HÔM NAY VỢ LẠI GÂY CHUYỆN SAO?

Edit: QingChen


Kiều Dư An đếm một chút, tổng cộng có chín bông, dường như giữa những cặp yêu nhau tặng hoa đều sẽ lựa chọn con số chín, tâm tư nhỏ này càng làm cho cô thêm vui vẻ.


"Anh vì sao mua hoa hướng dương vậy, có phải bởi vì cái hoa ngữ kia hay không?" Nói như vậy bởi vì giữa những đôi tình nhân tặng hoa hồng vẫn thường thấy, hoa hướng dương thì lại thường dùng tặng trưởng bối, chỉ là gần đây cái hoa ngữ trên Douyin kia hot dẫn tới hoa hướng dương cũng hot theo.


"Hoa ngữ nào?" Giang Mộ Trì cởi bỏ cà vạt ngồi xuống.


Kiều Dư An theo ở phía sau, "Là câu lọt vào trong tầm mắt vô số người, mọi nơi đều là em, gần đây rất hot trên Douyin."


Giang Mộ Trì nhìn cô một cái, xem ra hắn quả thật có chút lạc hậu, chuyện này cô biết đến, bà chủ cửa hàng bán hoa cũng biết vậy mà hắn trước nay lại không có nghe nói qua.


Kiều Dư An mắt trông mong nhìn hắn, nếu là thật sự một lòng Kiều Dư An liền sắp bay lên, có điều Giang Mộ Trì không nghĩ để Kiều Dư An lâng lâng, quả quyết phủ định: "Không phải."


"Hở? Không phải, vậy thì vì sao?" Kiều Dư An thật đúng không thể nghĩ ra được lý do thứ hai.


"Em nhìn một chút không phải trông rất giống gương mặt em sao." Giang Mộ Trì lôi ra một bông, so với mặt cô, "Không khác nhau lắm."


Toàn đầu óc Kiều Dư An bây giờ là dấu chấm hỏi, "Anh không thể nói dễ nghe một chút à?" Người này đến tặng hoa cũng không thể nói dễ nghe một chút sao? Lúc nào cũng phải chèn ép cô như vậy?


"Rất xứng đôi với em." Giang Mộ Trì xoa xoa đầu cô.


"Hừ, thẳng nam, sắt thép thẳng nam, lời hay cũng không nói được, thôi, em rộng lượng như vậy, tha thứ cho anh, em cũng lười so đo với anh." Kiều Dư An nghĩ thầm hoa cũng đã tặng, cô cũng không cần rối rắm mấy lời này làm gì, đi tìm hai bình hoa cắm hoa hướng dương vào.


Giang Mộ Trì ngồi nhìn cô, vẻ mặt hết sức vui vẻ cứ như nhặt được tiền vậy, "Còn không phải là một bó hoa thôi sao, vui vẻ vậy à?" Cũng không mấy quý giá, Giang Mộ Trì phát hiện dường như cô cố tình thích những thứ đồ vật không có mấy giá trị, chẳng hạn như quả vải, chẳng hạn như hoa hướng dương.


"Anh không hiểu, con gái đều thích hoa." Đặc biệt là nhận được hoa từ người mình thích, nửa câu sau Kiều Dư An không có nói ra nhưng trong lòng vô cùng rõ ràng, dường như cô đã thích Giang Mộ Trì.


Thích Giang Mộ Trì cũng không phải chuyện khác người khó có thể tiếp nhận, dù sao Giang Mộ Trì cũng là người toàn tài, thân phận địa vị, diện mạo gia thế, không có chỗ nào không phải là tốt nhất, bị nam nhân ưu tú như vậy hấp dẫn quá bình thường. Nhưng mà cô mới không nói ra đâu, miễn để cho Giang Mộ Trì đắc ý, Giang Mộ Trì cũng không có nói thích cô, còn lâu cô mới nói trước.


"Thật không hiểu." Càng ngày càng khó hiểu, có điều nếu cô thích vậy về sau mua nhiều là được.


Kiều Dư An vui vẻ cắm hoa, đùa nghịch hoa hướng dương xong rồi cả hai đi ăn cơm. Ăn cơm xong Giang Mộ Trì gọi cô lên lầu có việc cần nói, Kiều Dư An còn muốn ôm một cái bình hoa, "Mang một cái đặt ở trong phòng, vậy sáng mai tỉnh dậy em liền có thể nhìn thấy."


Giang Mộ Trì tuỳ cô, đến phòng, đưa cái video kia cho Kiều Dư An xem. Ngay từ đầu Kiều Dư An còn không muốn xem, sau đó nhìn đến ba người con gái kia đánh Vương Vĩ Đức một trận mới thật sự sung sướng, tâm tình hoàn toàn trở nên vui vẻ, "Cảm ơn anh nha, ông xã."


Cô không nghĩ tới Giang Mộ Trì vậy mà sẽ hỗ trợ đi giải quyết chuyện này, hơn nữa giải quyết như thế này thật hả giận, những tích tụ trong lòng cô tan đi rất nhiều.


"Ừ, có chuyện gì cứ nói ra anh sẽ giúp em giải quyết, nghẹn ở trong lòng sẽ sinh bệnh." Giang Mộ Trì giơ tay nhéo gương mặt cô, thật không muốn nhìn thấy dáng vẻ khó chịu của cô.


"Em biết rồi, sao anh có thể tốt như vậy chứ." Kiều Dư An ném di động, đá dép bò lên trên giường chui vào lòng ngực Giang Mộ Trì, ôm chặt eo, người nam nhân này luôn tốt đến mức cô không có lời nào để nói.


"Anh là chồng của em, không tốt với em thì tốt với ai?" Khoé miệng Giang Mộ Trì lộ ra tươi cười, bàn tay vuốt ve mái tóc dài của cô, đuôi tóc hơn uốn, mang theo chút phong tình.


"Anh thật sự vô cùng vô cùng tốt." Kiều Dư An ôm chặt hắn, "Giang Mộ Trì, em càng ngày càng ngày càng thích anh." Mới vừa rồi còn mới nói xong không thể nói trước, kết quả hiện tại liền bán đứng chính mình.


Giang Mộ Trì nghe được lời này, độ cong khoé miệng càng thêm lớn, nhướng mày cười, "Là vinh hạnh của anh."


Kiều Dư An từ lòng ngực hắn nhô đầu ra, một đôi mắt sáng lấp lánh nhìn hắn, như muốn nhìn thấu hắn vậy, lại hỏi, "Giang Mộ Trì, anh thích em không?"


Giang Mộ Trì khẽ thở dài nhỏ đến khó phát hiện, bàn tay to đặt trên đỉnh đầu cô, "Thích." Có lẽ còn nhiều hơn thích một chút, đó gọi là gì?


"Hắc hắc, em biết mà, em tốt như vậy nhất định anh sẽ thích em." Kiều Dư An có được đáp án vừa lòng, lại vùi đầu về trong lòng ngực Giang Mộ Trì, vì cái gì mà trong lòng lại cao hứng như thế? Ngực như có nai con chạy loạn, giống như muốn trong lồng ngực nhảy ra ngoài vậy.


"Ừ, anh phát hiện Quyển Quyển còn có một cái ưu điểm."


"Là gì vậy?"


"Rất tự luyến, nếu tự luyến mà có cấp bậc vậy em chính là bậc cao nhất." Nói một câu thích đã vui vẻ như vậy, nếu hắn không nói thích chẳng lẽ sẽ uỷ khuất đến khóc sao.


"Đó là vì em tự luyến bản thân, ai bảo em có một ông chồng tốt như vậy chứ." Trong giọng nói Kiều Dư An không che giấu được đắc ý dạt dào.


"Kiều Dư An, anh phát hiện em được tiện nghi còn khoe mẽ, có chút cốt khí hay không chứ, chút chuyện nhỏ như vậy đã có thể mua chuộc em được rồi?" Không phải Kiều Dư An không phục hắn nhất sao, đặc biệt là mỗi lần từ Kiều gia ra ngoài, luôn quở trách hắn vài câu, ghét bỏ hắn đoạt nổi bật của cô.


"Ô." Kiều Dư An cạn lời, "Cũng không phải, chẳng phải là chuyện hôm nay hôm nay hết sao, nói không chừng ngày mai em lại không có thích anh như vậy đâu." Kiều Dư An người này nha, sẽ luôn nói chuyện ma quỷ.


"Vậy đi xuống, đừng có ôm anh, anh không cần nữ nhân hoa tâm như vậy." Mỗi lần đều bị cô chọc tức đến phát cười, thích còn có thể suy giảm sao? Vậy mà còn có thể hôm nay thích mai không thích, người con gái này chính là muốn chọc tức chết hắn à.


"Em không, em muốn ôm anh, hôm nay em còn thích anh mà." Kiều Dư An ôm chặt, chết sống không buông tay.


"Buông ra, anh đi tắm rửa." Giang Mộ Trì bị cô làm cho muốn thở không nổi, người con gái nhìn nhỏ xinh nhưng sức lực lại không nhỏ mà.


"Chúng ta tắm cùng nhau." Kiều Dư An vẫn ôm gắt gao.


"Cũng có thể." Giang Mộ Trì một phen bế Kiều Dư An lên, đã chủ động đưa phúc lợi ra sao hắn có thể cự tuyệt?


"Này này này, chờ một chút chờ một chút, em đột nhiên nhớ ra còn có chút chuyện khác." Kiều Dư An hoảng sợ, cô chỉ thuận miệng nói, còn cho rằng Giang Mộ Trì sẽ cự tuyệt vì dù sao người trông có vẻ đứng đắn như hắn sao có thể tắm uyên ương chứ.


"Tắm trước rồi lại tính." Giang Mộ Trì ôm chặt người vào phòng tắm.


Cuối cùng Kiều Dư An cũng biết cái gì gọi là tự vác đá nện chân mình, ô ô ô, cứu mạng!


Từ phòng tắm ra tới Kiều Dư An đã không còn biết hôm nay là hôm nào, hoàn toàn trong trạng thái mộng bức, ngược lại Giang Mộ Trì so với trước khi tắm rửa còn tốt hơn, Kiều Dư An nhéo chăn, hận mà, vì sao giữa nam nữ lại chênh lệch lớn như vậy?


"Còn chưa ngủ?" Giang Mộ Trì thay quần áo lên giường.


"Ngủ liền, anh vì sao không mệt vậy?" Kiều Dư An không nhịn được ngáp một cái, quá mệt mỏi, quá buồn ngủ.


"Anh còn muốn hỏi em vì sao mệt đây, rõ ràng người vẫn luôn động là anh mà." Giang Mộ Trì tắt đèn, ôm người vào trong lòng ngực.


"Chậc, không đứng đắn." Ở trong bóng đêm mặt Kiều Dư An đều bị thiêu đỏ.


"Được rồi, ngủ." Giang Mộ Trì ôm cô, lại nghĩ đến chút chuyện, "Đúng rồi, buổi tối thứ sáu có một cái tiệc bán đấu giá mời anh, em đi cùng với anh đi."


"Bán đấu giá vật gì vậy? Sao em không nhận được thư mời?"


"Hình như là đấu giá châu báu, mời rất nhiều người, đã mời anh có nghĩa là mời em rồi, phu thê nhất thể mà." Giang Mộ Trì cảm thấy không có gì xấu.


Nhưng Kiều Dư An lại cảm thấy rất xấu, "Vì sao chứ, em mới kết hôn không bao lâu mà, bọn họ là quên mất em luôn rồi à?" Mặc dù danh tiếng Kiều Dư An ở Vân Thành không tốt lắm nhưng hoạt động bán đấu giá như vậy khẳng định sẽ gửi thiệp mời cho cô, dù sao cô cũng là Đại vương tiêu tiền, ai lại không thích người thích tiêu tiền chứ.


"Không có, bên trên viết mời anh cùng phu nhân tham dự, phu nhân của anh chính là em mà."


"Hừ, sau khi kết hôn địa vị của em cũng giảm xuống, vậy mà một cái thư mời đơn độc cũng không xứng." Kiều Dư An ở trong lòng Giang Mộ Trì tức đến mức phải ngẩng đầu dậy.


"Làm gì có, được rồi, không phải nói mệt sao? Ngủ nhanh lên, nếu không ngủ thì chúng ta lại làm chút chuyện, dù sao em cũng không buồn ngủ."


"Em buồn ngủ!" Kiều Dư An vội vàng nhắm mắt lại, không quá vài phút đã đi vào giấc ngủ.

























Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi