KHIẾM KHUYẾT GEN YÊU THƯƠNG


Bữa tối là do Kỷ Dương cùng Kỷ Triệu Uyên chuẩn bị, thịt kho tàu cùng món cá nướng từ con cá sáng nay cha dượng câu được, lại làm một đĩa cánh gà nướng với gia vị Orleans.

Sở Cửu Ca ăn ngon miệng vô cùng.

Kỷ Dương thấy cậu đã ăn sạch chén cơm, liền bới cho cậu thêm một chén nữa: "Tiểu Cửu đã thích nghi với cuộc sống ở đây chưa?"
Sở Cửu Ca nhận lấy chén, gật gật đầu: "Thích nghi rồi ạ.

Kỷ Triệu Uyên rất quan tâm cháu, bọn cháu ở chung rất thoải mái ạ." Cậu vừa nói vừa ở dưới bàn dùng đùi chạm chạm Kỷ Triệu Uyên, sau đó quay đầu nhìn Kỷ Triệu Uyên chớp chớp mắt.

Kỷ Triệu Uyên dịch sang bên cạnh, tiếp tục yên lặng ăn cơm.

Kỷ Dương liếc mắt nhìn con trai mình một cái, cong môi cười, "Vậy là tốt rồi.

Về sau việc học hay sinh hoạt có cần gì thì cháu cứ trực tiếp nói cho Kỷ Triệu Uyên nhé." Kỷ Triệu Uyên nghe vậy thì để đũa xuống, ngẩng đầu nhìn Kỷ Dương.

Kỷ Dương làm như không nhận thấy ánh mắt lạnh lùng của Kỷ Triệu Uyên, dặn Sở Cửu Ca: "Để thằng bé giúp con."
Sở Cửu Ca đắc ý tới nổi muốn vểnh đuôi cao tận trời, cậu lớn tiếng đáp: "Được ạ ~"
Kỷ Tây Qua ngồi một bên gặm cánh gà cảm thấy bản thân lại bị cả nhà làm lơ, cô bé giơ tay mình cao lên vẫy vẫy để thu hút sự chú ý của cả nhà: "Weller cũng phải giúp con nữa!"
Sở Cửu Ca nhéo cánh tay múp thịt của cô bé, cười hỏi: "Giúp em cái gì? Anh giúp em nhé."
"Thôi đi cô." Kỷ Dương vỗ nhẹ một cái lên tay Kỷ Tây Qua, sau đó xoay đầu nói với Sở Cửu Ca, "Cháu đừng có để ý tới con bé.

Nó có theo đuổi một thằng nhóc nhà hàng xóm, kết quả Charlie nhà người ta căn bản không thèm để ý tới."
"Là con không để ý tới cậu ấy mới đúng!" Kỷ Tây Qua thảy cánh gà vào trong chén, nhảy xuống ghế chống nạnh la, "Cậu ấy nói muốn con diễn vai công chúa Bạch Tuyết, con nói Bạch Tuyết không ngầu chút nào, con muốn diễn mụ phù thủy cơ!"
Sở Cửu Ca nghe cô bé nói mà cười tới nổi không bưng nổi chén cơm, cậu nửa ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mặt Kỷ Tây Qua, cố gắng nghẹn cười ra vẻ nghiêm túc hỏi "Sau đó thì sao?"
Giữa những người lớn "thờ ơ" trên bàn ăn, Kỷ Tây Qua cuối cùng cũng kiếm được chỗ dựa.


Cô bé thuận thế ngã vào trong lòng ngực Cửu Cửu đẹp trai, nắm tay nhỏ tròn lau đi giọt nước mắt không hề tồn tại, "Sau đó cậu ấy đã diễn chung với Hannah đóng vai công chúa Bạch Tuyết."
Lồng ngực Sở Cửu Ca "bang" một cái, nhưng vẫn không dám cười lớn, sợ làm tổn thương trái tim thiếu nữ của Kỷ Tây Qua.

Kỷ Triệu Uyên nhai kỹ nuốt chậm miếng cơm cuối cùng, giơ chân đá bờ mông cong của Sở Cửu Ca, mặt không cảm xúc nói: "Khóc xấu lắm."
Sở Cửu Ca quay đầu khó hiểu nhìn anh, Kỷ Triệu Uyên chỉ vào khuôn mặt nghẹn cười đến vặn vẹo của cậu, sau đó nói: "Muốn cười thì cười đi."
Lời nói của Kỷ Triệu Uyên dường như mở ra một cánh cửa sổ nào đó trong Sở Cửu Ca, ánh nắng đổ xuống bầu trời một cách nhanh chóng.

Cậu đột nhiên thấy tự tin hơn nhiều, rõ ràng có rất nhiều mối liên hệ giữa cậu với Kỷ Triệu Uyên.

Giữa tiếng hét giận dữ của Kỷ Tây Qua, Sở Cửu Ca leo lên ghế cười muốn xỉu ngang, Kỷ Triệu Uyên thấy vậy liền đưa tay ra đỡ lấy lưng cậu.

Kỷ Dương liếc nhìn bàn tay con trai mình tự nhiên vòng qua eo Sở Cửu Ca, nháy mắt với với cha dượng rồi hai người lặng lẽ đi lên lầu.

Kỷ Tây Qua thất tình nhìn anh trai mình và Cửu Cửu đẹp trai tình chàng ý thiếp, không biết sao mà càng thêm muốn khóc.

Cô bé đột nhiên mềm mại hẳn ra, ngồi vào trong lòng ngực Sở Cửu Ca, khóc chít chít dựa vào vai cậu: "Cửu Cửu đẹp trai ôm em trước đi."
Sở Cửu Ca ôm cô bé đứng lên, cậu vốn muốn bế cô bé lên cao rồi xoay một vòng, nhưng trong kỷ nghỉ Kỷ Tây Qua ăn nhiều quá nên béo thêm một vòng, cậu chỉ có thể bế cô bé lên được một tí rồi xoay xoay.

Sở Cửu Ca nhéo gương mặt béo múp của cô nhỏ, bắt chước bộ phim 8 giờ nữa mắng nửa khuyên: "Bé dưa đáng yêu nhất, nếu Charlie không thích em thì đó là tổn thất của cậu ấy."
Nước mắt cá sấu của Kỷ Tây Qua ngừng ngay lập tức.

Cô bé tròn mắt, hất cằm lên tận trời: "Em biết mà."
Sở Cửu Ca bật cười, trực giác cảm thấy bản thân sắp rơi vào cái hố Kỷ Tây Qua đào.

Cậu quay đầu nhìn Kỷ Triệu Uyên cầu cứu, Kỷ Triệu Uyên nhún nhún vai, trên mặt viết mấy chữ "Đã sớm cảnh cáo em rồi."

Kỷ Tây Qua nhéo vành tai cậu, hai mắt đáng thương chớp chớp: "Nhưng em còn đang thất tình, em cần phải rời cái nơi khiến mình tổn thương này." Cô nhỏ ôm ngực xụ mặt: "Em cần tới một nơi khác, thêm vào đó còn phái có hai anh chàng đẹp trai ở cùng em, em mới có thể một lần nữa sống lại."
Kỷ Triệu Uyên nghe không nổi nữa, anh nhìn lướt qua Kỷ Tây Qua đang gây rối, lạnh lùng nói: "Không phải em đang học piano sao?"
Đầu ngón tay Kỷ Tây Qua run rẩy chỉ anh, bị anh chọc giận tới nỗi nói lắp: "Anh, anh......!Em, em suýt nữa không được kết hôn mà anh còn cho em đi học piano ư!"
Sở Cửu Ca nhìn hai người họ cãi nhau, không hiểu được phương thức ở chung giữa hai người.

Rõ ràng là trong lòng Kỷ Triệu Uyên vô cùng quan tâm Kỷ Tây Qua, trước khi ăn cơm còn đến hỏi Kỷ Dương để xác nhận rẳng Kỷ Tây Qua tự làm bản thân thất tình chứ không phải bị cô nhóc nào đó cạy góc tường, nhưng giờ thì lại lạnh lùng từ chối cô bé.

Kỷ Tây Qua cũng không khác gì, mặt ngoài thì đầy bụng tức với Kỷ Triệu Uyên, trong lòng lại ngượng ngùng xoắn xít muốn dán Kỷ Triệu Uyên.

Hai anh em khó chiều y như nhau, Sở Cửu Ca nghĩ thầm, sau đó gõ bàn đưa ra quyết định cuối cùng: "Vậy để bé dưa tới Berkeley ở với chúng ta vài ngày đi."
"Okela~" Kỷ Tây Qua rời khỏi lòng ngực cậu nhảy xuống mặt đất, vui vẻ vươn tay xoay quanh họ vài vòng, lúc vòng tới phía sau Kỷ Triệu Uyên còn có ý xấu đá chân anh một cái, sau đó thừa dịp Kỷ Triệu Uyên còn chưa kịp phản ứng đã chạy lên lầu nhanh như chớp.

Kỷ Triệu Uyên cau mày nhìn Sở Cửu Ca lắc đầu, trong ánh mắt tràn ngập sự không đồng ý.

Sở Cửu Ca thật sự thích Kỷ Tây Qua, cậu thấy rằng mình có thể bù đắp những thứ mà Kỷ Triệu Uyên không có trong thời thơ ấu.

Cậu thừa lúc không có ai đi lại ôm Kỷ Triệu Uyên, một bên vuốt phẳng lông mày của anh một bên nói: "Đến lượt anh, em sẽ ôm anh lâu hơn bé dưa mười phút để bồi thường."
Kỷ Triệu Uyên nhìn cậu một cái, sau đó nâng tay phải lên.

Sở Cửu Ca bật cười lớn, phần eo càng dán chặt vào người Kỷ Triệu Uyên, lưng cậu uốn cong thành đường cong thích hợp để ôm, chỉ chờ cánh tay Kỷ Triệu Uyên vòng qua thôi.

Cánh tay Kỷ Triệu Uyên chậm rãi lướt qua mông cậu, tới eo rồi tới lưng, cuối cùng lướt qua đầu cậu rồi ngừng trước mặt hai người họ.

Kỷ Triệu Uyên nhìn đồng hồ trên cổ tay, dư quang nhìn qua ánh mắt thất vọng của Sở Cửu Ca, cánh môi mỏng cong lên mang ý cười khi vừa đùa dai xong, "Hết mười phút rồi."
"Được rồi......" Sở Cửu Ca không tình nguyện bỏ tay ra, cúi đầu bắt đầu dọn chén đũa.


Kỷ Triệu Uyên nhìn mái đầu xù xù của cậu, ý cười sâu hơn: "Nhiệt độ cơ thể của em quá cao."
Sở Cửu Ca nhìn phía dưới tĩnh lặng của mình, lại dùng mu bàn tay chạm lên mặt, cảm thấy tất cả đều bình thường, cậu ngẩng đầu mờ mịt nhìn Kỷ Triệu Uyên: "Hả?"
"Nhưng trong phòng ngủ của tôi có điều hòa." Kỷ Triệu Uyên nói, "Có thể cho em ôm thêm mười phút."
Kỷ Triệu Uyên nói xong mặt không cảm xúc cầm sách đi lên lầu, Sở Cửu Ca nhìn bóng lưng của anh, càng nhìn càng thấy giống như đang chạy trối chết.

"Mèo nhà mình ngạo kiều quá, thỉnh thoảng cúi đầu dụi tai vào lòng bàn tay là trái tim mình đã nhũn cá ra rồi." Sở Cửu Ca nhìn gương mặt tươi cười của mình được phản chiếu qua chiếc đĩa, khóe miệng không kìm được mà càng cao hơn, "Mày đừng có mà cười tao, tao thích anh ấy đến như vậy đấy."
Ban đầu Kỷ Dương tính dọn phòng cho khách để Sở Cửu Ca ngủ, nhưng sau đó lại phát hiện điều hòa của phòng cho khách đột nhiên hỏng rồi, cha dượng sửa cả đêm cũng không sửa được, cuối cùng Sở Cử Ca nhờ họa mà có phúc ngủ cùng giường với Kỷ Triệu Uyên
Hôm nay Kỷ Triệu Uyên đã xem bóng với cậu, còn kể cho cậu nghe chuyện hồi xưa, giờ thì deadline ngập đầu.

Sở Cửu Ca nằm bên cạnh đọc tài liệu ôn tập của cậu, thỉnh thoảng lại đưa tay ra bóp cơ đùi của Kỷ Triệu Uyên.

Hai người an tĩnh làm việc của mình, dường như có một dòng suối ảo ảnh lả lướt qua.

Chờ tới khi Sở Cửu Ca cảm thấy có hơi mệt, nghiêng người qua nhìn thời gian góc phải bên dưới máy tính Kỷ Triệu Uyên mới phát hiện đã qua 12 giờ rồi.

Sở Cửu Ca dụi dụi mắt, sau đó ngáp một cái lớn.

Kỷ Triệu Uyên chia cho cậu một sợi dây chú ý, quay đầu nhìn cậu một cái: "Buồn ngủ sao?"
"Dạ." Sở Cửu ca gật gật đầu, mơ mơ màng màng bắt đầu dọn đống sách trên bàn.

Cậu nhìn thấy cuốn sổ có ghi tờ ghi chép thì cười ngu ngốc, sau đó cậu ôm cuốn sổ trong tay, ngẩng đầu lên hỏi Kỷ Triệu Uyên: "Chỉ có nhiêu đây thôi à?"
Cậu nói rất nhỏ, giống như đang lầm bầm vậy, Kỷ Triệu Uyên đang bận phân tích kết quả hình như không nghe được, vẫn nhìn chằm chằm vào máy tính.

Sở Cửu Ca thở dài, bò xuống giường để xuống lầu rửa mặt.

Lúc cậu ủ rũ cụp đuôi ra khỏi phòng, Kỷ Triệu Uyên lật sổ ghi chép của mình ra và di chuyển trái tim lên một khoảng cách mà về cơ bản là không thể nhìn rõ được.

Kỷ Triệu Uyên do dự vài giây, lại xụ mặt dịch thêm một xíu, chỉ thêm một chút thôi.


Sở Cửu Ca không biết Kỷ Triệu Uyên đang làm gì, cậu vưa ngáp vừa đánh răng, xém nữa là nuốt bọt đánh răng luôn.

Cậu lê dép đi ra khỏi phòng tắm, lúc đi qua phòng bếp chuẩn bị lên lầu thì đột nhiên bị bóng người đang ngồi trong bóng tối dọa cho giật nảy cả mình.

Cậu bước qua bên đó vài bước mới phát hiện là Kỷ Dương.

"Tiểu Cửu." Kỷ Dương vẫy vẫy tay với cậu, sau đó bật chiếc đèn ngủ nhỏ bên cạnh.

Sở Cửu Ca ngồi xuống đối diện bà: "Cô ơi, cô chưa ngủ sao?"
"Vốn đã ngủ rồi, nhưng lại bị ác mộng làm tỉnh giấc." Kỷ Dương cười cười, cầm ly nước trước mặt uống một ngụm, "Tiểu Cửu, cháu có thể nghe cô tâm sự không?"
Sở Cửu Ca thẳng lưng, gật gật đầu nói: "Được chứ ạ."
Sắc mặt Kỷ Dương có hơi tái nhợt, Sở Cửu Ca đoán rằng có thể là do gặp ác mộng, nhưng lời nói tiếp theo của bà lại biến Sở Cửu Ca thành người gặp ác mộng.

Kỷ Dương nói: "Tiểu Cửu, cháu là bạn trai Kỷ Triệu Uyên đúng không."
"Cháu chỉ đùa bé dưa thôi." Sở Cửu Ca xấu hổ cười cười, sau đó vẻ mặt lại nghiêm túc hơn, "Nhưng cháu rất thích anh ấy, cháu đang theo đuổi ảnh."
Kỷ Dương vui vẻ nhìn cậu, ánh mắt bà trông có chút yếu ớt.

Bà lắc đầu: "Thằng bé mới là người rất thích cháu, đang theo đuổi cháu."
Sở Cửu Ca bắn pháo hoa trong lòng, cậu cười dịch dịch về phía Kỷ Dương: "Cô ơi, cảm ơn cô đã an ủi cháu."
Kỷ Dương vỗ vỗ đầu cậu, giọng bà nghẹn ngào: "Cô nói thật đấy, đã lâu rồi cô không nhìn thấy Kỷ Triệu Uyên vui vẻ như vậy." Sở Cửu Ca rút cho bà tờ giấy rồi nhẹ nhàng vỗ lưng bà.

Kỷ Dương ngẩng đầu xua tay với cậu, sau đó ấn khăn giấy lên mi mắt: "Sau khi thằng bé lớn lên thì không thân thiết với bọn cô nữa, đến cả Riely cũng không dám đùa với nó.

Hôm nay có cháu thằng bé mới thu hết gai nhọn trên người mình, trở về như khi còn nhỏ."
Đôi mắt Kỷ Dương trống rỗng, như đang nhìn về phía xa xăm: "Vừa nãy cô mơ thấy thằng bé trốn phía sau bức rèm, vẻ mặt hoang mang hỏi cô rằng vì sao lại không có ai thích nó."
Sở Cửu Ca ngồi xổm xuống, nắm lấy bàn tay Kỷ Dương đặt trên đầu gối, cậu nhìn đôi mắt bà từ dưới lên, gọi "Cô ơi," Sở Cửu Ca mím miệng, tiếng nói như thốt ra từ tận đáy lòng, chân thành mà nặng nề: "Nếu như cô mơ thấy anh ấy lần nữa, có thể nói một câu giúp cháu không?"
Sở Cửu Ca nhắm mắt, khi cậu mở mắt ra lần nữa, tình cảm tốt đẹp nhất trên thế gian như phản chiếu trong đôi mắt cậu, "Nói anh ấy rằng, đừng đau buồn cũng đừng sợ hãi, cháu sẽ ở đây chờ anh ấy."
"Cháu thích anh ấy.".


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi