HỆ THỐNG TRẢI NGHIỆM NHÂN VẬT CHÍNH NGHỊCH THIÊN!

Văn Minh Ngọc đồng ý quay trở lại với bản thể của y đồng nghĩa với việc Thẩm Bất Phàm sẽ không được gặp y trong vòng bốn mươi chín ngày. Việc hoàn dương là vô cùng quan trọng cho nên Lý Dực vừa xuất quan sau ba năm bế quan lại tiếp tục bế quan bốn mươi chín ngày, đưa cả Văn Minh Ngọc đi.

Thẩm Bất Phàm mệt mỏi nằm trên cành cây lớn, trên bụng hắn còn có một con mèo con đang nằm ngủ. Trong thời gian này hắn không phải là ở không rảnh rỗi mà là mỗi ngày đều phải đến chỗ Bàng quản sự nhận nhiệm vụ, hôm nay hắn có nhiệm vụ đi giúp đỡ mèo con nhà Lục đại nương trèo lên cây không thể xuống được. Nhưng khi hắn đến thì nhà Lục đại nương không có ai ở nhà cho nên leo lên cây nằm ngủ, ai mà ngờ mèo nhỏ nhà Lục đại nương nhìn thấy hắn liền không chút an phận mà nhảy lên người hắn ngủ.

Lục đại nương là đi chợ về, hai đứa nhỏ cũng đi theo bà vừa nhìn thấy hắn liền cười khúc khích.

- Ca ca này, Tiểu Hoa là thích huynh rồi đó!

Tiểu Hoa là tên của con mèo nhỏ nằm trên bụng hắn, tiểu muội nhỏ tuổi lại nói.

- Huynh không được làm thức Tiểu Hoa đâu đó!

Vì vậy mà Thẩm Bất Phàm phải nằm lì trên cây chờ Tiểu Hoa này thức dậy, Lục đại nương bảo hắn cứ tự nhiên xuống mặc kệ mấy đứa nhỏ nhưng hắn lại không nỡ.

Đến chiều tối thì Thẩm Mộc Miên lại đến dọa cho Tiểu Hoa sợ chạy tuốt lên ngọn cây sau đó y tự mình bắt luôn, Tiểu Hoa từ đó về sau vừa thấy y liền chạy không thấy bóng. Thẩm Bất Phàm có chút đau đầu, đến hắn còn sợ Thẩm Mộc Miên này nữa là. Hắn là ở lại thôn Tịnh Liên này nhiều ngày bởi vì người dân sắp đến mùa vụ trồng lúa, hắn nhận mệnh ở lại cày cấy. Mà người duy nhất chịu đi cùng hắn chỉ có Thẩm Mộc Miên này.

- Hai vị ăn nhiều một chút, thức ăn vẫn còn nhiều!

Lục đại nương gắp cho Thẩm Bất Phàm một con cá còn đối với Thẩm Mộc Miên bà lại không dám nói chuyện bởi vì y từ lúc đến chỉ độc một bộ dạng cấm người tới gần.

- Cứ gọi ta tiểu Phàm được rồi, ta nhỏ tuổi hơn đại nương rất nhiều mà.

- Được, được.

Thẩm Bất Phàm cười cười gỡ một chút thịt cá bỏ vào miệng, Thẩm Mộc Miên thì lại chỉ ăn một chút rau, chan một chút canh, y không khen cũng không chê nhưng bộ dạng khó ở giống như nhai phải đá. Làm việc với một cái bình kín miệng như vậy hắn cũng áp lực lắm chứ, đâu phải chỉ kín miệng, y còn thù ghét hắn!

Thẩm Bất Phàm còn đang ăn ngon lành thì có tiếng gọi ngoài xa.

- Mẫu thân, tiểu Linh, tiểu Qua, ta về rồi đây!

Là một tiểu cô tương khoảng mười sáu, mười bảy tuổi trên tay cầm một bọc giấy tung tăng chạy vào, nhìn thấy Thẩm Bất Phàm và Thẩm Mộc Miên liền sửng sốt.

- Nhà… nhà có khách sao?

- San San, đây là hai vị tông sư đến giúp đỡ nhà ta trồng lúa.

Nói rồi Lục đại nương lại quay sang nói với Thẩm Bất Phàm à Thẩm Mộc Miên.

- Đây là con gái lớn của ta, nó làm việc phụ quán cơm trên trấn lúc này mới về.

Thẩm Bất Phàm gật đầu với cô nương tên San San kia, nở một nụ cười cho có lệ.

- San San cô nương một mình đi như vậy sao?

- Không có, ta đi cùng tiểu Nhã, tiểu Bân nhà kế bên. Sao có thể đi một mình được chứ!

San San e lệ cúi đầu rồi để bọc giấy lên bàn.

- Đây là gà mà chủ tiệm thưởng cho, ngày hôm nay có khách lớn đến cho nên ông ta rất vui.

Trong bọc giấy là nữa con gà quay vẫn còn bốc khói, hương thơm nức mũi làm cho Thẩm Bất Phàm chảy cả nước miếng đánh ực một cái. Thẩm Mộc Miên ngay lập tức trừng hắn làm cho hắn thu liễm lại ngồi nghiêm túc.

- Có hai vị tông sư ở đây, San San, chia ra cho mọi người cùng ăn.

San San theo lời Lục đại nương đem dao nhỏ chia gà ra, hai đứa nhỏ tiểu Linh, tiểu Qua lại lựa lấy hai cục to nhất, Thẩm Mộc Miên lại nói là không ăn cho nên bỏ luôn cho Thẩm Bất Phàm thành ra một mình hắn ăn luôn hai cục. San San là một người lanh lợi có tài ăn nói, chẳng qua bao lâu trong bàn cơm đã có tiếng nói chuyện vô cùng vui vẻ.

- Phàm đại ca, huynh sẽ ở lại thôn Tịnh Liên mấy ngày?

- Đến khi nào cày cấy xong thì thôi. Dù sao hiện tại cũng không có việc gì để làm.

Thẩm Bất Phàm vừa dứt lời thì Thẩm Mộc Miên đã lên tiếng.

- Ai nói không có, ngươi không cần luyện tập cũng đừng có kéo chân sau của ta.

Thẩm Mộc Miên đặt chén xuống bàn rồi đi mất, y chỉ ăn một chén không hơn. Rõ ràng Thẩm Bất Phàm nguyên tác đâu có như vậy, rõ ràng là hoạt bát đáng yêu tại sao lại trở thành như vậy. So với Văn Minh Ngọc còn muốn hung thần sát ác hơn. Nghĩ tới Văn Minh Ngọc hắn liền thấy nhớ, chỉ mới có mấy ngày không gặp đã làm hắn nhơs muốn chết rồi.

- Phàm ca ca đừng buồn, vị đó tính tình đúng là không tốt.

Thẩm Bất Phàm đưa tay lên miệng ra hiệu cho San San im lặng. Thẩm Mộc Miên đã không còn giống như nam chính trong nguyên tác nữa rồi, y mà ghi hận thì San San này không biết bị hành thành kiểu gì.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi