HỆ THỐNG MAU XUYÊN: KẾ CÔNG LƯỢC NAM THẦN PHẢN DIỆN

Edit + Beta: Mạc Khinh Vũ

Vân Khuynh nghe được đồn thổi, một lời đồn thổi vớ vẩn.

Nghe đồn, Tam Hoàng tử hướng thánh thượng mở lời, muốn thú Nhu Hoa quận chúa.

Hơn nữa ít ngày sau, sẽ nhờ vả Hoàng hậu nương nương xem tướng số cho hai người.

Mới đầu Vân Khuynh cũng chỉ nghĩ là lời đồn đãi.

Rốt cuộc, lần trước tại điện Lưỡng Nghi, nàng và Sở Ngạo Thiên đã xé rách da mặt.

Y theo tính tình vị ‘khí vận chi tử’ này mà nói, tất nhiên trong lòng đã đưa mình vào sổ đen, sao lại làm chuyện nhàm chán này…

Nhưng mà, hôm nay, khi thiệp mời trong cung được đưa tới tay, Vân Khuynh mới kinh ngạc phát hiện ——

Việc này, không phải thật đấy chứ?

Trong phòng ngủ, Xảo Châu đã gấp đến độ xoay quanh: “Quận chúa, chỉ sợ tin đồn nghe được kia là thật!”

Vân Khuynh lại vân đạm phong khinh nói: “Là thật, thì lại thế nào?”

“Hảo quận chúa của ta!”

Xảo Châu giậm chân: “Nhưng Tam Hoàng tử kia cũng không phải lương phối (*)…. Chuyện chung thân đại sự, sao có thể qua loa, ngài mau mau nghĩ biện pháp…”

(*) Lương phối: mối duyên tốt.

“Được được.”

Thấy hàng lông mày của tiểu nha đầu này đã sắp xoắn thành bánh quai chèo, Vân Khuynh bất đắc dĩ cười cười, lên tiếng trấn an.

Ánh mắt Xảo Châu chợt sáng lên: “Quận chúa, người có biện pháp?”

Vân Khuynh nâng chén trà, thần sắc sâu kín, cười nhạt: “Không có.”

“Quận chúa!”

Thấy mặt tròn của Xảo Châu xị xuống, trong lòng Vân Khuynh mềm nhũn, cuối cùng cũng không trêu nha hoàn chân thành này nữa.

Nàng nheo mắt lại, nhàn nhạt mở miệng: “Ta dù sao cũng là Yến Địa quận chúa. Cho dù là chuyện hôn sự… Sở Hoàng thất cũng không dám trực tiếp hạ chỉ.”

Xảo Châu vui vẻ nói: “Nói như vậy, chỉ cần ngài không mở miệng….”

“Nào đơn giản như vậy?” Vân Khuynh buông chén trà, ánh mắt âm u.

Nguyên tắc tuy là thế.

Nhưng dù sao lúc này nàng ở thượng kinh chứ không phải Yến Địa, tự tin này, tự nhiên vẫn không đủ.

“Kia…” Xảo Châu lại muốn đặt câu hỏi, Vân Khuynh nâng tay, ngừng câu chuyện của cô lại.

“Gấp cái gì?” Nữ tử hơi câu môi.

Nàng mới không tin…..

Người nọ sẽ mặc kệ Sở Ngạo Thiên —— thực sự thú mình.

*

Hôm sau, sáng sớm.

Vân Khuynh bỗng dưng bừng tỉnh ở trên giường.

Nàng nửa đứng lên, đảo mắt nhìn xung quanh, trong phòng trống vắng lại yên tĩnh.

Nhưng mà, Vân Khuynh lại nhăn mày lại.

…. Không thích hợp.

Tựa hồ…. có người đã tới?

Nàng nhẹ nhàng cắn môi, xoay người xuống giường.

Bỗng dưng, một âm thanh rất nhỏ vang lên, ở mép giường.

Vân Khuynh nhìn chăm chú, cúi eo nhặt vật kia lên ——

Là một xếp thư tín?

Nàng mở trang giấy, vội vàng quét vài lần, tức khắc ngẩn ra….

“Quận chúa?”

Nửa khắc sau, tiếng nói của Xảo Châu vang lên ngoài phòng.

Vân Khuynh thu lại lá thư kia, mới nói: “Tiến vào.”

Mấy nha hoàn mở cửa bước vào.

Lại thấy chủ tử nhà mình bên môi mang ý cười, ánh mắt sóng sánh trong suốt, hiện ra bộ dáng động lòng người mười phần.

Xảo Châu thử thăm dò: “Quận chúa, đợi lát nữa phải tiến cung, ngài đã nghĩ ra biện pháp?”

Vân Khuynh lại chỉ gợi môi. Nói: “Trang điểm cho ta.”

……

“Thần nữ tham kiến Hoàng hậu nương nương, cung chúc nương nương hỉ nhạc an khang!”

Ước chừng hai canh giờ sau.

Trước lương đình (*) ở Ngự Hoa Viên, Vân Khuynh nhún người hành lễ.

(*) Lương đình: đình hóng gió.

“Mau bình thân.”

Hoàng hậu trang điểm ung dung hoa quý tự tay kéo nàng, tiếng cười trong suốt.

“Mấy ngày không thấy, Nhu Hoa quận chúa dường như càng trổ mã xinh đẹp hơn.”

Nghe vậy, Vân Khuynh gục đầu xuống, kính cẩn nói: “Hoàng hậu nương nương quá khen.”

Kế tiếp, hai người cùng nhau hàn huyên một phen.

Chỉ là, Hoàng hậu thử vài lần nhắc tới hôn sự, đều bị Vân Khuynh trôi chảy lảng đi ——

Ngay cả nữ nhân tôn quý nhất Sở quốc này cũng không khỏi cảm thán.

Nhu Hoa quận chúa, xác thật xuất sắc. Muốn xứng Sở Ngạo Thiên, càng là dư dả.

Chỉ không biết vì sao Hoàng thượng…. lại muốn mình bất động thanh sắc mà quấy nhiễu chuyện của hai người?

Nếu hai Hoàng nhi của mình còn tại thế, có tức phụ thế này, bà tất nhiên vui mừng không hết.

Sở Hoàng hậu nhìn Vân Khuynh, tâm tư nháy mắt hoảng hốt.

Sau khi lấy lại tinh thần, bà hơi khựng lại, bỗng dưng nói trắng ra: “Không biết Nhu Hoa quận chúa với hôn sự của mình về sau, có suy nghĩ gì?”

Vân Khuynh giật mình, chỉ cẩn thận mở miệng: “Thần nữ hiện giờ còn đang trong giai đoạn giữ chữ hiếu… Chưa suy nghĩ đến việc này.”

Thần sắc Hoàng hậu hòa nhã: “Hiếu tâm của quận chúa thật đáng khen. Nhưng cũng đã qua một năm, lúc này xem người nối duyên, cũng không tính là chuyện đột ngột.”

Bà trầm ngâm nháy mắt, mới nói: “Không biết quận chúa cảm thấy lão Tam hắn….”

Lại thình lình có tiếng rống to ——

“Đi chịu chết đi!”

Giây tiếp theo.

Một hắc y nhân che mặt không biết từ chỗ nào vọt ra. Chỉ trong giây lát, đã tới gần trước người Vân Khuynh, lưỡi dao sắc bén hiện ra!

Trong chớp nhoáng.

Lại có bóng người chợt lóe, cũng nhảy lại hướng Vân Khuynh: “Quận chúa đừng sợ!”

“A a a!”

“Bang ——”

Nhưng mà, giây lát sau, trong tiếng gió sắc bén, lại thấy người xả thân “cứu nguy” cùng thích khách trước đó, bị trường tiên trói vào với nhau ——

Giây tiếp theo, hai người lăn thành một đoàn, hung hăng té ngã trên mặt đất.

“Bắt lấy bọn họ!”

“Mau bảo hộ Hoàng hậu nương nương và quận chúa!”

Cùng thời khắc đó, bọn thị vệ tựa như mới phản ứng lại, ùa lên.

Nhưng mà….

“Tam, Tam điện hạ?!”

“Tham kiến Kính Vương!”

Tức khắc, mọi người đều quỳ xuống ——

Rất nhiều người thầm đổ mồ hôi lạnh. Này, này là có chuyện gì…

Một trong số hai người trên mặt đất, lại là Tam Hoàng tử!

Mà Kính Vương người đầy thô bạo đứng bên cạnh, trường tiên còn trói trên người Tam Hoàng tử và ‘thích khách’?

“Này… Sao lại thế này?”

Trước lương đình, Sở Hoàng hậu sắc mặt trắng bệch, bộ dáng sợ hãi chưa qua.

Nhưng người vừa bị “ám sát” trực diện là Vân Khuynh, thần sắc như thường.

Thậm chí, nàng nhấc mắt, thừa lúc mọi người đều không chú ý —— hướng về phía Sở Ngự Thần, lặng yên đưa qua một ánh mắt hài hước.

Nam tử hờ hững đứng đó, ánh mắt đột nhiên u ám.

Lúc này, Sở Ngạo Thiên nằm liệt trên đất bắt đầu rống to: “Sở Ngự Thần! Mắt ngươi có bị mù hay không!”

“Ta phi thân tới cứu Nhu Hoa quận chúa, ngươi cư nhiên đánh ta ngã xuống đất! Nếu mà quận chúa xảy ra chuyện, ngươi…”

Nhưng mà, hắn còn chưa kêu xong, Sở Ngự Thần nheo mắt lại, đột nhiên, lại thêm một tiên!

“Bang ——”

“Tê….”

Lực đạo mạnh mẽ xẹt qua, tách hai người ra.

Sở Ngạo Thiên kêu thảm lăn tới bên cạnh.

Mà Sở Ngự Thần lại lật tay, trường tiên khẽ nâng, đánh rơi mặt nạ bảo hộ của vị ‘thích khách’ kia xuống.

“A.” Nam tử tà nịnh cười lạnh, bên môi vẽ nên độ cong trào phúng.

“Theo bổn vương, Tam đường đệ và thích khách này, rõ ràng là người một nhà.”

Mọi người nghe vậy nhìn lại, cũng sửng sốt ——

Này, hắc y nhân kia, không phải chính là thị vệ bên người của Sở Ngạo Thiên sao?

Nghĩ lại một chút, liền hiểu rõ.

Khụ……

Chỉ sợ, hôm nay Tam Hoàng tử muốn diễn với Nhu Hoa quận chúa một vở “anh hùng cứu mỹ nhân”.

Đáng tiếc, bị Kính Vương đánh một roi, trộm gà không thành còn mất nắm gạo, thoáng chốc biến thành ‘cẩu hùng’….

“Nói bậy!”

Lúc này, Sở Ngạo Thiên đã bò lên, chật vật ‘chữa cháy’: “Nô tài này dối chủ hành thích, liên quan gì tới ta!?”

Nói, hắn ta dùng thân phận Hoàng tử ra lệnh: “Mang xuống cho ta!”

Trên mặt đất, ‘thích khách’ kia nháy mắt ngây người: “Tam điện hạ, không, rõ ràng là ngài…”

Lại bị đồng liêu ngày xưa kéo dậy, dần dần đi xa.

Sở Ngạo Thiên lúc này mới sửa sang lại quần áo, hướng Hoàng hậu và Vân Khuynh nhanh nhẹn cười: “Là ta quản giáo không nghiêm, làm mẫu hậu và quận chúa sợ hãi.”

Hoàng hậu sắc mặt tái nhợt cứng nhắc nở nụ cười.

Không nghĩ tới, không đợi mình ra tay, lão Tam đã tự tiện bày ra tiết mục này…. Đúng là ngu xuẩn cực độ.

Mà Vân Khuynh một bên lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, khách sáo tiếp nhận.

Sở Ngạo Thiên lại không để bụng, quay đầu trừng mắt nhìn Sở Ngự Thần, kiêu căng ngạo mạn nói: “Hôm nay mẫu hậu ở đây để giật dây cho ta và quận chúa. Kính đường huynh, mời trở về đi.”

“Ồ?” Sở Ngự Thần cười lạnh lẽo, trên tuấn nhan thần sắc đã hung ác nham hiểm tới cực điểm.

“Lại có người muốn nghị thân với hôn thê của bổn vương. Chuyện lạ bực này, sao bổn vương có thể không ở đây?”

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi