HỒNG TRẦN ÁI TÌNH




Vương phủ--

-Hiền tế tham kiến phụ vương, mẫu phi. –Theo chân người hầu trong vương phủ, từ xa nhìn thấy cảnh phu thê cùng nhau tản bộ, lòng Tô Tử Lăng đầy ngưỡng mộ.

-Mặc Sinh, qua đây ngồi! Nguyệt nhi sao không đến cùng vậy? –Trông thấy Tô Tử Lăng đến, Cố Kì Minh cùng Dương Vân Hi đều vui mừng muốn nở hoa.

-Ân, quận chúa vì bệnh của mẫu phi mà mấy ngày ăn ngủ không ngon, hôm nay mệt quá cũng đã đi nghỉ, ta chỉ đến một mình.

-Quận mã đối với quận chúa thật có tâm. –Nếu mấy ngày trước còn thấy Dương Vân Hi một bộ dạng khô khốc u buồn thì hôm nay tuy cũng vẫn gầy yếu nhưng trên mặt đã tươi tỉnh hơn, có sinh khí hơn so lần đầu gặp.

-Mẫu phi quá khen, hôm nay trông mẫu phi có vẻ so với mấy hôm trước tốt lên không ít.

-Cũng phải nhờ dược vật quận mã đưa đến với nghe theo chỉ dẫn, mấy ngày qua ta thấy đã đỡ hơn rất nhiều. –Dương Vân Hi cảm thấy may mắn khi nữ nhi của nàng gả cho người trước mặt, nếu không e rằng bây giờ chính nàng cũng không có ý chí khao khát sống hiện tại.

-Vì quận chúa giải ưu sầu thì có gì. –Tô Tử Lăng khiêm nhường.


-Ha ha ha hay cho vì quận chúa, hảo hài tử, ta quả nhiên không chọn sai. –Cố Kì Minh nghe Tô Tử Lăng ra sức vì nữ nhi của hắn không khỏi cao hứng.

-Đúng vậy, Nguyệt nhi thật có phúc. –Dương Vân Hi cũng gật đầu đồng ý.

-Phụ vương mẫu phi quá khen, là Mặc sinh thật có phúc mới phải. –Tô Tử Lăng đối đáp, kế đó từ trong người lôi ra chiếc hộp gỗ đưa tới trước mặt Dương Vân Hi.

-Mẫu phi, đây là thuốc mấy ngày ta chế ra, người mỗi ngày sau bữa sáng tối liền dùng, vẫn theo chỉ dẫn bồi bổ cùng tập luyện mấy ngày trước ta đã nói, khoảng một tháng thôi, bệnh sẽ tiêu tan.

-Thực sự có thể chữa khỏi! –Dương Vân Hi xúc động, nàng từng không còn hi vọng sống, nhưng giờ đây nhìn Tô Tử Lăng vì nàng mà chắc chắn trong lòng vui sướng biết bao nhiêu.

-Mẫu phi cứ yên tâm, bệnh này quả thực có thể chữa khỏi được. –Tô Tử Lăng như đinh đóng cột đối với Cố Kì Minh cùng Dương Vân Hi chắc chắn.

-Chúng ta phải đa tạ ơn cứu mạng của ngươi! –Cố Kì Minh thực tâm cảm tạ.

-Ấy! phụ vương cùng mẫu phi không nên, ta dù sao cũng là hiền tế của các người lại còn là quận mã của quận chúa, việc này là nên làm cũng là trách nhiệm của ta, các người nói thế khiến ta cảm thấy xa lạ. –Tô Tử Lăng ôm quyền quỳ xuống.

-Ha ha ha đúng vậy! đúng vậy chúng ta đều đã là người một nhà, Mặc Sinh ngươi cũng đừng quỳ, đứng lên đi. –Cố Kì Minh thấy Tô Tử Lăng quỳ ở đó lấy tay đỡ nàng đứng dậy

-Ân phụ vương.

-Vương phi, nàng cũng mệt rồi, cũng nên vào nghỉ ngơi sớm, ta với Mặc Sinh có việc cần bàn. –Cố Kì Minh quay qua dặn dò.

-Ân, vậy thần thiếp đi về phòng trước. –Dương Vân Hi hiền hòa cười.

-Mẫu phi chú ý, mấy ngày nữa ta sẽ lại cùng quận chúa tới thăm người.

Nhìn Dương Vân Hi rời khỏi, Cố Kì Minh mặt ngưng trọng đối Tô Tử Lăng.

-Mặc Sinh, chuyện vương phi bị trúng độc là thật sao?


-Phụ Vương người không tin. –Tô Tử Lăng hỏi lại.

-Chuyện này thật có chút cổ quái, nhất là đối với Nguyệt nhi. –Cố Kì Minh trước giờ ít đắc tội với người khác, bây giờ chuyện Dương Vân Hi xảy ra trước mắt lại còn liên quan đến Cố Như Nguyệt nhi nữ hắn sao không lưu tâm.

-Ta cũng chỉ là suy đoán, phụ vương vẫn nên điều tra rõ ràng, đặc biệt những người thường xuyên tiếp xúc với mẫu phi chắc sẽ tìm ra manh mối.

-Ngươi nói cũng đúng, chuyện vương phi trúng độc ngươi tuyệt đối không được để cho Nguyệt nhi biết không? Ta không muốn nó phải khổ tâm.

-Phụ vương cứ yên tâm, ta đã biết.

Cố Kì Minh chỉ gật đầu.

-Đúng rồi, nghe nói ngươi có một đệ đệ song bào.

-Đúng là vậy, không biết phụ vương sao lại nhắc đến? –Tô Tử Lăng một mảnh mồ hôi lạnh, không dưng bị nhắc đến có chút giật mình.

-Ha ha ha không có gì, nghe đồn ngươi cùng đệ đệ từ nhỏ giống nhau y đúc, ta với lão tử Tô Hoàn qua lại đã lâu nhưng lại hiếm khi thấy các ngươi cùng xuất hiện, có chút tò mò.

-Phụ vương quan tâm, ta cùng đệ đệ đúng là rất giống nhau, bất quá lúc 3 tuổi đệ đệ ta bị bệnh nên được ngoại tổ gia đón về, cũng đã 16 năm sợ rằng có chút khác biệt.

-Là vậy sao.


-Nếu không còn việc gì nữa, phụ vương cũng nên nghỉ ngơi, quận chúa chắc giờ đã tỉnh, ta phải trở về báo tin không làm phiền phụ vương. –Tô Tử Lăng sợ dông dài liền tìm một lý do.

-Ha ha ha người trẻ tuổi thật tốt, được rồi, ngươi cũng trở về đi đừng làm Nguyệt nhi chờ.

-Hiền tế xin cáo lui!

Tô Tử Lăng leo lên xe ngựa mới dám thở mạnh, nàng còn sợ bản thân đã bại lộ, nhưng chắc cũng chỉ suy đoán bừa, nàng cùng ca ca chính là tấm gương phản chiếu, dù bản thân là nữ tử nhưng khuôn mặt vóc dáng cao lại rất giống với ca ca, người bình thường chính là không thể nhận ra...

.

.

.

mso-�R��lG


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi