HOÀN MỸ LY HÔN



Edit + Beta: Rubybaozi

- -------------

Trong lúc Viên Tinh Châu tắm rửa trong tiếng Diệp Hoài gọi xong 3 cú điện thoại, cũng thành công liền nín một hơi.

Cú điện thoại thứ nhất tự nhiên là cho Ôn Đình, người sau cũng là thập phần bất ngờ. Nghệ sĩ Hoa Ngu phần lớn đều có phòng riêng, cần muốn ở túc xá chỉ có mấy thực tập sinh. Mà ký túc xá thực tập sinh ở một khu khác, công ty không thể an bài cho khu nhà xa hoa.

"... Là tôi lầm, tôi trước đây nghe nói nhà kia để không khá lâu, vẫn luôn không sắp xếp người ở, liền lấy thẻ mở cửa phòng qua. Lần này cậu trở về tôi cũng không xác nhận một chút với công ty. Tinh Châu không có sao chứ?" Ôn Đình cảm thấy rất xin lỗi "Trước tôi còn gọi quét dọn đi khai hoang..."

Nhân viên quét dọn cầm tiền khai hoang, thực tế lại đây chỉ làm vệ sinh hằng ngày, cũng không có thực tế như gã nói. Ôn Đình liền xác định bên này vẫn chưa có người nào vào ở, nào biết xảy ra loại chuyện ô long (*) này.

(*) chuyện riêng tư

Diệp Hoài quả thực giận dữ, lại không có cách nào nói chuyện mình bị người ta xem nhẹ, đành phải thúc giục y nhanh chóng tìm chỗ ở.

Bên này mới cúp điện thoại, điện thoại liền vang, nhưng là đại ca Diệp Giang gọi đến.

Diệp Hoài cùng vị đại ca cùng cha khác mẹ này, hai người hơn mười mấy tuổi mới gặp mặt, tính cách khác biệt, quan hệ bình thường. Sau đó Diệp Hoài muốn vào giới giải trí, cả nhà phản đối, chỉ có Diệp Giang to lớn chống đỡ, cũng trong bóng tối lót đường cho hắn, quan hệ hai người mới có phần hòa hoãn.

Mà cũng chỉ là có phần hòa hoãn mà thôi, đối với đề nghị liên hoan của Diệp Giang, Diệp Hoài là một chút hứng thú đều không có.

Diệp Giang biểu hiện một ít mất mát, lại hỏi: "Vậy chỗ ở có chưa? Phòng của cậu vẫn luôn không động tới, ngày hôm qua dì còn cho người quét dọn qua."

Diệp Hoài quyết đoán từ chối: "Không đi, tôi có chỗ ở."

Diệp Giang: "Thật sự?"

Diệp Hoài: "Tôi cần phải lừa anh?"

Diệp Giang: "..."

"Vậy tùy cậu." Diệp Giang thở dài, "... Biết rằng cậu chủ ý lớn, anh cũng không dông dài với cậu. Một vấn đề cuối cùng, cậu lần này trở về, dự định phát triển ở phương diện nào?"

"Giới giải trí." Diệp Hoài qua loa nói "Ca hát, khiêu vũ, bán mặt mũi gì đó một chút."

"Không cân nhắc đến Nhã Phách sao?" Diệp Giang nói "Anh nghĩ đến cậu chơi mấy năm cũng là đã nghiền chứ."

Nhã Phách Châu Báu là xí nghiệp châu báu mà tổ phụ Diệp Hoài một tay khởi nghiệp, trải qua cha hắn phát triển huy hoàng thịnh vượng, thành công ra thị trường, bây giờ liền trong tay vị đại ca này bắt đầu chuyển hình, đi có thuận lợi hay không không biết, phô trương là rất lớn.

Diệp Hoài nói: "Không đi. Cái gì cũng không biết, ở trỏng cho các anh mất mặt sao?"

Diệp Giang cười cười.

"Không có chuyện gì tôi cúp." Diệp Hoài nói "Cơm không ăn, phòng ở cũng không đến, xe thì anh một chút gửi tới cho tôi, tôi muốn dùng."

"Được rồi." Diệp Giang cũng dễ dàng hơn, "Bảo dưỡng xong liền đưa cho cậu."

Diệp Hoài nhíu mày cúp điện thoại, lại xem thời gian nửa giờ trôi qua. Viên Tinh Châu còn đang tắm, tiếng nước ào ào, ầm ĩ muốn phiền lòng hà.

Hắn lần này trở về liền ngồi máy bay mười mấy tiếng, cơ bản không nghỉ ngơi, sau khi mới vừa tắm rửa xong cơn buồn ngủ cũng hơi ập tới, lúc này càng là không có tinh thần gì. Diệp Hoài liền đi giục Ôn Đình.

Ai ngờ điện thoại vừa kết nói, Ôn Đình liền nói cho hắn biết không chỗ ở.

Diệp Hoài: "..."

"... Đông khu ký túc xá điều kiện không tốt, cậu khẳng định không quen. Khu nhà xa hoa này vẫn được." Ôn Đình nói "Bây giờ không có chỗ khác."

Diệp Hoài vừa nghe liền muốn phát hỏa.

Nhưng là Ôn Đình áy náy nói tiếp: "Việc này là tôi không xử lý tốt. Nhưng bây giờ cậu cần nghỉ ngơi gấp, chúng ta trước tiên cần phải giải quyết vấn đề. Bằng không như vậy, tôi ở khách sạn đối diện đặt một phòng, cậu trước tiên chịu oan ức mấy ngày, sau đó tôi nhanh chóng tìm xem phòng nguyên, giải quyết cho cậu vấn đề chỗ ở, như vậy được không?"

"Mấy ngày có thể tìm được?" Diệp Hoài hít sâu một hơi.

Ôn Đình nói: "Nói không chính xác, hiện tại chính là mùa cao điểm du lịch, phòng nguyên hút hàng, số may có thể nhặt cái dư ra, vận may không tốt phải chờ, ngược lại thông thường tháng 11 nhất định sẽ có lượng lớn phòng nguyên thả ra."

"Bất quá cậu yên tâm." Ôn Đình nói "Tiền phòng tôi ra, cậu ăn uống đều ghi vào phần phụ lục phòng."

Viên Tinh Châu vốn là muốn nhanh chóng tắm liền ra, bất đắc dĩ Diệp Hoài điện thoại cái này tới cái kia, cậu sợ đi ra ngoài hai người lúng túng, chỉ phải tiếp tục tắm, lúc này thực sự làm nhiệt khí hun ngộp không chịu được, này mới bất đắc dĩ mà thay quần áo.

Vừa ra khỏi cửa liền nghe người đại diện bên kia nói bảo Diệp Hoài đi ở khách sạn.

Diệp Hoài cau mày, vẻ mặt bộ dáng muốn phát hỏa không chỗ phát, cả người lộ ra vẻ không vui.

Viên Tinh Châu do dự một chút, đành phải chủ động nói: "Nếu không ngại, trước hết ở đây đi."

Cậu thốt ra lời này, người điện thoại đầu kia đều sững sờ.

Diệp Hoài ngẩng đầu, nhìn cậu chằm chằm vài giây.

Viên Tinh Châu sắp ở trong phòng tắm nghẹn chết, liền ho hai cái, lúc này mới giải thích: "Cậu ở khách sạn không an toàn."

Diệp Hoài trước đây tại thời điểm hoạt động trong đoàn, bị sasaeng fan chặn sân bay, chặn xe, đi vào khách sạn. Những người kia cũng không phải fan nhỏ phổ thông, hoặc là tính cách cố chấp hoặc là có chút thủ đoạn quan hệ, lúc đó Diệp Hoài không thể tránh khỏi, cơ hồ bị bức đến hỏng mất. Sau đó đoàn thể hoạt động lại ở khách sạn, gian phòng Diệp Hoài nhất định tựa như đánh du kích, đổi đi đổi lại, còn phải cho bảo an sớm đi vào càn quét một vòng, xem có người trốn hay không.

Bây giờ Diệp Hoài mới về nước, bên người vừa không trợ lý cũng không bảo an, khó bảo toàn có thể gặp phải vấn đề gì hay không.

Ôn Đình ở bên kia sửng sốt một hồi, lúc này mới nhớ tới điểm này, vội vã cám ơn.

"Cảm tạ cảm tạ, " Ôn Đình trong điện thoại xông tới nói với Viên Tinh Châu "Có thể quá làm phiền cậu hay không?"

"Sẽ không, Ôn ca. Tôi..." Viên Tinh Châu còn muốn nói điều gì, chỉ thấy Diệp Hoài ngắt kết nối điện thoại.

Viên Tinh Châu: "..." Cậu ngẩn người, thấy Diệp Hoài nhìn mình chằm chằm, theo bản năng mà sờ sờ mặt, "Làm sao vậy?"

Diệp Hoài thần sắc cổ quái nhìn cậu, "Làm sao cậu biết sự tình sasaeng fan?"

Viên Tinh Châu: "???"

"Chúng ta không phải cùng đoàn sao?" Viên Tinh Châu quả thực dở khóc dở cười, "Cậu có thể đã quên, lúc trước có một sasaeng fan ngăn cậu, cậu còn đổi phòng cùng tôi đó."

Diệp Hoài "Ồ" một tiếng, sắc mặt rốt cục dịu xuống.

Có lẽ là biết hôm nay Viên Tinh Châu giúp đỡ, cũng có lẽ là hành trình quá dài mệt muốn chết rồi, Diệp Hoài tiếp đó đều đặc biệt yên tĩnh. Viên Tinh Châu giúp hắn đẩy rương hành lý lên trước cửa phòng cho khách xếp ra một hàng, liền cho hắn mượn bộ gra giường của mình chưa từng dùng.

Diệp Hoài liền tự mình trải giường chiếu, đóng cửa đi ngủ.

Viên Tinh Châu cũng về tới phòng của mình.

Cậu không có gì buồn ngủ, chuyện phát sóng trực tiếp tiếp tục đang lên men, buổi trưa mọi người còn dồn dập tỏ ra là đã hiểu, trải qua chiều nay, chiều gió trên mạng đã thay đổi, có người bắt đầu nghi vấn cậu cùng Diệp Hoài đến cùng là quan hệ như thế nào. Trong bài post liệt kê ra hết thảy "cục đường lớn" của Hoài Châu CP, bên trong đều không ngoại lệ đều là Viên Tinh Châu tự bạo, Diệp Hoài chưa bao giờ đưa ra bất kỳ đáp lại nào.

Mà cái gọi là hai ba chuyện Diệp Hoài sủng phu, cũng là Viên Tinh Châu tự mình nói, tính chân thực còn rất nghi vấn.

Lại có người bắt đầu quay đầu lại bới ra phỏng vấn Viên Tinh Châu, phát hiện bên trong câu nói của cậu một cái bug—— Viên Tinh Châu nói, Diệp Hoài bày tỏ ở lễ giáng sinh tròn một năm đoàn đội debut, Diệp Hoài bày tỏ dưới pháo hoa.

Mà trên thực tế ngày đó bọn Viên Tinh Châu đều ở Bắc Kinh, chỉ có Diệp Hoài ở Thượng Hải. Hai chỗ khác nhau người ta làm sao biểu lộ dưới pháo hoa? Tôi cũng không rõ ràng, tôi cũng không dám hỏi, ngược lại cái này đối với CP giả, lâu chủ là nát không nổi nữa.

Trên diễn đàn ầm ĩ la hét cả một buổi trưa, thiếp thoát fan cũng vung lên một đống. Cũng may trên weibo không động tĩnh gì, đại khái là Lý Ngộ dùng tiền.

Viên Tinh Châu đi vào một chút thoát ra, lấy ra thẻ ngân hàng bản thân sở hữu tính toán số dư một chút, nhưng mà càng tính càng cảm thấy nản lòng thoái chí, liền thu thẻ ngân hàng lại, gởi nhắn tin cho mấy người đạo diễn.

Phần diễn của cậu trong 《 Mê Thành 》 không nhiều, lập tức phải hơ khô thẻ tre. Lý Ngộ thảo luận cho cậu bộ phim là nam chủ phim cổ trang, nếu như sự tình cậu cùng Diệp Hoài không bưng bít được, phim kia khẳng định liền phải thất bại. Viên Tinh Châu không thể không sớm làm dự định.

Cậu gửi cho mấy vị đạo diễn vài thông tin, liền tìm nhóm nghệ sĩ trước đây add friend tán gẫu lôi kéo tình cảm, những người này có lúc thường liên hệ, cũng có chỉ là sơ giao, Viên Tinh Châu tinh tường nhớ sở thích người khác, không quản có quen hay không, đều trò chuyện với người ta khí thế ngất trời..

Buổi tối, Diệp Hoài vẫn như cũ ở trong phòng của mình ngủ.

Viên Tinh Châu kêu một phần thức ăn ngoài cho mình, qua loa ăn xong, lại về phòng, đột nhiên liền không có hứng thú tán gẫu.

Cậu nhớ tới lúc mình năm đó mới gia nhập ST, cũng là như thế này. Lúc đó mấy người trong đoàn đội, quen biết lẫn nhau, quan hệ cũng tốt. Cậu đột nhiên gia nhập vào, cũng không nói chuyện hợp cạ với ai, vì nhanh kết giao bằng hữu, cậu liền chú ý cùng tán gẫu người khác, tổng kết sở thích người khác, sau đó tận lực mà đi đón ý nói hùa.

Nhưng mà vô luận cậu phóng thích thiện ý đối với người khác làm sao, đều rất khó chiếm được tôn trọng. Các đội viên bao giờ cũng biểu hiện ra xa cách cùng khinh thường khó có thể che giấu bỉ.

Sau đó cậu mới biết, nguyên lai những người kia từng lén lút thảo luận, nói việc nhà cậu làm sao, cậu từng trải làm sao, liền nói người trong lòng trải nghiệm kinh lịch như thế này đều âm u, nhiệt tình đối với bọn họ cũng là kiểu lấy lòng, nhân cách tác quái.

Viên Tinh Châu lúc đó như rơi vào hầm băng. Cậu không hiểu mấy người này làm sao lại xem thường mình? Cậu lại không cản trở cho đoàn đội, từ trước tới nay cũng sẽ không tận lực biểu hiện cướp ống kính.

Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể bắt đầu thu lại thiện ý của mình, tận lực thích ứng độc lai độc vãng. May là khi đó có một cái tham chiếu —— Diệp Hoài lúc đó là thật là lạnh nhạt, đối với người nào đều lạnh nhạt, cũng không nguyện nói chuyện cùng ai.

Những người kia xem thường Viên Tinh Châu, rồi lại nỗ lực lấy lòng Diệp Hoài.

Viên Tinh Châu lúc đó liền nghĩ, các người cảm thấy tôi kém người một bậc, vậy các cậu cũng không phải vậy sao?

Cậu tìm được cân bằng ở chỗ Diệp Hoài, cũng ở trong lòng yên lặng mà cảm kích.

Sau đó đoàn đội bọn họ chúc mừng tròn năm, ngày hôm sau đúng lúc là lễ giáng sinh, những người kia đều ở Bắc Kinh cùng nhau chúc mừng. Viên Tinh Châu cảm thấy cô đơn, tự mình yên lặng đi Thượng Hải, chọn một khách sạn tốt.

Nhắc cũng khéo, ngày đó Diệp Hoài ở Thượng Hải có một hoạt động thương nghiệp, ngủ lại cùng một khách sạn với cậu. Bởi vậy Viên Tinh Châu ở dưới lầu nhận ra sasaeng fan của hắn, lại nghe được lúc hai người kia thấp giọng thảo luận gian phòng, không chút nghĩ ngợi mà từ cầu thang khách sạn chạy lên, đập mở cửa phòng Diệp Hoài.

Diệp Hoài bị cậu lôi trốn vào lối đi an toàn, cùng thang máy bên cạnh cửa mở chỉ kém vài giây.

Viên Tinh Châu một đường chạy như bay lên lầu, xả hơi sau cũng có chút thoát lực, cậu dựa vào trên người Diệp Hoài thở hổn hển như trâu, liền nhìn thấy ngoài cửa sổ pháo hoa khổng lồ nổ tung.

Có lẽ là cảm kích, cũng có lẽ là chưa kịp phản ứng. Diệp Hoài không hề động đậy mà tùy ý cho cậu dựa vào, thẳng đến pháo hoa bên ngoài thả xong.

Thiếu niên hai má nóng bỏng, tâm như nổi trống, trong hơi thở đều là mùi vị xa lạ lại lạnh lẽo.

Ngôi sao dần lên, màn đêm bao trùm bốn phía.

Viên Tinh Châu nhìn thẻ rip-off, trong lòng than nhẹ một tiếng, ôm điện thoại đi ngủ.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi