KHIẾM KHUYẾT GEN YÊU THƯƠNG


Sở Cửu Ca ngồi vào bàn, có hơi bơ phờ.

Kể từ lúc Kỷ Triệu Uyên ra ngoài cậu vẫn ngủ thẳng đến khi mặt trời lặn dần, dùng thời gian nửa ngày mơ một giấc mơ dài vài phức tạp.

Cậu ngủ lâu quá, ngược lại cảm thấy càng mệt mỏi.

Cậu đặt cằm trên bàn, ánh mắt dõi theo chuyển động của Kỷ Triệu Uyên.

Cơm tối hôm nay là hàu hấp, cá hồi rán, súp lơ xào tỏi, còn có "Canh im lặng ăn cơm" mà Sở Cửu Ca vẫn luôn tâm tâm niệm niệm.

Dạ dày được thức ăn nhẹ nhàng xoa dịu, Sở Cửu Ca lại đầy máu sống lại.

Cậu cắn đầu đũa, nói không rõ ràng: "Cảm ơn anh đã cứu em một mạng, không nói cho ba mẹ biết chuyện em vào đồn cảnh sát."
Kỷ Triệu Uyên ngước mắt lên và bình thản nói: "Bác sĩ Adam đã từng xử lý một vụ án, có một cậu con trai lén hút thuốc phiện nhưng dạy mãi mà nó vẫn không sửa, bà mẹ của nó đã tự tử vì không chịu nổi điều đó."
"Sao cơ ạ?" Sở Cửu Ca không hiểu, vẻ mặt hiện rõ bốn chứ "Cái quái gì thế".

Kỷ Triệu Uyên nói: "Tôi đang cứu ba mẹ cậu."
Đệt, nói chuyện vụng về quá...!Trong lòng Sở Cửu Ca thầm mắng một câu, hoàn toàn không biết là nên khóc hay nên cười: "Vậy thì em thay hai người họ cảm ơn anh nha."
"Ừ." Kỷ Triệu Uyên ngầm đồng ý, "Việc nên làm mà." Sau khi anh nói xong để bát đũa xuống, xách cặp laptop chuẩn bị lên lầu xử lý dữ liệu.

Vì Sở Cửu Ca nên bây giờ anh buộc phải quen với việc tan làm sớm và nhận việc chưa hoàn thành về nhà để làm.

"Hầy." Sở Cửu Ca nhìn thấy chiếc cặp của anh, đột nhiên nhớ đến hợp đồng hôn nhân mà bản thân nhất thời xúc động kí ban sáng, "Chúng ta sẽ không kết hôn thật đấy chứ, việc em cưới một người đàn ông còn đáng bị ba mẹ em đánh chết hơn việc em vào đồn cảnh sát đó!"
Một tay Kỷ Triệu Uyên vịn lưng ghế dựa, giải thích với cậu: "Giấy chứng nhận kết hôn ở California chỉ có hiệu lực trong nước Mĩ, sau khi cậu về nước, trừ phi cậu đến đại sứ quán Trung Quốc chứng thực thì cuộc hôn nhân này sẽ hết hiệu lực thôi, cậu vẫn là người độc thân."
"Ồ!" Sở Cửu Ca biết điều đó, "Nhưng đến lúc đó anh chính là một đại lão đã li hôn, anh không sợ mấy em gái sẽ kỳ thị anh à?"
Kỷ Triệu Uyên tinh tế liếc nhìn cậu một cái, khóe môi mang chút giễu cợt.

Sở Cửu Ca hiểu ngay, không chỉ là không lo, mà người ta còn hoàn! Toàn! Không! Quan!Tâm!
Kỷ Triệu Uyên nở nụ cười: "Rửa bát xong thì đến văn phòng để điền giấy đăng ký kết hôn."
Dưới sự hướng dẫn "kiên trì" của Kỷ Triệu Uyên, Sở Cửu Ca không chỉ có thể rửa bát một cách nhanh chóng và sạch sẽ, mà cậu còn đạt tới một level là rửa chiếc nồi gang một cách tinh tế, khéo léo, sau đó tiến hành bảo quản, nghiễm nhiên trở thành một ngôi sao đang lên trong lĩnh vực làm việc nhà.


Sở Cửu Ca đã tới văn phòng của Kỷ Triệu Uyên rất nhiều lần, Kỷ Triệu Uyên còn đặc biệt chuẩn bị cho cậu một cái ghế gỗ và đặt ở một bên khác của chiếc bàn làn việc.

Thằng chó Griss kia đánh nhau cứ nhắm vào mặt cậu mà đánh, làm phần dưới mắt phải của cậu bầm cả một mảng.

Tề Uy nhiều lần đảm bảo rằng sẽ chỉ có hơi chật vật mà thôi, sẽ hoàn toàn không ảnh hưởng tới vẻ ngoài đẹp trai của cậu, nhưng Sở Cửu Ca vẫn không chịu ra ngoài lộ mặt.

Đã ba ngày rồi mặc dù cậu không đến lớp học ngoại ngữm nhưng cũng đã bắt đầu học lớp bổ túc SAT như địa ngục rồi.

Trong căn phòng được trang trí không nghiêm túc này, thầy giáo Kỷ Triệu Uyên đang ngồi đối mặt với cậu, ở giữa là một chiếc đèn silicon hình quả cam bảo vệ mắt.

Kỷ Triệu Uyên tập trung đọc luận văn của mình về ảnh hưởng của yếu tố điều hòa cis và các yếu tố tác động trans đến biểu hiện kiểu gen.

Nhưng Sở Cửu Ca cứ loay hoay mãi, không thể nào đọc sách được.

Ánh mắt cậu rơi trên chiếc đèn bàn, tiện tay bóp một cái.

Xì xì một tiếng, khói trắng bốc ra từ bên trong lỗ nhỏ nhân tạo, căn phòng ngập tràn mùi cam.

Sở Cửu Ca hơi sững sờ, cậu nhìn tay của mình rồi lại ngẩng đầu nhìn Kỷ Triệu Uyên, lúng túng cười: "Em..."
Kỷ Triệu Uyên không quan tâm, một tay anh nhanh chóng gõ chữ trên bàn phím, một tay đẩy đèn bàn ra xa một chút: "Tới đây điền thông tin đi."
Sở Cửu Ca xách ghế của mình ngồi xuống bên cạnh Kỷ Triệu Uyên, trên màn hình tất cả đều là tiếng Anh, cậu nhìn mà chóng cả mặt.

Kỷ Triệu Uyên đã biết trình độ tiếng Anh nửa vời của cậu từ lâu, thẳng thắn hỏi: "Họ tên, địa chỉ, phương thức liên lạc, họ tên ba mẹ cậu và nơi sinh."
Bây giờ Sở Cửu Ca đã hiểu một cách sâu sắc – cách giải quyết vấn đề của Aspie có đặc thù cá nhân vô cùng rõ ràng.

Họ sẽ chọn cách đơn giản nhất và cũng thô bạo nhất, ngay cả khi nó đi lệch khỏi văn hóa truyền thống và lẽ thường của đại chúng.

Ví dụ như khi Kỷ Triệu Uyên nói ra hai chữ "Người yêu", tuyệt đối không phải vì bị Griss kích thích.

Sở Cửu Ca cảm thấy, chẳng qua anh chỉ cảm thấy mình không cần phải phí lời với sĩ quan cảnh sát, kiểu tâm trạng như vậy là kiểu không muốn lãng phí thời gian cho lũ người phàm.


Sở Cửu Ca nhìn anh đánh máy điền vào từng dòng, giấc mơ California ngây thơ và hồn nhiên đã tan thành mây khói trong tiếng gõ bàn phím.

Cậu không khỏi cảm thán tạo hóa trêu người: "Ôi thôi...!Thế là mình đã kết hôn rồi, không ngờ vợ em lại chẳng có ngực."
Kỷ Triệu Uyên dừng lại liếc mắt nhìn cậu: "Bây giờ tôi mới chỉ điền đơn trên mạng thôi, còn phải đi làm giấy đăng ký kết hôn nữa, rồi đặt lịch trước lễ cưới, cử hành nghi thức, sau đó mới coi như chính thức có quan hệ hôn nhân hợp pháp."
Sở Cửu Ca chống cằm: "Phiền phức quá đi."
"Còn nữa..." Kỷ Triệu Uyên cong ngón tay gõ gõ bàn, tỏ vẻ "Attention, please!" rồi lai nói, "Tôi từ chối cách xưng hô này."
"Vậy thì phải gọi thế nào?" Sở Cửu Ca tiến lên phia trước, giả bộ sầu não, ngón tay trỏ vuốt cằm, "Kỷ baby? Kỷ honey? Hay là...!Tiểu Kỷ Kỷ?" Cách phát âm này thấy ghê quá, cậu vừa nói ra khỏi miệng đã cười phá lên.

Hơi thở ấm áp của cậu phả lên mặt Kỷ Triệu Uyên, khiến Kỷ Triệu Uyên suýt nữa cho rằng đèn bàn quả cam lại bị bóp một cái nữa.

Kỷ Triệu Uyên hơi mất tự nhiên né sang bên cạnh: "Kỷ Triệu Uyên."
Sở Cửu Ca cợt nhả trêu anh với nụ cười bên môi: "Triệu Uyên~"
Kỷ Triệu Uyên nhắm mắt lại, ấn ấn huyệt thái dương.

Bất kể là anh có đen mặt hay đáp trả một cách cay nghiệt thì đều có thể bị cái da mặt dày như bức tường thành của Sở Cửu Ca bắn ngược trở về.

Anh cảm giác bây giờ mình đã gần tiến tới trạng thái "phẫn nộ mù quáng" rồi.

Kỷ Triệu Uyên điều chỉnh nhịp thở, cắn răng sửa lại: "Kỷ Triệu Uyên."
Anh phớt lờ Sở Cửu Ca đang ôm bụng cười xỉu ngang, mặt không cảm xúc tiếp tục điền đơn.

"Được được được, Kỷ Triệu Uyên." Sở Cửu Ca cười đủ rồi thì thôi.

Khuôn mặt của cậu ngẩng cao như bông hướng dương, ánh mắt di chuyển giữa màn hình máy vi tính và sườn mặt của Kỷ Triệu Uyên.

Cậu không phải là loại người thích cười trên sự đau khổ của người khác, thậm chí có thể coi là người lòng dạ mềm yếu, nhưng cậu lại có niềm hứng thú lớn lao trong việc bắt nạt Kỷ Triệu Uyên.

Kể từ khi Sở Cửu Ca biết rằng hội chứng Asperger là một khiếm khuyết di truyền không thể chữa khỏi suốt đời, nên cậu sẽ kiểm tra phạm vi an toàn của của Kỷ Triệu Uyên trong vô thức.


Cậu sẽ vừa nosid đùa vừa quan sát phản ứng Kỷ Triệu Uyên, khi anh xuất hiện hành vi khác thường một cách rõ ràng, cậu sẽ lập tức dừng lại.

Cậu biết mình có hơi không tự chủ được việc sẽ chữa khỏi cho Kỷ Triệu Uyên.

Cậu cũng biết rõ rằng trong đầu Kỷ Triệu Uyên đã đánh mất một phần cấu tạo đặc thù và chức năng hệ thống, không thể hình thành nên "ý thức xã hội" được, vấn đề này vốn dĩ không thể chữa được chỉ bằng mấy câu nói của cậu.

Cậu cũng hiểu Kỷ Triệu Uyên có nhận thức riêng của bản thân, và không quan tâm đến việc liệu anh ấy có thể hòa nhập với thế giới một cách thân thiện hay không.

Sở Cửu Ca biết hết, nhưng chỉ cần cậu nghĩ tới dáng vẻ trầm lặng và cô độc của Kỷ Triệu Uyên là cậu lại cảm thấy hơi...!Đau lòng.

Sở Cửu Ca đang nghĩ hăng say thì Kỷ Triệu Uyên đã điền xong đơn, sau đó ném sách cho cậu: "Tự đọc trước đi, đọc không hiểu thì hỏi tôi."
Sở Cửu Ca thở dài, cảm thấy bản thân vừa nghĩ lung tung như vậy có hơi buồn cười.

Cậu xoa xoa mặt, phủi phủi những cảm xúc yếu lòng kia đi, bắt đầu gạt đau khổ "gặm nhấm" sách.

Đó giờ Sở Cửu Ca đã bao giờ là đứa chịu đọc sách đâu, Kỷ Triệu Uyên lườm cho một cái, cậu sẽ đọc hai trang.

Nhưng ngay khi Kỷ Triệu Uyên ngoảnh đầu đi, mông cậu lại bắt đầu như ngồi trên gai, quay trái quay phải không thể nào ngồi yên nổi.

Khi cậu cảm giác mông mình đã ma sát ghế đến độ sắp sửa bốc cháy, Kỷ Triệu Uyên cuối cùng cũng tắt máy tính: "Ngủ thôi."
Sở Cửu Ca gật đầu như giã tỏi, chạy nhanh như gió đi tắm.

Cuối tuần trước Kỷ Triệu Uyên vốn dự định đi mua một cái giường, nhưng sau đó mới nửa đường lại đổi hướng tới đồn cảnh sát.

Việc mua một chiế giường cứ bị trì hoãn như thế, đến giờ thì lại không có thời gian.

Kỷ Triệu Uyên đành phải nằm cùng một giường với Sở Cửu Ca.

Anh để trống ra khoảng cách một cánh tay, nằm xuống sát mép giường.

Lưng Sở Cửu Ca bị thương, mấy ngày nay cậu đều nằm sấp ngủ.

Mặt cậu dán sát lên gối, âm thanh hơi làu bàu: "Còn mua giường nữa à?"
Kỷ Triệu Uyên đã buồn ngủ rồi, một lúc sau anh mới nhẹ giọng nói: "Mua."
Kỷ Triệu Uyên từng trình bày rõ ràng, tiền mua giường cũng lấy từ sinh hoạt phí của Sở Cửu Ca.


Đồng chí Sở Cửu Ca nghèo rớt mồng tơi suy nghĩ về số tiền rồi cảm thấy đau tim quá.

"Nhà anh có ba phòng, một phòng ngủ chính, một văn phòng, một phòng khách, đâu còn chỗ để thêm giường nữa." Sở Cửu Ca khuyên anh, "Dù sao cũng không thể đặt trong phòng khách được, bất lịch sự lắm."
Đâu chỉ đơn giản là bất lịch sự.

Để giường trong phòng khách, Sở Cửu Ca cởi trần nửa thân trên khoe cơ bụng, mỗi khi ra ra vào vào đều phải chịu cảm giác ô nhiễm thị giác.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Kỷ Triệu Uyên thoáng rùng mình.

Sở Cửu Ca dùng mũi chân đá đá cẳng chân anh: "Thôi ngủ chung một giường đi, em không chê anh đâu."
Rốt cuộc là ai chê ai thế, Kỷ Triệu Uyên buồn ngủ quá không mở mắt ra được, nhưng vẫn khịt mũi khinh thường.

Sở Cửu Ca mở ghi âm của điện thoại ra, ghé gần bên tai anh, nhẹ giọng nói: "Ngủ chung đi.

Không mua giường mới nữa được không ạ?"
Ý thức Kỷ Triệu Uyên không còn tỉnh táo, vốn chẳng nghe rõ cậu đang nói gì, mém tí nữa thì "mắc mưu" rồi.

Anh xua tay, muôn đuổi tiếng ruồi vo ve bên tai đi.

Sở Cửu Ca tóm lấy ngón tay anh, để đại lên sườn mặt mình.

Cậu càng nhích lại gần hơn, gần như đang dụ dỗ: "Có được không anh?"
Kỷ Triệu Uyên cảm giác đầu ngón tay mình như đã chạm tới mùa hè California trong lành, hương vị cam tươi ngọt ngào mà ấm áp.

Rất thoải mái.

Sở Cửu Ca bật cười, hài lòng bấm dừng ghi âm.

Cậu cắm tai nghe, sau đó bắt đầu ấn phát thành quả chiến đấu vừa nãy, khóe miệng không tự chủ được cong lên.

Trong đoạn ghi âm gần như tất cả đều là giọng nói của Sở Cửu Ca.

Sau khi cậu dứt lời, là một khoảng lặng rất dài, tiếp đó là giọng nói lành lạnh mang theo mơ màng hiếm thấy của Kỷ Triệu Uyên.

"...Được.".


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi