta tự sát." Ý cười ở khóe mắt Bạc Cận Ngôn càng rạng rỡ: "Em không thấy sao? Bây giờ đâu đâu cũng xuất hiện chỗ sơ hở, báo cho chúng ta biết đây là một vụ mưu sát. Hung thủ chính là đồng nghiệp đáng yêu của em."

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi