HÔM NAY CŨNG PHẢI CỐ GẮNG NGỌT HƠN

Edit: Cháo

【02】

“Ông nói xem đến bao giờ tui mới ngọt được?”

Quýt nhỏ cảm thấy ở trong vườn này quá chán, cậu muốn quay về thân thể của mình nhanh một chút rồi khôi phục trí nhớ.

“Mi đã hỏi ta vấn đề này lần thứ năm rồi.” Cây quýt nhìn trời, giờ mới có hơn 6 giờ sáng, “Ngủ thêm một lúc đi.”

“Tui là linh hồn mà cũng phải ngủ à?”

“Thân thể ban đầu của mi còn chưa chết đâu, nửa người nửa hồn, đương nhiên ngủ được.”

“Vậy còn ông?”

Quýt nhỏ còn đang bô lô muốn nói chuyện, Cây quýt thì ngái ngủ lắm rồi, cũng không trả lời vấn đề của Quýt nhỏ.

Cậu bực mình lầm bẩm, lắc cái thân tròn vo, nhìn thấy anh Họa sĩ dậy sớm.

Họa sĩ tối qua ngủ không ngon giấc, giống như những đêm mất ngủ trước kia, anh cần dựa vào thuốc ngủ mới có thể ngủ được.

Họa sĩ đứng trong sân, không biết đang nhìn cái gì, có lẽ là nhìn một con kiến trên mặt đất, cũng có lẽ chỉ đang ngẩn người. Trạng thái tinh thần của anh thật sự không tốt, sau khi tách khỏi thế giới mạng, không nghe không nhìn thấy gì, vốn cho rằng sẽ thả lỏng được một chút, nhưng phát hiện bản thân lại ngày càng trống rỗng.

“Ê.”

Quýt nhỏ gọi anh một tiếng.

Họa sĩ không phản ứng chút nào.

“Anh thật sự không nghe thấy tui nói chuyện à? Trước kia tui cũng là người, giờ tạm thời không phải thôi.”

Họa sĩ thờ ơ.

“Tui rất muốn làm người á, anh ăn tui đi được không? Chỉ hơi chua thôi, tui sẽ báo đáp lại anh.”

Họa sĩ xoay người rời đi.

“Anh thật sự không nghe thấy à à à à à à à ———–” Làm quýt thật khó á.

Cây quýt: “Mi ồn chết đi được.”

Quýt nhỏ tủi thân, nhìn cái thân xanh chát của mình: “Còn không phải tại ông sinh tôi ra xanh lét như vậy, nếu tôi mà là quả dâu tây to ngọt thì đã được người ta ăn từ lâu rồi!”

Nhưng than thì than vậy, Quýt nhỏ vẫn là Quýt nhỏ có máu văn nghệ.

Cậu rất thích xem Họa sĩ vẽ, anh Họa sĩ trẻ tuổi này cũng thích dựng giá vẽ trong sân, từ vị trí của Quýt nhỏ, cậu thấy anh vẽ hoa cỏ lá cành. Thỉnh thoảng cũng sẽ vẽ mấy bức cậu xem không hiểu, nhưng Quýt nhỏ nghĩ: đẹp thật đấy.

Cho đến một ngày, Họa sĩ vẽ cây quýt.

Cây quýt nói: “Ồ, đang vẽ ta kìa.”

Quýt nhỏ ngóng lên nhìn: “A! Sao lại không có tui!!”

Họa sĩ chấm bút vẽ lên khay phối màu, vẽ thêm một quả quýt xanh lên đó, Quýt nhỏ đỏ mặt.

“Vẫn có tui kìa, tui biết tui đẹp khiến người ta phải chú ý mà! Tui cũng ăn ‘vẽ’ phết nhỉ? Có lẽ tui là quả quýt đẹp trai nhất mấy trăm dặm quanh đây?”

Họa sĩ dừng một chút, không nói hai lời dùng thuốc màu khác tô lên Quýt nhỏ.

Trên giấy vẽ chỉ còn lại Cây quýt, không còn Quýt nhỏ nữa.

Quýt nhỏ chỉ có thể sầu não, cậu nghi ngờ Họa sĩ nghe thấy tiếng cậu nói chuyện.

~~~~~~~~~

“Sáng sớm hôm nay, tui nói đừng có giẫm vào cục đá kia, có con bọ cánh cứng núp dưới đó, anh ta thu chân về thật.”

“Còn có á, hôm nọ tui ngoạc mồm hát, anh ta đột nhiên đeo nút bịt tai lại. Ờ, mà cũng có thể là tai nghe kiểu mới?”

“Nhất là hôm nay, tui nói ảnh vẽ hoa Tulip thật là đẹp, ảnh đột nhiên không vẽ nữa, vẽ sang hoa hồng.”

“Còn nè còn nè! Tui nói ảnh mặc quần áo màu đen trông rất đẹp, ảnh liền không mặc bộ đồ đen đó nữa.”

Quýt nhỏ suy nghĩ cẩn thận một chút: “Tui phát hiện… ảnh rất để ý đến tui!”

Lúc này đến lượt Cây quýt rầu: “Mi đây là bị cậu ta ghét hả?”

Quýt nhỏ lập tức phản bác: “Ông đừng nói bừa! Tui chỉ là một quả quýt, sao có thể khiến người ta ghét được.”

Cây quýt: “Bởi vì mi quá ồn.”

Cây quýt bổ sung: “Nếu cậu ta thật sự nghe được tiếng mi nói.”

Nhất định sẽ bị mi làm phiền chết.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi