HÔN NHÂN HỢP ĐỒNG TỔNG TÀI BÁ ĐẠO CỰC SỦNG VỢ YÊU


"Hương Lan, con trả lời ta đi, đây là gì?"
Đôi mắt như run run, Cao phu nhân cố gắng đứng vững nhìn cô, mong chờ cậu trả lời từ cô.
"Con.."
Nguyệt Hương Lan không biết nên phải làm gì ngay lúc này, cô sợ hãi lùi về phía sau, hàng mi cụp xuống chẳng dám nhìn lên khiến phu nhân như bùng nổ, bà kiểm soát mà chạy đến chỗ cô gặng hỏi.
"Con lừa ta phải không? Tại sao con lại làm gì, tại sao con lại lừa ta, thông đồng với con trai ta để lừa bà già này sao hả Hương Lan! Ta đã làm gì mà con làm vậy với ta hả!"
"Mẹ à, bình tĩnh lại đi mà mẹ!"
Nhìn thấy Cao phu nhân mất bình tĩnh, Mộng Lệ Hoa chạy đến ngăn cản, kéo ra rời xa Nguyệt Hương Lan rồi dỗ dành, hơi th ở dốc liên tục vang lên.

Nguyệt Hương Lan chớp mắt liên tục, cố gắng kiềm chế lại những giọt nước mắt như muốn tuôn rơi.
Cô hít mũi, nhẹ nhàng lên tiếng.
"Con không lừa mẹ, con chưa từng làm như vậy với mẹ."
Trong lòng cô giờ đây thấy rất có lỗi, nhìn người thương cô như người mẹ thứ hai đang oà khóc nức nở trong ngày hạnh phúc nhất đời bà, lòng cô nào có thể vui sướng, chỉ thấy tội lỗi, đôi mắt đỏ hoe đọng nước mắt ngẩng đầu nhìn bà.
"Nguyệt Hương Lan, ta hỏi con, bản hợp đồng này là thật hay giả? Con và Anh Quân chưa từng kết hôn sao?"
Bà Trương lên tiếng, đứng trước sự kiện bất ngờ này chính bà cũng thấy lo lắng, nhìn cô gái nhỏ nhắn, dịu dàng trước mặt mà lòng bà đầy suy tư.


Nguyệt Hương Lan nhìn bà, đôi mắt rưng rưng cũng không thể ngăn cản những giọt nước mắt nữa, lời đáp lại theo dòng nước mắt rơi xuống.
"Đúng, bản hợp đồng này là thật, và chúng con cũng chưa từng kết hôn với nhau!"
Lời nói vừa thốt qua đã khiến cô bật khóc, những giọt nước nóng chảy trên khuôn mặt xinh đẹp.

Nguyệt Hương Lan không thể ngờ chuyện này lại xảy ra ngay lúc này, mọi thứ kéo đến như vũ bão khiến cô không thể nào ngăn cản kịp thời.
Đến như vào tâm bão, cô chỉ có thể đứng yên rồi rơi lệ, những giọt nước mắt vô dụng cứ rơi, bên tai cứ vang lên tiếng chửi mắng của Cao phu nhân khiến lòng cô nhói lên, bàn tay siết chặt đến tím.
Nguyệt Hương Lan thật sự rất sợ.
Mộng Lệ Hoa ngẩng đầu nhìn cô, nhìn cô đau khổ lòng cô ấy cũng không đành nhưng ngay tại lúc này, mọi thứ đang rối ren đến mất kiểm soát, cô ấy lại còn là phận dâu con, không thể xen vào chuyện riêng của gia đình Cao Anh Quân được.
Dù trong lòng rất muốn hỏi rõ cô hơn nhưng lại không thể, lời đến môi cũng chỉ có thể dừng lại ở mức đó mà không thể thốt ra từng câu từng chữ.

Một cô gái xinh đẹp, lúc nào cũng mang một nụ cười tươi tắn trên môi lại bật khóc nức nở trước mặt Mộng Lệ Hoa, chưa từng nhìn thấy Nguyệt Hương Lan khóc, lần đầu tiên nhìn thấy cô khóc đau khổ như vậy.
Nhìn mãi cũng không đành lòng, bàn tay lặng lẽ gửi một đoạn tin nhắn cho anh, chỉ mong anh có thể xem xét và kiểm soát lại mọi thứ.

Nhưng khác với vẻ điềm tĩnh của Mộng Lệ Hoa, Cao phu nhân đã rất tức giận vì những lời nói của cô, bà không ngờ đứa con dâu bà yêu quý, xem như báu vật vậy mà lại lừa dối bà, cảm giác đau đớn hơn bất kỳ thứ gì.
Con dâu thông đồng với con trai lừa dối bà.
Cao phu nhân đứng bật dậy, vùng mình ra khỏi Mộng Lệ Hoa rồi chạy đến trước mặt cô, nhìn khuôn mặt đã khóc đến ửng đỏ, đôi mắt cũng đã đỏ hoe, bà nghiến răng lên tiếng, lòng không đành nhưng mắt lại không muốn thấy.

"Con lên phòng dọn hết quần áo rồi rời khỏi nhà của ta đi, tiền nông ta sẽ đưa cho con để con về lại quê.

Con đừng ở đây nữa!"
"Mẹ à, bình tĩnh suy nghĩ lại đi mẹ, chị ấy.."
"Con không cần phải lo, ta sẽ sắp xếp cho con bé về nhà của nó một cách an toàn nhất.

Giờ thì, Nguyệt Hương Lan, con mau lên phòng dọn đồ đi!"
Giọng nói như gió mây bay bổng, Cao phu nhân vươn cánh tay tưởng như nặng nề lên chỉ về hướng phòng ngủ của cô rồi ra lệnh, đôi mắt nhắm lại quay nhìn về hướng khác.
Nguyệt Hương Lan đứng như trời trồng, nhẹ lau đi nước giọt nước mắt vẫn đang rơi, cô lên tiếng, trong đầu giờ chẳng suy nghĩ được gì nữa vì bây giờ nó đã trống rỗng rồi.
"Vâng ạ, con sẽ đi ngay!"
"Chị hai! Đừng đi!"
Mộng Lệ Hoa không đành, vội chạy đến giữ tay cô lại, lời nói như muốn níu kéo cô nhưng Nguyệt Hương Lan chỉ cười nhạt, gạt tay cô ấy rồi bước lên phòng.
Mộng Lệ Hoa đứng nhìn theo bóng lưng của cô, trong đầu rối ren, bàn tay lơ lửng trên không trung vì bị cô gạt đi.

"Anh hai, làm ơn hãy về nhanh đi, chị ấy sắp đi rồi.."

Trong lòng thầm nghĩ, cô ấy không biết Cao Anh Quân đã nhận được tin nhắn hay chưa nhưng trong lòng vẫn còn một tia hy vọng nhỏ nhoi, từng hành động và lời nói, cô ấy tin rằng đó không phải là giả, lại càng không tin vào những lời vừa nãy của cô.
Dương Bạch Dao và Trương Trúc Hy đứng im lặng một bên nhìn cảnh gia đình đau khổ, mỗi người một nỗi đau.

Dương Bạch Dao hài lòng về mọi thứ, tất cả đều làm đúng như trong kế hoạch, sẽ nhanh thôi, chỉ còn ít phút nữa Nguyệt Hương Lan sẽ bị đuổi khỏi biệt thự.
Sẽ chẳng còn ai có thể giành Cao Anh Quân với cô ta nữa.
Trong lòng thỏa mãn vô cùng, nụ cười đắc ý lộ ra trên môi, người giúp việc chỉ biết cúi đầu, nhìn từng người trong gia đình bị hãm hại thì làm sao bà ta có thể vui được, chỉ vì một số tiền mà khiến những người khác bị vạ lây.
Mặt khác, Cao Anh Quân đang ngồi trong một căn phòng lớn, xung quanh là những người có chức vụ trong công ty, tất cả đang bàn luận về những kế hoạch trong công ty, cuộc họp diễn ra đã qua được nửa tiếng.
Tiếng thông báo bất ngờ vang lên, một dòng tin nhắn hiện lên trước màn hình, Cao Anh Quân cúi đầu nhìn xuống, đôi mày liền nhíu lại rồi nhìn sang trợ lý.
Anh cầm điện thoại rồi đứng lên.
"Cảm ơn ý kiến của mọi người rất nhiều nhưng bây giờ tôi có việc đột xuất, tạm hoãn lại cuộc họp vào ngày sau.

Tôi sẽ thông báo với mọi người sau về cuộc họp này.

Được rồi, tan họp!"
Nói rồi, Cao Anh Quân liền vội vàng bước ra khỏi phòng họp, từng bước chậm rãi rồi như chạy đi, anh gấp gáp đứng ngồi không yên khi đứng trong thang máy.
Leo lên xe liền tăng tốc về nhà, mọi vật cản trước mắt đều được anh điêu luyện lăn vô lăng lách sang một bên, chiếc xe điện lại càng tăng tốc, vượt qua từng chiếc xe này đến chiếc xe khác, tay cũng toát hết mồ hôi, đôi mày lại càng nhíu chặt hơn như muốn dính lại.
Ngồi trên xe nhưng anh cứ cớ ngồi trên đống lửa, cả người nóng ran, khó chịu, trên trán cũng xuất hiện trong ít mồ hôi, bàn tay cầm vô lăng lại càng chặt hơn, tăng tốc, anh chạy nhanh về nhà.
Bên này, Nguyệt Hương Lan đã chuẩn bị xong xuôi, hành lí đều được kéo xuống trước mắt Cao phu nhân, trong lòng tiếc nuối rất nhiều thứ.


Dù đã biết trước kết quả nhưng lại không đành lòng rời đi.
Từ trước đến nay cô chưa từng có ý muốn lừa dối một ai nhưng từ lúc được ở bên cạnh người nhà của Cao Anh Quân, cô lại chọn cách nói dối để ở lại với họ lâu hơn, xem phu nhân như mẹ ruột, xem mọi người trong nhà như người thân.
Vậy mà lại quên mất, cô vẫn còn lạc đối tác trên bản hợp đồng năm đó.

Cứ ngỡ đã hủy bỏ thành công, có thể sống một cuộc đời không phải lo lắng, lại càng không phải che giấu thứ gì nhưng tất cả chỉ là suy nghĩ của cô.
Sự thật vẫn luôn tàn khốc hơn tưởng tượng rất nhiều.
Cô không đành thì bà cũng vậy, sống với cô tuy không lâu nhưng bà rất yêu thương cô, không phải vì cô là dâu mà là xem cô như con cái trong nhà mà hết mực yêu thương.

Nào ngờ lại nhận được cú sốc như vậy.
Bà chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi, nặn ra từng câu từng chữ nói với cô, lời nói tuy nhẹ như gió nhưng bà lại cảm thấy nặng nề vô cùng.
"Nếu đã xong thì con đi đi!"
"Mẹ có thể nhìn con một chút được không?"
Nguyệt Hương Lan ngỏ ý cầu xin, chỉ một điều duy nhất trước khi cô rời đi nhưng phu nhân lại lạnh nhạt từ chối.
"Tại sao tôi phải làm gì?"
"Vì mẹ là mẹ của con kia mà!"
Nguyệt Hương Lan không suy nghĩ mà nhanh chóng lên tiếng trả lời lại, câu nói này cô không cần phải suy nghĩ vì từ trước đến nay, trong thâm tâm cô vẫn luôn coi bà là mẹ..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi