HỌC THẦN LÀ XÚ BÁT QUÁI

Kí ức về mười mấy năm trước, tờ giấy hôn ước, bánh kem dâu tây, chiếc xe bị hư phanh, đèo cao vực sâu, cái ôm ấm áp cùng với nhan sắc tươi sáng đó, ở trong đầu hắn càng thêm rõ ràng.

Bọn họ xác thật quen biết, không chỉ có như thế, hắn còn đem ký ức quan trọng nhất trong đầu mình quên đi không còn một mảnh, đem người quan trọng nhất càng là xóa sạch đến một chút không dư thừa.

Hắn rõ ràng nói qua sẽ luôn luôn nhớ rõ, hắn nói qua...

Cô chấp nhận hi sinh, ôm chặt lấy hắn, còn mình thì bị thương đầy người, trở thành người thực vật mấy năm trời.

Còn hắn thì sao? Hắn rốt cuộc làm gì chứ? A, bọn họ phát sóng trực tiếp trò đùa dai, lấy trêu đùa cô làm thú vui, trong lòng đối với cô là tràn đầy ác ý, trào phúng cùng hiểu lầm.

Cô vốn sẽ không có tâm tư khác, cô nghĩ gì chính là làm nấy? Nhìn lại hắn, hắn rốt cuộc làm chuyện hỗn đản gì đây?

Trùng hợp lúc này, hắn đang cảm thấy cả người vô lực, một đôi tay nhỏ mềm mại bỗng nhiên ôm lấy eo của hắn, mang theo hắn xông về phía mặt nước, khoảnh khắc khi phổi một lần nữa tiến vào không khí trông lành, hắn mê mang thấy khuôn mặt bị ướt sũng nước suối, dây buộc tóc không biết mất ở địa phương nào, tóc dài trực tiếp rối tung lên, hiện tại ngâm nước, tất cả đều ngoan ngoãn dán vào người cô gái nhỏ, nhìn như nàng tiên cá trong truyện cổ tích.

"Kéo cậu ta lên" Ôn Yến đưa tay lau nước trên mặt, nâng Lạc Tư Ngôn lên trước. Cô bắt lấy tay của Ôn Vĩ Kỳ, bò lên.

"Ôn Tiểu Yến, Tư Ngôn.." Vẻn vẹn hô hai cái tên, sắc mặt Lục Thiên Mạch liền có chút tái nhợt mà ngồi xuống, gắt gao ấn vào ngực của mình, chỉ cảm thấy cả người đều có chút hô hấp không được.

"Tiểu Mạch, em ngồi, không có việc gì, có anh cùng Húc Dương, họ sẽ không xảy ra chuyện, em đừng quá lo lắng!" Lục Thiên Hàng trấn an xong em trai mình. Đỡ lấy Lạc Tư Ngôn sắc mặt tái mét vừa mới từ dưới nước lên.


Quả nhiên đúng theo như lời nói của Lý Húc Dương, đích đến của bọn họ thật sự không xa, không bao lâu, liền thấy một căn nhỏ ở bên hồ, trước cửa đang đứng một vị lão nhân tinh thần sáng quắc mặc một thân trang phục nhà Đường màu xanh đen đứng ở nơi đó nhìn bọn họ.

Cách thật xa, Lý Húc Dương liền tê tâm liệt phế mà hướng lão nhân nọ hô, "Ông nội, mau kêu bác sĩ, Tư Ngôn ngất xỉu!"

"Con đi đường thuỷ như thế nào còn mang theo Tiểu Ngôn, này không phải hồ nháo sao?"

"Con biết sai rồi, ông mau kêu bác sĩ lại đây a. Cậu ấy rơi xuống nước đến bây giờ cũng chưa tỉnh, con còn có người bạn cũng rơi xuống nước, nói không chừng cũng muốn cảm lạnh, ông kêu Khâu bác sĩ trước kê chút thuốc cho cô ấy đi!"

Nghe vậy, lão nhân liếc mắt nhìn Ôn Yến ngồi ở một bên, ánh mắt sửng sốt "Như thế nào lại là con?"

"Khoan khoan, trước an bài bọn họ đã" Lý Húc Dương gấp muốn chết, vội vã xen vào.

Đầu kia dưới sự trợ giúp của ba người sự phụ thuyền cao su, đem Ôn Yến cùng Lạc Tư Ngôn tất cả đều đem lên bờ, tuy rằng đã mùa hè, nhưng nước này vẫn là rất lạnh, gió thổi qua, cả người Ôn Yến run rẩy đến độ không biết làm sao cho tốt, chỉ còn cách nép trong lòng Ôn Vĩ Kỳ.

Một bước tiến vào nhà bên hồ, đã bị Lý Húc Dương đẩy mạnh vào trong phòng vệ sinh của cậu ta.

"Cậu mau đi tắm, mình lấy quần áo cho cậu, của mình cậu có thể mặc chứ? Bên này chỉ có mình cùng ông nội mình ở qua, không có quần áo của con gái."

Nói, mặt cậu ta thế nhưng đỏ, trời mới biết cậu ta nghĩ đến chỗ nào đi.

"Quần áo của cậu mình sẽ lập tức hong khô, cậu liền trước mặc của mình, ở trên giường mình nằm một lát, cái kia, tóc muốn mình giúp cậu sấy không?"

"Không cần, tự mình làm. Cậu trước đi ra ngoài đi, quần áo liền đặt ở trên ghế bên ngoài, mình tắm xong sẽ lấy mặc, ắt xì!" Ôn Yến không nhịn được trực tiếp liền đánh cái hắt xì ra tới, sau đó lập tức đem người đẩy đi ra ngoài.

"Mình tắm rửa, rất lạnh, cậu trước đi ra ngoài đi."

Sau đó liền vào phòng vệ sinh, nhanh chóng mà cởi quần áo, thẳng đến nước ấm tưới tới trên người, cô mới cảm giác chính mình cả người sống lại.

Đầu kia Lý Húc Dương đứng ở ngoài cửa nghe âm thanh trong phòng tắm mặt lại đỏ lên, cảm giác tràn đến, cậu ta vào một cái phòng khác kế bên, mở ra tủ quần áo, nhìn từng bộ đồ bóng rổ, áo sơmi, áo thun, không biết vì cái gì, mặt thế nhưng đỏ càng thêm rõ ràng, run rẩy lấy tay duỗi về phía áo sơ mi trắng nhỏ mà cậu vốn không mặc được mấy lần.

Nhất thời cảm thấy cái mũi của mình có chút phát ngứa, còn không có đụng tới, phía sau bỗng nhiên truyền đến một trận dò hỏi.

"Cậu định cho chị tôi mặc cái đồ đó?" Ôn Vĩ Kỳ hơi tức giận, lúc nhìn rõ tình trạng của Lý Húc Dương, cậu sửng sốt "Đệch, cậu ở chỗ này làm gì, cái mũi như thế nào đổ máu? Phát hoả a?"


"Không, không có gì a......" Cậu ta hậu tri hậu giác mà dùng tay áo lau máu mũi, giấu đầu hở đuôi nói, mặt lại càng thêm đỏ.

"Cậu đưa quần áo cậu mặc rồi cho chị ấy?"

"Cậu ấy nói không ngại!"

"Cậu đưa áo sơmi cậu mặc cho chị mình? Mẹ nó Lý Húc Dương, cái đầu nhỏ chứa hạt dưa này của cậu rốt cuộc suy nghĩ thứ gì? Đừng cho là mình không biết, cậu học hư a, cậu thật sự học hư, cậu..." Ôn Vĩ Kỳ nghẹn không thốt lên lời.

"Liền nói cậu nhìn hay không?"

"Nhìn!" Đầy quả quyết.

"Chậc chậc, còn nói mình, cậu là cái đồ mặt người dạ thú."

Sau đó Lý Húc Dương tung ta tung tăng mà cầm quần áo của mình, đi đến phòng cách vách Ôn Yến tắm rửa.

"Mình cầm quần áo đều đều đều đặt ở nơi này a, cậu tắm xong thì mặc!"

"A được, tôi biết rồi!"

"Thiên Hàng, mình kêu cậu đóng kênh phát sóng trực tiếp cậu có đóng hay không?" Lý Húc Dương tìm Lục Thiên Hàng nói chuyện.

"Đóng." Cậu ta không biết vì sao tên ngốc này kiên quyết đến thế, cũng phụ hoạ theo.


"Ặc, chúng ta đây liền đứng ở chỗ này chờ a?"

Ba người nhìn thoáng qua nhau, lại không nghĩ đúng lúc này, Lục Thiên Mạch được bác sĩ xem xong mạch ở chỗ ngoặt liền thấy ba người đứng ở trước cánh cửa đóng kín, đối diện nhau, mặt còn rất đỏ.

Lập tức rón ra rón rén mà vọt đi qua, một phen liền bổ nhào vào trên mình hai người, "A! Anh, Húc Dương, Vĩ Kỳ, người tại đây làm gì? Ôn Tiểu Yến đâu? Bác sĩ nói Tư Ngôn hẳn là mau tỉnh, các người muốn đi xem hay không?"

Nghe vậy, ba tên đỏ như cà chua đều đồng bộ quay đầu nhìn cậu ta một cái, vừa định mở miệng nói chuyện, tiếng nước trong phòng bỗng nhiên dừng lại, quanh thân an tĩnh có chút dọa người.

Nhưng thật ra ba làn sóng tiếng tim đập kịch liệt có vẻ phá lệ rõ ràng, vội vã quay đầu nhìn cánh cửa.

"Anh, các người như thế nào......"

Lục Thiên Mạch còn chưa nói xong, Ôn Yến liền kéo ra cửa phòng, trực tiếp liền ngăn lại lời nói còn lại của cậu ta.

Ôn Vĩ Kỳ và Lý Húc Dương nhìn nhau, mặt nghẹn không nói nên lời.

Cái áo sơ mi ban nãy vẫn còn ở chỗ cũ, Ôn Yến đang mặc một bộ trang phục thời Đường như ông nội Lý mà là của nữ nhân.

Ba người thiếu niên "..."


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi