HOÀNH HÀNH NGANG NGƯỢC

Phó bản thứ sáu: Show thực tế (3).
_______________________________


Một chiêu kia vừa nhanh vừa sắc bén, nói là nhanh chuẩn tàn nhẫn cũng không quá.


Anti-fan đang cuồng hoan trên màn hình, làn đạn đột nhiên trống không. Đám trạch nam đang súc ở trong phòng ngủ âm u mở to hai mắt đờ đẫn, lúc đầu vốn dĩ là chỉ xem ngực của An Thúy, An Thúy đối với đám trạch nam bọn họ mà nói thì tựa như phim điện ảnh trong máy tính, mỗi nữ chính bọn họ đều thích, mỗi người cũng đều tùy thời có thể bị thay thế. Loại thích này, đương nhiên là hàng giá rẻ, cho nên bọn họ cũng sẽ không vì cô mà đi đấu tranh anh dũng và tiêu tiền, vốn dĩ xem phát sóng trực tiếp cũng là vì muốn xem cô chạy tới chạy lui khiến bộ ngực lúc ẩn lúc hiện, lúc này đột nhiên không kịp phòng ngừa mà bị một đao kia An Thúy hù dọa, sợ tới mức thịt trên mặt đều run rẩy, mắt nhỏ trừng lớn ra.


“…… Ta thảo.”


【…… Dọa lão tử nhảy dựng 】


【 Đó là ảo giác sao??? 】


【 Tôi cư nhiên sẽ nhìn thấy Lăng Phỉ soái như vậy??? Mộng bức! 】


An Thúy chém xong một con chó tang thi, ngay sau đó lại xông tới vài con, ước chừng là chó bảo vệ của lâu đài này, An Thúy rút ra một thanh đao khác, lưỡi đao lạnh lẽo, lạnh đến đôi mắt cô đều là lãnh khốc, chỉ vài cước công phu, đã chém đứt đầu của tất cả chúng nó.


An Thúy thu đao, đang chuẩn bị kéo cửa xe, một bóng người so với cô còn nhanh hơn một bước nhảy lên xe, cướp lấy chiếc xe việt dã này.


“Đi xuống.” An Thúy nhìn người bên trong xe, là một cô gái.


“Dựa vào cái gì mà phải đi xuống? Cái này lại không phải xe của cô! Tới trước thì được, hiểu hay không!” Cô gái lập tức điêu ngoa phản bác lại.


Lúc này một giọng nữ trầm ổn mang theo chút hương vị trấn an cùng cảnh cáo vang lên: “Văn Tình.”


An Thúy nhìn qua, nhìn thấy có vài người đi qua đây, thoạt nhìn là một đội.


Đúng là các đồng đội của Tần Tư Tư.


Là người xuyên qua biết trước kịch bản, Tần Tư Tư cơ hồ là so với An Thúy sớm hơn một bước rời khỏi lâu đài, bởi vì cô ta biết bên trong lâu đài lập tức sẽ nguy hiểm hơn so với bên ngoài, lập tức đào thải một đám người kém cỏi nhất. 36 khách mời rất hiển nhiên là quá nhiều, những người kém cỏi nhất đương nhiên là phải bị rửa sạch trước tiên, tổ tiết mục nhận tiền của các công ty giải trí, nhưng cũng không bảo đảm hiệu suất xuất hiện trước ống kính của họ. Là người trông cậy dựa vào tiết mục này để hồng lên, thì chỉ có thể dựa vào nỗ lực của bản thân, khi tiết mục bắt đầu, chuyện thứ nhất phải làm chính là giữ được phòng phát sóng trực tiếp của mình, cũng chính là sinh mệnh mình.


Nếu có thể dựa vào những minh tinh có không ít fans phát hỏa đương nhiên là tốt nhất, việc này có nghĩa là phòng phát sóng trực tiếp của bọn họ sẽ hợp thành một cái, đạt được tỉ lệ lộ diện rất cao, nhưng nếu không có thực lực, kéo chân sau người ta, thì chỉ có thể biết biến khéo thành vụng. Hơn nữa người ta cũng sẽ không tùy tiện cho ngươi cọ nhiệt độ.


Cho nên việc Tần Tư Tư phải làm trước mắt chính là mang đồng đội cô ta đã tuyển chọn thoát khỏi tòa lâu đài cổ này, cô ta biết bên ngoài có một chiếc xe việt dã, và chỉ có mấy con tang thi chó, tốt hơn nhiều so với bên trong lâu đài.


Nhưng mà cô ta không nghĩ tới vị trí bọn họ nhảy ra không tốt lắm, cơ hồ là phải vòng một vòng lớn mới tìm được xe, mà còn có người tới trước một bước, lại lợi hại chém chết hết đám tang thi chó như vậy.


Cho nên khi một người đồng đội thừa dịp An Thúy bị tang thi chó làm chậm trễ, trước một bước chiếm xe, cô ta mới lên tiếng: “Tôi tên là Tần Tư Tư, cô chỉ có một người sao? Không bằng chúng ta đi cùng nhau?”


An Thúy không để ý đến lời mời của cô ta, chỉ nói: “Đây là xe của tôi.”


Tần Tư Tư cũng biết loại hành vi này của bọn họ cùng với đoạt đầu người không có gì khác nhau, cô ta nhớ kỹ đời này nhân thiết của mình là leader trầm ổn đáng tin cậy lại ôn nhu toàn năng, vì thế chịu đựng nôn nóng nói xin lỗi: “Xin lỗi, là cô tới trước, nhưng mà chúng tôi thật sự cũng rất cần xe, cô chỉ có một người, để chúng tôi cọ xe của cô một chút được không?”


Cọ một chút? Bọn họ một đám người, cô một người, cái này sợ là có đi mà không có về, hơn nữa cũng không muốn theo chân bọn họ sau đó bị Tần Tư Tư chỉ huy.


“Không được.” An Thúy cự tuyệt.


Lúc này, trong lâu đài không biết đã xảy ra cái gì, mà một trận tiếng thét chói tai kinh hoảng thất thố phát ra, ở trong màn đêm có vẻ phá lệ khủng bố.


“Chị Tư Tư, mặc kệ cô ta, chúng ta lên trước thì chiếc xe này chính là của chúng ta, dựa vào cái gì mà cô ta nói của cô ta thì chính là của cô ta! Các người mau lên xe đi!” Văn Tình nôn nóng la lên.


Các đội viên khác hiển nhiên cũng khẩn trương sợ hãi, nên kéo cửa xe ra, hận không thể lập tức đi vào khóa kỹ cửa xe tìm kiếm một chút cảm giác an toàn.


Tần Tư Tư còn muốn nói chuyện, nhưng lúc này cửa lớn của lâu đài mở ra, một đám người té ngã lộn nhào chạy ra ngoài, phía sau chính là một đám tang thi có làn da màu xám tròng mắt nhỏ như kim châm. Chúng nó khác hẳn với những thây ma có bước chân chậm rì rì trong phim điện ảnh, tổ đạo diễn thiết kế phát rồ, những con tang thi đó không chỉ có chạy nhanh như bay, thậm chí thần kinh vận động cũng giống như là đã được đến tiến hóa, chạy nhanh nhảy cao, so với người sống thì mạnh hơn quá nhiều.


“A cứu ——” Lời còn chưa hoàn toàn nói xong, thì đã bị một con tang thi nhào qua, cắn đứt cổ.


Tổ đạo diễn lập tức thông báo người đó xuống sân khấu, hơn nữa ngay sau đó lại liên tục báo thêm vài cái tên. Khán giả ngay cả bọn họ là ai còn không biết, mà bọn họ đã rời khỏi chương trình thức tế này.


Cho dù là sớm có chuẩn bị tâm lý, nhưng mà xem cùng với đầu óc tưởng tượng và hiện thực khác biệt vẫn là rất lớn, Tần Tư Tư thấy một màn như vậy nháy mắt nhịn không được thở dốc vì kinh ngạc, thật là đáng sợ! Không có cách nào, trước mắt sống sót mới là quan trọng nhất, về phần hành vi đoạt đầu người này có thể bị người khác lên án hay không thì không sao cả, cái này không phải vấn đề gì lớn, hơn nữa chương trình thực tế vừa mới bắt đầu, chỉ cần tồn tại, lúc sau cô ta còn có rất nhiều biện pháp cùng cơ hội xoay chuyển cái nhìn của người xem đối với cô ta!


Nghĩ như vậy, Tần Tư Tư không hề để ý tới An Thúy, lập tức mang theo đồng đội lên xe, sau đó mới vươn tay nói với An Thúy đang đứng bên ngoài xe: “Quá nguy hiểm, cô mau lên đây, về sau chúng ta kề vai chiến đấu, tôi sẽ bảo vệ cô.”


Huyệt thái dương An Thúy nhảy nhảy, mặt vô biểu tình nhìn cô ta.


Mắt thấy những tang thi đó muốn chạy lại đây, Tần Tư Tư liền kêu đồng đội ngồi ở ghế điều khiển lái xe.


Thật đáng tiếc, cô ta ở giới giải trí lăn lộn lâu như vậy, sao có thể sẽ không biết, bất luận là cái người tên Lăng Phỉ trước kia thanh danh có bao nhiêu kém, nếu cô có thể bảo trì trình độ chiến đấu với đám tang thi chó vừa nãy, thì tuyệt đối có thể thông qua tiết mục này, nếu gia nhập đội bọn họ bất luận là sức chiến đấu cùng năng lực chiếm spotlight, khẳng định đều có lợi với bọn họ.


Đương nhiên cô ta cũng không có tính toán chiếm tiện nghi của cô, một người không có khả năng sống lâu dài trong Thành phố Tuyệt Vọng này, dù cô có lợi hại đến đâu, khi đối mặt với nhiều tang thi như vậy cũng sẽ xong đời. Mà cô ta có thể mang theo cô đi lối tắt, cô ta biết kịch bản thiết kế của mỗi tập chương trình thực tế này, bảo đảm cô cũng có đủ nhiều cơ hội biểu hiện. Nhưng mà cô cự tuyệt lời mời của cô ta, thật đáng tiếc, vốn dĩ các cô có thể đôi bên cùng có lợi, cùng nhau thành công.


°°°°°°
##Truyện được đăng tại Wattpad yummy1122.##
°°°°°°


Tần Tư Tư cùng đồng đội của cô ta điều khiển xe việt dã đi mất hút. An Thúy quay đầu, đột nhiên huy đao chém rớt đầu của một con tang thi vừa mới chạy qua đây.


Sau đó cô liền thấy được thiếu niên lúc trước cô hảo tâm nhắc nhở không nên mang nhiều đạn như vậy té ngã ở trên mặt đất, đồng đội nói tốt sẽ bảo hộ cậu ta ở “phía sau” đã sớm chạy tan tát, chết chết trốn trốn, không thấy bóng dáng.


Hắn há miệng thở phì phò, hoảng sợ nhìn con tang thi đang vọt tới chỗ mình, trong nháy mắt, hắn đã quên bản thân đang ở trong chương trình thực tế, những thứ đó đều chỉ là giả, hắn cho rằng chính mình thật sự ở vào thời mạt thế, mà hắn sắp phải mất mạng, cảm giác sợ hãi thật lớn cùng tuyệt vọng khiến nước mũi nước mắt của hắn đều chảy ra.


Lúc này, không thể tưởng tượng được, một tiếng súng vang lên, trên huyệt Thái Dương của con tang thi đang muốn một ngụm cắn chết hắn xuất hiện một lỗ nhỏ, bùm một cái ngã xuống trên người hắn.


Hắn sợ tới mức kêu a a, mông hoạt động lui ra phía sau, đồng thời đôi mắt cũng nhìn qua, thấy được An Thúy.


Hắn nhìn thấy trên tay cô cầm cây đao, một tay cầm một khẩu súng lục nhỏ, ánh mắt trầm ổn không hề dao động, bắn ra từng viên đạn, cậu ta vội vàng nhìn theo phương hướng viên đạn phóng ra, thì nhìn thấy một đám tang thi ngã xuống đất, người được cứu không chỉ có một mình hắn, mà còn có vài người khác. Rất nhanh đạn trên tay cô không còn, nhưng cô đã lập tức thay đổi đao chém, từng cái đầu dưới lưỡi đao lãnh khốc của cô chia lìa thân thể.


Những thây ma chạy ra khỏi lâu đài chẳng mấy chốc đều ngã xuống.


Người được cứu đều trợn mắt há hốc mồm trước thân ảnh soái huyễn khốc của cô, quả thực là không thể tin được.


Trợn mắt há hốc mồm không chỉ có bọn họ.


【…… Tôi xem đây là đang làm khó xử tôi, tôi đã bôi đen Lăng Phỉ lâu như vậy……】


【 tôi bôi đen Lăng Phỉ lâu như vậy, hiện tại lại đột nhiên muốn làm fan cô ấy?!!! 】


【 Mụ mụ hỏi ta vì cái gì lại đột nhiên quỳ xuống. 】


【 Tôi rõ ràng là muốn ném trứng thối cho Lăng Phỉ, nhưng lại khống chế không được lại quăng kim cương đi mất……】


An Thúy vốn dĩ tính toán lái xe rời đi, kết quả là một chiếc xe duy nhất bị đoạt đi rồi, hơn nữa cô cảm thấy rất tức giận, cho nên thay đổi chủ ý. Vì thế cô đi vào trong lâu đài, thời điểm đi ngang qua thiếu niên cõng cõng thật nhiều đạn trên người kia nói: “Tôi đã nói với cậu, không nên mang nhiều đạn như vậy, cậu không dùng được.”


Thiếu niên lập tức đỏ bừng mặt, nguyên lai cô chỉ liếc mắt một cái mà đã nhìn ra hắn vô dụng như vậy, chết cũng đã chết, tự nhiên là không dùng được……


An Thúy: “Ngu ngốc, cõng mấy chục cân đạn ở trên người, chạy cũng chạy không được, thì sao có mạng dùng?”


【 Huh? Chẳng lẽ là do tôi lập tức biến thành fan, cho nên mới cảm thấy những lời này của cô ấy quá…… ôn nhu?!! 】


【 Thêm một điều dịu dàng không thể giải thích được, rõ ràng một bộ dáng lãnh khốc nha, anh……】


【 Chữ ‘ ngu ngốc ’ này giống như có chút sủng a……】


Mà thiếu niên bị nói là ngu ngốc, trong nháy mắt ngây ngẩn cả người, sau đó cảm giác xấu hổ nháy mắt biến mất, nguyên lai ý tứ của cô là cái này! Theo đó chính là một trận cảm giác thẹn thùng cùng hổ thẹn khó lòng giải thích, bọn họ lúc trước còn tránh cô như tránh rắn rết, sợ cô theo chân bọn họ mở miệng muốn bọn họ bảo hộ, kéo chân sau bọn họ. Kết quả bọn họ mới là người được cô cứu, người ta mới không cần bọn họ bảo hộ đâu, thật là tiểu nhân.


Nhìn thấy An Thúy đi vào trong lâu đài, hắn lập tức lên tiếng: “Cô không nên đi vào! Bên trong còn có rất nhiều tang thi!”


An Thúy không để ý tới cậu ta, bởi vì cô đang nói chuyện với 524: 【 Quyết định đi, nhân thiết lần này. 】


524 thế nhưng có chút chờ mong: 【 Là gì? 】


【 Leader toàn năng trầm ổn đáng tin cậy lại ôn nhu. 】


524:…… Nga nha, hoàn toàn giống với nhân thiết của Tần Tư Tư nữa chứ.


__________
31/08/2021.
⋋✿ ⁰ o ⁰ ✿⋌

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi