HỒNG LÂU PHƯƠNG THỨC “HIỀN HẬU” THƯỢNG VỊ


Hôm nay là ngày đầu tiên đi học, Vương Sóc tuân thủ lễ nghi nho nhã, sư phụ bảo làm gì liền làm ngay, thậm chí cả tiểu nha hoàn cũng không mang vào lớp học, chỉ để cho nha hoàn ở bên ngoài chờ, bày giấy mài mực đều tự mình làm.Sư phụ đứng lớp là một sĩ tử ở Kim Lăng, bởi vì thi thượng khoa không trúng, tạm thời ở lại kinh thành để tham gia kỳ thi bào mùa xuân, dựa vào tình cảm đồng hương ở Vương gia bàn bạc giao phó.

Các thiếu gia cũng không khó quản giáo, bởi có lão thái gia luôn nghiêm khắc! Sư phụ thời gian qua an nhàn, hôm nay lại có một tiểu thư, tuổi lại nhỏ như vậy, thật sự là làm cho sư phụ luống cuống tay chân, không biết làm thế nào."Vương Sóc có thể nhận biết mặt chữ không?" Sư phụ không kìm nổi lòng hạ thấp thanh âm, thấy nàng nhỏ bé, non nớt lại thật thà như vậy, chỉ sợ thanh âm lớn quá sẽ không dọa nàng sợ hãi."Thưa sư phụ, con theo nhũ mẫu học "Thi Tam Bách", có thể nhận biết một vài chữ.


Chỉ là không biết viết thôi." Từ nhũ mẫu chính xác có dạy chữ cho Vương Sóc, trên thực tế lần nào cũng đau đầu vì Vương Sóc ở trên giường chơi đùa với sách, lão thái thái cũng bởi vậy càng chán ghét nữ tử đọc sách."Vậy thì tốt rồi." Sư phụ vuốt râu tỏ vẻ hài lòng, có chút nền tảng là được, đường đường là một cử nhân đến làm gia sư, chứ không phải đến để dạy những kiến thức vỡ lòng.Sư phụ sắp xếp cho Vương Sóc một cái bàn thấp, đây là đặc biệt chuẩn bị cho nàng, sau đó cho các thiếu gia ôn tập lại bài vở, sợ bọn họ thọ yến bận rộn sẽ quên mất.Sư phụ tự mình kiểm tra tình hình nhận biết mặt chữ của Vương Sóc, xem nàng thật sự nhận biết được mặt chữ không, sau đó liền nắm tay dạy nàng cầm bút viết như thế nào.

Sau đó tự mình viết vài chữ lớn đơn giản, để cho Vương Sóc bắt chước người viết.Bút lông mềm mại, sức tay của trẻ con yếu, lực khống chế cũng kém, một phần cũng do bút mực không đồng đều, có thanh có đậm.

Vương Sóc lúc trước không có tập chữ, do Từ nhũ mẫu cũng sợ tiểu thư còn nhỏ xương khớp còn mềm, hiện giờ năm tuổi chính là thời điểm nên học chữ."Ừm, có tiến bộ, nhìn theo bài viết này, hôm nay viết mười trang chữ lớn." Sư phụ kiểm tra bài tập của nam hài tử sau đó lại gần nhìn tiến độ của Vương Sóc, hiện tại đã có thể không đem mực trực tiếp nhỏ lên giấy Tuyên Thành, một lần nữa viết cho Vương Sóc một trang, để cho nàng luyện viết theo.

Nói là một trang, kỳ thật phía trên chỉ có bốn chữ lớn, người học chữ đều biết, từ viết hoa đến nhỏ, đối với Vương Sóc mà nói cũng không phải quá khó khăn.Buổi chiều nam hài tử được yêu cầu đến võ đài, đây là do Vương lão thái gia an bài, Vương Sóc không thể đi theo, đành thu dọn đồ đạc, lại mang theo tiểu nha hoàn trở về.Vừa mới vào cửa, Từ nhũ mẫu, Xuân Phân, Hạ Chí, Đại Hàn, Tiểu Hàn liền vây quanh, một người đỡ Vương Sóc ngồi xuống, một người rót trà cho Vương Sóc, một người hỏi như theo thói quen, một người dùng sức xoa cổ tay cho Vương Sóc, sợ nàng vất vả.Quận chúa liền để lại cho Vương Sóc bốn tâm phúc, hiện giờ đều tụ tập cùng một chỗ hỏi han ân cần."Nhũ mẫu con không sao, chỉ là đi học mà thôi, chuyện phải làm, sao có thể mệt?" Vương Sóc vội vàng nói."Sao không mệt mỏi, ta nhìn cổ tay tiểu thư có chút đỏ, nghe nói nha đầu Tiểu Bình kia cũng không đi theo hầu hạ, tiểu thư tự mình mài mực sao?" Sắc mặt Từ nhũ mẫu nghiêm túc, tựa như muốn trách phạt Tiểu Bình vậy."Nhũ mẫu ~ các ca ca đều đã lớn rồi, Tiểu Bình đi vào không thích hợp." Trên thực tế là nàng cố ý đem theo tiểu nha đầu, nếu mang theo Xuân Phân, sẽ khiến các ca ca nổi lên tâm tư khó tập trung học hành.


Làm sao nàng có thể làm thế?"Tiểu thư lo lắng quá rồi, Vương gia sẽ không xảy ra chuyện như vậy." Từ nhũ mẫu cũng đau lòng, đây không phải là chuyện một tiểu thư năm tuổi nên quan tâm."Sao lại không có." Hạ Chí khó chịu lẩm bẩm một câu."Nhũ mẫu nói đúng, là ta suy nghĩ không chu toàn.

Ôi, hôm nay ngày đầu tiên đi học, ta lo lắng đến nỗi ngay cả nước bọt cũng không dám nuốt, chỉ muốn trở về ăn canh mì gà hầm.” Vương Sóc cười nói."Được, tiểu thư có khẩu vị là tốt rồi, canh mì gà này là sở trường của Tiểu Hàn, Xuân Phân ngươi đi giúp Tiểu Hàn, Đại Hàn ngươi đi chuẩn bị điểm tâm cho tiểu thư trước, để ta xuống bếp nấu nước, tí nữa tiểu thư sẽ dùng tới." Từ nhũ mẫu vội vàng phân phó.Mấy đại nha hoàn đều nối đuôi nhau đi ra, Đại Hàn đi ở phía sau nhắc nhở Hạ Chí: "Mồm miệng không biết giữ, trách không được nhũ mẫu chỉ yên tâm cho ngươi quản lý trang phục.”Hạ Chí trả lời một câu nghe cũng không rõ ràng, lòng trung thành của Hạ Chí cũng không kém, chỉ cái miệng này a, chẳng khác gì pháo nổ cả, Từ nhũ mẫu bình thường đều để cho Hạ Chí trông nhà, chưa bao giờ dám để Vương Sóc dẫn nàng ra cửa.Từ nhũ mẫu trong chốc lát liền trở về, hầu hạ Vương Sóc dùng cơm trưa, ngâm nước ấm tắm rửa, thay y phục sạch sẽ, rồi để Vương Sóc ngủ trưa một lát."Tiểu thư đi học mệt mỏi như vậy, ngày sau nếu thêm thêu thùa may vá, chắc hẳn còn mệt hơn." Từ nhũ mẫu có chút đau lòng, Vương gia cũng có bảo nhũ mẫu dạy dỗ nữ công gia chánh, đại tiểu thư sắp xuất giá, lễ nghi, nữ công, đối đãi với người khác đều không thể mắc lỗi, Vương gia đối với giáo dục nữ công gia chánh có một phương pháp riêng, chỉ là đọc sách trở lại không nằm trong kế hoạch giáo dưỡng đó, biết được mấy chữ, ngày sau có thể xem sổ sách quản lý là được.“Ta tuổi còn nhỏ!” Vương Sóc cười nói, nàng biết Từ nhũ mẫu đang lo lắng cái gì, nếu lão thái thái muốn chấn chỉnh nàng, chỉ cần để cho nhũ mẫu nghiêm khắc một chút, cũng không cần làm nhiều việc gì, chỉ tăng thêm bài tập, buổi sáng nàng cùng ca ca đi học sẽ ngủ gật, đến lúc đó nàng sao còn mặt mũi đòi đọc sách cùng các ca ca?"Nhưng tiểu thư dù sao cũng sẽ lớn lên." Nữ nhi ở Vương gia qua bảy tuổi sẽ chính thức bắt đầu dạy dỗ, đến lúc đó Vương Sóc chắn chắn sẽ rất bận bịu."Đến lúc đó cha mẹ ta sẽ trở về." Vương Sóc lầm bầm một tiếng, nhắm mắt lại ngủ say.Từ nhũ mẫu đắp chăn cho Vương Sóc, ngày đầu tiên đi học đã khiến tiểu thư mệt mỏi.


Đúng vậy, đến lúc đó quận chúa có lẽ đã trở về? Lúc quận chúa đi Vương Sóc còn chưa tròn một tuổi...Từ nhũ mẫu tự trách nhất chính là sau khi quận chúa rời đi, không thể trông coi đại thiếu gia, để lão thái thái đem đại thiếu gia nuôi dưỡng khiến quận chúa một chút cũng không thân thiết với con mình.

Theo lý, lúc quận chúa đi đại thiếu gia đã mười tuổi, có thể nhớ mặt mẹ rồi, lão thái thái lúc đó đã dùng biện pháp gì, để khiến đại thiếu gia xa lánh mẫu thân chứ? Từ nhũ mẫu cũng trăm tư không giải thích được, rốt cục thừa nhận, bà xưa nay đã xem thường lão thái thái, có thể ngồi vững vị trí Vương phu nhân, lão thái thái tóm lại cũng có chút thủ đoạn."Quận chúa ơi, người ở biên quan thế nào rồi? Vương Sóc rất nhớ người! "Từ nhũ mẫu thì thào tự nói, nhìn bầu trời phía tây, nhớ người chủ cũ..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi