HỒNG TRẦN ÁI TÌNH

 Vì để mừng Tô Tử Lăng trở về và để tiếp đón đám người đi cùng Tô Tử Lăng nên Mộ Dung Thần trong tối ngày hôm đó liền cho người mở tiệc tẩy trần. Tất cả mọi người đều quây quần trên bàn tiệc tròn.

-Hôm nay Mộ Dung phủ ta thật vinh hạnh khi tiếp đón các quý nhân, nếu có gì sơ sót mong các vị thông cảm. –Mộ Dung Thần nâng chén rượu mở màn.

-Mộ Dung tiền bối không chê cười chúng huynh đệ ta tới làm phiền đã coi như tạo mặt mũi cho chúng ta rồi nào dám nói từ quý nhân chứ. –Cố Minh Diễn đối với chuyện phát sinh ban sáng cảm thấy xấu hổ, nâng chén rượu hướng Mộ Dung Thần kính rượu.

-Hahaha không phiền, các vị cứ coi như Mộ Dung phủ như nhà, nếu cần gì có thể trực tiếp nói với đại đệ tử của ta là được. -Mộ Dung Thần là người rất hào phóng, hơn nữa lại còn là bằng hữu của  tôn nữ mà hắn yêu thương đương nhiên hắn sẽ không bạc đãi bất kì ai.

-Mộ Dung tiền bối, ta là Cố Tử Kỳ, ta từ nhỏ ở trong cung hiếm khi nghe chuyện giang hồ liệu có thể được tiền bối kể 1 chút về chuyện trong giang hồ không? –Cố Tử Kỳ ngồi cạnh Cố Minh Diễn chen 1 chân tạo không khí trong bữa cơm.

-Đúng vậy, nếu Mộ Dung tiền bối không phiền thì tiểu bối cũng rất mong được nghe người kể những chiến tích của người thời niên thiếu. -Cố Minh Diễn cũng thực mong được thần tượng trực tiếp kể các chiến tích thuở xưa.

-Hahaha được được chỉ cần các ngươi lấy lão phu không phiền là được. -Mộ Dung Thần tính cách thích khoe các câu chuyện của hắn ngày thiếu niên tráng kiệt, liền một mạch kể luyên thuyên.


Một bên Mộ Dung Thần cùng Cố Minh Diễn, Cố Tử Kỳ hàn huyên chuyện trong giang hồ, một bên khác Tô Tử Lăng đang giở khóc giở cười.

-Mặc Sinh ca, ăn chút thịt nè.

-Mặc Sinh ca, ăn rau nữa nè.

-Mặc Sinh ca, ăn cá cho khỏe, đi đường xa chắc rất mệt, nên uống miếng canh bổ này đi...
1

Một tiếng Mặc Sinh ca liền trong bát cơm Tô Tử Lăng xuất hiện 1 miếng thức ăn, vốn chỉ 1 bát cơm trắng đã bị Cố Hân Tuyền biến thành 1 núi thể loại thức ăn hỗn tạp, cho dù có ngon đến mấy nhưng nhìn vào cũng chỉ khiến Tô Tử Lăng choáng váng.

-Công chúa không cần để ý đến ta, người cũng đã đi đường dài mấy ngày qua vẫn nên tẩm bổ lại bản thân thì hơn.

-Không..không sao, nhìn Mặc Sinh ca khỏe mạnh là ta đã vui rồi. –Cố Hân Tuyền mặt e thẹn thốt ra.

-Ta..cái này... –Tô Tử Lăng cảm thấy không khí có chút quái gở, nàng muốn từ chối đối phương nhưng dù sao đối phương có danh phận công chúa nhất là khi xung quanh có rất nhiều người nên Tô Tử Lăng cũng có chút kiêng kị. Không thể tìm cách tốt hơn, Tô Tử Lăng đành cúi đầu cố ăn bát đầy thức ăn của mình.

-Ta thấy có chút mệt nên đi nghỉ trước đây, ngoại công, con xin cáo từ trước. –Cố Như Nguyệt họng thấy nghẹn, ăn vài ngụm cơm liền đứng lên rời đi.

Không khí vốn đang rôm rả cũng không vì 1 người mà ảnh hưởng quá lớn.

-Tổ phụ con thấy cũng có chút mệt, con trở về phòng trước. -Cố Như Nguyệt rời đi 1 hồi, Tô Tử Lăng lại nhớ bóng dáng tiều tụy mấy ngày vừa rồi trong lòng lo lắng liền phân phó 1 nha hoàn làm ít món nhẹ mang qua cho Cố Như Nguyệt. Sau đó nàng cũng tìm lý do rời đi tìm Cố Như Nguyệt.

-Mặc Sinh ca, đợi ta với. –Cố Hân Tuyền 1 cái bám người, mọi nơi có Tô Tử Lăng đều muốn có mặt, hiện tại liền thấy đối phương bỏ đi liền tức tốc chạy theo.


-Công chúa, người đi theo ta! –Đã gần tới biệt viện Cố Như Nguyệt ở rồi còn bị vị công chúa trước mắt phá đám, Tô Tử Lăng đã bắt đầu tỏ ra sự chán ghét.

-Ta..ta là thấy biểu muội ban nãy ăn không nhiều đã bỏ đi nên...nên muốn mang chút điểm tâm qua cho biểu muội. –Cố Hân Tuyền chỉ liếc qua đã cảm nhận ra đối phương đặc biệt đang không vui, mà hướng đối phương đang đi chắc chắn là hướng đi tìm Cố Như Nguyệt, nàng sợ làm Tô Tử Lăng chán ghét lấy nàng nên tạo1 lý do đi thăm Cố Như Nguyệt, vừa đúng lúc trên tay nàng lại có sẵn mấy món điểm tâm mang theo vốn để dành cho Tô Tử Lăng lý do càng hợp lý hơn.

-À, là ta thất lễ rồi, đường trong phủ nhiều đá sỏi, để ta dẫn đường giúp người. –Tô Tư Lăng nghĩ bản thân đã hiểu lầm, vẻ mặt cũng hòa hoãn hơn, nàng cùng đối phương song hành tiến vào biệt viện của Cố Như Nguyệt.
1

-A!

-Công chúa người không sao chứ?

-Đau quá! Chân ta...hình như bị trẹo rồi.

Đi được vài bước, Cố Hân Tuyền không biết như thế nào liền ngã, Tô Tử Lăng theo phản xạ mà quay lại vừa đúng lúc Cố Hân Tuyền nhào qua liền quán tính mà ôm lấy. Nàng hỏi han tình trạng và dìu Cố Hân Tuyền tới một tảng đá không lớn, tuy ánh đèn lồ ng mập mờ nhưng Tô Tử Lăng cũng nhìn ra mắt cá chân đang dần sưng tấy lên.

-Xem ra đúng là bị trẹo rồi, để ta đưa công chúa về phòng lấy thuốc xoa.


-Nhưng...ta còn muốn mang điểm tâm cho biểu muội. –Cố Hân Tuyền trong lòng thầm mừng nhưng vẫn tỏ vẻ không nỡ rời đi.
2

-Không sao, ta trước lúc đi qua đã cho người làm chút đồ mang đến phòng của quận chúa rồi, người yên tâm, trước mắt vẫn là phải chữa khỏi chân cho người đã. –Thật không đúng lúc, cả Tô Tử Lăng cùng Cố Hân Tuyền đều không đem theo 1 nha hoàn nào nhưng đối với Tô Tử Lăng hiện tại chính là lương y đối bệnh nhân, nàng không thể làm ngơ bỏ bệnh nhân của mình mà đi làm việc tư được.

Bế Cố Hân Tuyền trên tay, Tô Tử Lăng dồn nội lực tạo lực đẩy xuống chân và nhẹ nhàng bay qua ra khỏi biệt viện. Quá trình diễn ra rất nhanh chóng chỉ không có ngờ hành động trên đều được Cố Như Nguyệt thu hết vào tầm mắt.

Cố Như Nguyệt từ lúc biết Cố Hân Tuyền theo tới tận đây tâm trạng đã không hề vui vẻ gì, lại còn chứng kiến công khai cảnh ân ân ái ái của Cố Hân Tuyền với Tô Tử Lăng trong bữa tiệc luôn khiến Cố Như Nguyệt như bị ngàn kim xuyên tim. Ban đầu Cố Như Nguyệt chỉ ngồi trong phòng, chưa được bao lâu thì mấy nha hoàn trong phủ nói Tô Tử Lăng đặt biệt sắp xếp vài món ăn đem cho nàng và lát sẽ đi qua thăm nàng, tâm trạng khó chịu từ mấy ngày qua vì 1 sự quan tâm liền nhanh chóng biến mất. Cố Như Nguyệt nghĩ muốn chờ Tô Tử Lăng 1 hồi qua cùng nhau dùng bữa cơm đầu tiền sau nhiều ngày đôi bên lạnh nhạt thế nhưng đợi đã lâu, lòng nàng càng sốt ruột, liền nghĩ muốn ra ngoài coi thử. Ai có thể ngờ Cố Như Nguyệt đứng sau 1 cây lớn, mọi khoảnh khắc giữa Cố Hân Tuyền cùng Tô Tử Lăng đều được nàng thu hết vào, Cố Như Nguyệt không quấy hay nháo lên, nàng im lặng rời về phòng mình, những món ăn được bày biện trên bàn nàng đều cho người đem đi hết. Tới khi căn phòng không còn 1 ai, Cố Như Nguyệt lúc này mới nằm gục trên giường khóc. Từng giọt từng giọt thấm lên tấm đệm nhung kia và đêm đó Cố Như Nguyệt đã khóc rất lâu cho tới khi thân thể kiệt sức.

.

.

.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi