HỆ THỐNG TU LUYỆN TOÀN NĂNG

Lời Dương Lỗi nói khiến Hồng Thất Công con mắt sáng ngời, nhưng lập tức ảm đạm xuống:

- Cái này nói dễ vậy sao, không cẩn thận sẽ là vạn kiếp bất phục, phấn thân toái cốt.

- Nhưng như vậy dù sao vẫn có cơ hội không phải sao?

Dương Lỗi mỉm cười, nhìn Hồng Thất Công nói .

- Tiểu huynh đệ điểm xuất phát tuy tốt, nhưng ngươi có nghĩ tới, một khi thất bại, sẽ gặp mang đến cho dân chúng tổn thương thế nào, sẽ chết mất bao nhiêu người không? Sẽ có bao nhiêu gia đình vỡ tan? Sẽ có bao nhiêu người không nhà để về? Thây ngang khắp đồng, thậm chí sẽ khiến cho cả Trung Nguyên đi về hướng diệt vong ah.

Hồng Thất Công cũng nghe ra dã tâm của Dương Lỗi, hắn nói như vậy, nếu mình còn không rõ thì cũng không phải là Hồng Thất Công rồi.

Dương Lỗi không trả lời, mà chỉ nói:

- Không biết, Thất công đối với Kim quốchôm nay thấy thế nào?

- Tốt hơn Đại Tống.

Hồng Thất Công ăn ngay nói thật, chiến lực của Kim quốc quả thật không phải Đại Tống có thể so sánh được.

- Như vậy uy hiếp lớn nhất đối với Đại Tống chính là Kim quốc?

Dương Lỗi lại nói.

- Không sai!

Hồng Thất Công không rõ ràng cho lắm liền gật đầu.

- Như vậy, Thất công đối với Đại Tống và Mông Cổ liên thủ đối phó Kim quốc cảm thấy thế nào?

Dương Lỗi nhìn Hồng Thất Công nói.

- Nếu thật là vậy, vậy thì Kim quốc có thể diệt, Đại Tống ta thu phục được Yên Vân 16 châu ở trong tầm tay.

Hồng Thất Công nghe vậy có chút kinh ngạc, bất quá vẫn nói ra ý nghĩ của mình.

Dương Lỗi n lại ha ha cười cười:

- Thất công, ngươi sai rồi, hôm nay Kim quốc nhìn như cường đại, nhưng cũng như Liêu quốc trước kia, nhìn như cường đại, nhưng đã mục nát rồi, mà Mông Cổ phương bắc mới thật sự là cường đại, mới chính là địa địch chính thức của Tống triều ta.

Hồng Thất Công giật mình nhìn Dương Lỗi:

- Cái này. . . Cái này. . .

Dương Lỗi không để ý tới vẻ giật mình của Hồng Thất Công mà nói tiếp:

- Kim quốc cùng Đại Tống ta là tử địch, cái này không sai, nhưng không thể chỉ nhìn mặt ngoài, nếu như Kim quốc bị Đại Tống ta cùng Mông Cổ liên thủ tiêu diệt, như vậy Đại Tống cùng Mông Cổ ai mạnh ai yếu, đối với Mông Cổ mà nói, bọn hắn sẽ buông tha cho cơ hội này sao? Người Mông Cổ trời sinh tính hiếu chiến, hơn nữa cực kỳ tàn nhẫn, nếu như đến lúc đó, Mông Cổ tất nhiên tiến quân thần tốc, Tống quốc tất nhiên khó mà ngăn nổi, chắc chắn diệt vong, Triệu thị vương triều cũng không đáng tiếc, nhưng dân chúng Trung Nguyên ta sẽ biến thành tù nhân trong tay Mông Cổ, lấy tính cách người Mông Cổ, dân chúng Trung Nguyên ta sẽ thế nào đã quá rõ ràng.

- Cái này. . . Aizz. . . Là lão ăn mày ta quá mức hồ đồ rồi.

Hồng Thất Công thở dài:

- Bây giờ là thiên hạ của ngươi, bất quá lão ăn mày ta rất hiếu kỳ, là người nào có thể bồi dưỡng ra được thiếu niên thiên tài như ngươi thế?

Dương Lỗi nghe vậy biết rõ, Hồng Thất Công đã bị mình nói động rồi, nếu vậy chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều, nếu như mình lúc này lại lộ ra một ít thứ, chắc hẳn sẽ thu phục được Hồng Thất Công, để hắn làm việc cho mình cũng không phải việc gì khó.

- Kỳ thật thân phận của ta, nói cho ngươi biết cũng không sao, bất quá ngươi phải cam đoan không tiết lộ ra ngoài, đương nhiên nếu như ngươi thật lộ ra ngoài thì cái mạng nhỏ của ngươi cũng coi như xong đời, trên thế giới này, vô luận ngươi nấp ở đâu, ta cũng có thể dễ dàng đánh chết được ngươi.

Dương Lỗi nghĩ nghĩ nhìn Hồng Thất Công nói

Lời này khiến Hồng Thất Công lại càng hoảng sợ, không nghĩ tới địa vị của Dương Lỗi lớn như vậy, chỉ cần để lộ ra thân phận sẽ phải mất mạng, hơn nữa mình chính là một trong ngũ tuyệt, tu vị tự nhận là khắp toàn bộ võ lâm Trung Nguyên tuyệt đối là cao thủ hàng đầu, người có thể chống lại mình cũng không bao nhiêu, bất quá hắn lại nghĩ đến một việc, võ lâm Trung Nguyên ngọa hổ t àng long, những cao thủ chân chính chỉ sợ đều khinh thường thanh danh a, nghĩ tới đây, Hồng Thất Công không khỏi có chút chán nản, xem ra mình vẫn có chút quá mức tự đại, chẳng qua chỉ là ếch ngồi đáy giếng thôi.

- Thỉnh Dương công tử chỉ rõ?

Lúc này Hồng Thất Công cũng không dám lại xưng hô Dương Lỗi là tiểu huynh đệ nữa, rõ ràng địa vị của người ta cao hơn mình rất nhiều, trong mắt hắn, mình chỉ sợ chẳng là gì cả.

Dương Lỗi tự nhiên cũng chú ý tới ngữ khí và thái độ của Hồng Thất Công biến hóa, liền cười cười:

- Thất công không cần câu nệ như thế, giống như trước đây, gọi ta tiểu đệ là được rồi.

Nghe Dương Lỗi nói như vậy, Hồng Thất Công cũng nhẹ nhàng thở ra:

- Vậy lão ăn mày ta cung kính không bằng tuân mệnh, tiểu huynh đệ.

- Như vậy mới đúng nha.

Dương Lỗi nghe vậy cao hứng cười nói:

- Kỳ thật lai lịch của ta, đối với các ngươi mà nói có chút quỷ dị, nói như thế nào đây? Ta có lẽ không được xem là người của thế giới này.

Lúc này Dương Lỗi lăng không lấy ra một quả phù triện, phù triện này lập tức hóa thành một đạo bạch quang, chui vào trong cơ thể Hồng Thất Công, Hồng Thất Công chỉ cảm thấy toàn thân mình ấm áp nói không nên lời cực kỳ thoải mái, tiếp theo cảm thấy mình tựa hồ như trẻ hơn mười mấy tuổi, ngay cả tóc tai râu ria bạc trắng cũng trở nên đen hơn một chút.

Đây là Dương Lỗi sử dụng một quả sinh cơ phù, loại phù triện này đối với người cấp độ Võ Thánh cũng không có trợ giúp gì, đối với người trẻ tuổi cũng không có trợ giúp, nhưng đối với người dưới Vũ Thần, đã lớn tuổi, sinh cơ đã suy yếu lại có chỗ tốt rất lớn, phù triện này chính là do Dương Lỗi trước kia vô ý thấy trong hệ thống nên đã hối đoái một tấm, vốn có thể hối đoái phù phương, bất quá Dương Lỗi lại không rãnh mà luyện chế, loại phù triện này kỳ thật đối với Dương Lỗi cũng không có trọng dụng gì, lại không nghĩ tới lần này lại có tác dụng.

- Cái này. . . Cái này. . . Lão ăn mày đa tiểu huynh đệ ngươi, không nghĩ tới, không nghĩ tới tiểu huynh đệ dĩ nhiên lại là tiên nhân hạ phàm.

Hồng Thất Công kích động không thôi.

- Thất công nói đùa, tiên nhân hạ phàm, ngược lại cũng không phải, ta chỉ là tu vị cường đại hơn các ngươi một ít thôi, hơn nữa trong thế giới của ngươi chỉ sợ cũng có một ít cao thủ lánh đời, mục đích của ta lần này chính là muốn hoàn thành một nhiệm vụ, đó chính là thành lập một quốc gia mới, khiến dân chúng thiên hạ không bao giờ phải chịu nổi khố chiến loạn nữa, hơn nữa chỉ có ba năm, cho nên lần trước gặp được Thất công ngươi, ta đã có chủ ý này rồi, dù sao Thất công với tư cách là bang chủ Cái Bang, thanh danh vang dội, đệ tử Cái Bang đông đảo, nếu như được Thất công trợ giúp vậy thì sẽ giảm bớt rất nhiều chuyện, rất nhiều phiền toái, kế hoạch của ta cũng sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.

Dương Lỗi ngữ khí cực kỳ chân thành, hai mắt nhìn chăm chú vào Hồng Thất Công.

Hồng Thất Công suy nghĩ thật lâu, rốt cục vẫn gật đầu:

- Tốt, ta lão ăn mày ta đáp ứng ngươi chuyện này, thay ngươi xuất lực, chẳng qua nếu như bảo lão ăn mày ta làm chuyện gì đó vi phạm lương tâm vậy thì thật xin lỗi, mặc dù là ngươi giết ta, ta cũng sẽ không đáp ứng đâu.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi