HỆ THỐNG TU LUYỆN TOÀN NĂNG

Mà lúc này Dương Lỗi biến sắc:

- Không tốt, mùi máu tươi, Viễn Cổ Voi Ma-mút kia bị mùi máu tươi hấp dẫn tới. Đi, đi mau.

Voi Ma-mút này không phải như voi bình thường, loại Viễn Cổ Voi Ma-mút này là một loại ăn tạp, cái gì cũng ăn, nhất là mùi máu tươi dễ dàng khiến chúng nó điên cuồng.

Nhìn xem Voi Ma-mút chạy tới, Dương Lỗi do dự một chút, triển khai hai cánh, nhìn xem hai nữ nói:

- Tới, ta lôi kéo các ngươi.

Hai nữ cũng biết sự tình khẩn cấp, bất chấp rất nhiều.

Dương Lỗi một tay kéo một cái, lập tức bay lên không trung, hướng phía xa xa bay đi.

Sau nửa giờ, Dương Lỗi mới rơi xuống, nửa giờ này, tiêu hao thật sự quá lớn, tu vi của mình còn chưa tới đâu, nếu như mình tiến vào Vũ Đế cảnh giới mà nói, sẽ không cần phí sức như vậy.

- Các ngươi giúp ta hộ pháp, ta khôi phục một chút.

Dương Lỗi buông hai nữ ra nói.

- Ngươi yên tâm khôi phục đi.

Cổ Tịnh nói.

Dương Lỗi tiện tay bố trí Huyễn trận đơn giản, sau đó đối với hai nữ nói:

- Các ngươi nhớ kỹ, chỉ cần Huyễn trận không phá, sự tình gì cũng đừng để ý tới, đương nhiên cũng đừng ra bên ngoài Huyễn trận, bằng không thì các ngươi vào không được.

- Yên tâm đi, chúng ta biết đến, ngươi vẫn là nhanh khôi phục đi.

Cổ Tịnh nói.

Dương Lỗi dặn dò tinh tường xong, khoanh chân ngồi xuống, ăn vào hai quả Hồi Nguyên Đan, bắt đầu khôi phục tu vi.

. . .

Nửa giờ sau, bên ngoài Huyễn trận.

Năm người hiện ra ở trong rừng, năm người đều là Vũ Vương cảnh giới võ giả, một người trong đó đạt đến Vũ Vương Đại viên mãn, bốn người khác có ba người là Vũ Vương ngũ giai, một người là Vũ Vương thất giai, quần áo và trang sức đều không sai biệt lắm, hiển nhiên là cùng một chỗ, hoặc là một gia tộc.

- Ồ, tại đây rõ ràng có người bày ra Huyễn trận.

Vũ Vương thất giai kia xem thấu Dương Lỗi bố trí trận pháp.

- Huyễn trận? Thật sự là Huyễn trận, Công Tôn Minh, là người nào ở chỗ này bày ra Huyễn trận? Phá vỡ nó, nhìn xem là người nào ở trong huyễn trận.

Người dẫn đầu nói.

- Công Tôn Nhất Thủ, cái Huyễn trận này vẫn là đừng bài trừ tốt hơn, có thể bố trí ra Huyễn trận như vậy, lai lịch khẳng định không đơn giản, cho nên chúng ta vẫn là không cần nhiều chuyện, chuyên tâm tìm tinh thạch đi thôi.

Nhưng Công Tôn Minh kia lại có chút do dự, lắc đầu nói.

- Bảo ngươi phá vỡ liền phá vỡ, ở đâu nhiều nói nhảm như vậy, trước kia phụ thân ngươi đã nói, phải nghe lời của ta, dùng ta làm chủ, chẳng lẽ ngươi đã quên?

Công Tôn Nhất Thủ ngữ khí bất mãn nói.

Mà ba người khác cũng nói:

- A Minh, Nhất Thủ đại ca đã nói muốn bài trừ trận pháp này, ngươi phá là được.

- Đúng vậy a, Minh ca không phải một cái trận pháp ư, phá là được.

Thấy mọi người như thế, Công Tôn Minh bất đắc dĩ nói:

- Vậy được rồi, bất quá bài trừ Huyễn trận xong ngàn vạn lần đừng quá vô lý.

Ngoài miệng tuy nói như vậy, nhưng trong lòng của hắn tinh tường, mình bài trừ Huyễn trận của người ta, đã là vô lý lớn nhất rồi, sự tình sẽ phát triển thành bộ dáng gì nữa, hắn cũng không biết rồi.

. . .

Trong Huyễn trận, hai người Cổ Tịnh tức giận đến không được, mấy gia hỏa này cuồng vọng tự đại, muốn bài trừ Huyễn trận, nếu như không phải Dương Lỗi từng có bàn giao, Cổ Tịnh sớm đã động thủ oanh bọn chúng thành cặn bã.

- Quá ghê tởm, thật sự là quá ghê tởm.

Cổ Tịnh tức giận nói.

- Tịnh tỷ, không nên vọng động, có lẽ Dương đại ca bố trí Huyễn trận cũng không phải dễ dàng là có thể bị phá như vậy, cho nên chúng ta yên tĩnhđợi là được.

Dương Thanh Thủy giữ chặt Cổ Tịnh nói ra.

Cổ Tịnh này bên trong danh tự có chữ tịnh, nhưng tính cách lại tuyệt không yên tĩnh.

Ầm ầm! Ầm ầm!

Công Tôn Minh dùng vài cách nhưng lại không có cách nào bài trừ Huyễn trận, chỉ có vũ lực bài trừ, vì vậy năm người liền nguyên một đám tế ra vũ khí của mình, dùng vũ lực không ngừng oanh kích trận tâm Huyễn trận.

Năm người tu vi cũng không có như Dương Binh lúc trước mạnh mẻ như vậy, bất quá bọn hắn có Công Tôn Minh, có thể tìm được trận tâm trận pháp, như vậy công kích trận tâm bài trừ Huyễn trận, so với Dương Binh thì dễ dàng hơn nhiều.

Mà lúc này Cổ Tịnh cùng Dương Thanh Thủy ở bên trong trận pháp biến sắc, trận pháp này kiên trì không được bao lâu, nhất nhiều một phần chung sẽ bị bài trừ rồi, mà lúc này Dương Lỗi lại vẫn còn tu luyện, không có dấu hiệu thức tỉnh chút nào. Cho nên Cổ Tịnh cùng Dương Thanh Thủy sốt ruột không thôi, nếu như Dương Lỗi ở thời khắc tu luyện mấu chốt bị quấy rầy mà nói, sự tình sẽ phiền toái, nói không chừng sẽ tẩu hỏa nhập ma.

Bành, bành, bành.

Ba tiếng nhẹ vang lên, trận pháp bị đã phá vỡ.

- Các ngươi là người nào? Thật can đảm, rõ ràng dám bài trừ Huyễn trận của chúng ta?

Huyễn trận vừa bị phá hư, Cổ Tịnh liền căm tức rồi, bảo kiếm sớm đã nắm trong tay.

- Lại là hai nữ nhân.

Chứng kiến Cổ Tịnh cùng Dương Thanh Thủy, Công Tôn Nhất Thủ không khỏi hơi sững sờ, sau đó cười nói.

- Đem tinh thạch của các ngươi đều giao ra đây a.

- Khẩu khí thật là lớn.

Cổ Tịnh lạnh giọng cười cười.

- Dám nói với chúng ta như vậy, ngược lại là không ít, nhưng cả đám đều không có kết cục tốt gì, ta khuyên các ngươi như vậy rời đi, ta có thể không so đo các ngươi bài trừ trận pháp, xông vào vô lễ, bằng không thì các ngươi đều phải chết.

- Khẩu khí thật là lớn, thật sự là khẩu khí thật là lớn, ta ngược lại muốn nhìn, ngươi như thế nào giết chết chúng ta.

Nghe được Cổ Tịnh nói, Công Tôn Nhất Thủ biến sắc, không chỉ là hắn, bốn người Công Tôn Minh sắc mặt cũng lúng túng, rõ ràng bị một nữ nhân xem thường rồi, bọn hắn như thế nào không giận.

Cổ Tịnh thấy thế, ánh mắt lạnh như băng.

- Nói như vậy các ngươi là không muốn đi rồi hả?

- Nhất Thủ đại ca, để cho ta đi lãnh giáo thủ đoạn của vị cô nương này một chút.

Công Tôn Nhất Thủ gật đầu nói:

- Hảo, Nhất Tâm, liền cho ngươi đi lĩnh giáo thủ đoạn của vị cô nương này, nhìn xem đến cùng có phải lợi hại như vậy hay không.

Tu vi Công Tôn Nhất Tâm cũng là không tệ, đã đạt đến Vũ Vương ngũ giai, hơn nữa vũ khí kỳ lạ, chính là một cái kéo kỳ dị, chuôi kéo này có thể không tầm thường, gọi là Cự Linh Thiết Cát, là một kiện Cực phẩm Linh khí, có thể lớn có thể nhỏ, uy lực vô cùng, dọc theo con đường này không biết có bao nhiêu Vũ Vương cảnh giới võ giả đã chết dưới kéo.

- Nói như vậy các ngươi là không muốn đi, muốn tìm chết rồi, các ngươi đã muốn tìm chết, ta đây sẽ đưa các ngươi đoạn đường.

Cổ Tịnh đối với Dương Thanh Thủy ở bên người phân phó một chút, để cho nàng trông chừng Dương Lỗi, không cho hắn bị quấy rầy.

- Khẩu khí thật là lớn, Cự Linh Thiết Cát, đây là một Cực phẩm Linh khí, ngươi cũng nên cẩn thận.

Công Tôn Nhất Tâm tế ra cái kéo của mình, cái kéo lập tức biến lớn, hai tay nắm chặc, cái kéo mở ra Đao Phong, như một con cá sấu lớn, mở ra miệng rộng, hướng phía Cổ Tịnh cắn xé qua.

- Một chút thủ đoạn như vậy cũng dám bêu xấu.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi