KHIẾM KHUYẾT GEN YÊU THƯƠNG


Sở Cửu Ca căng đầu nhìn lên trên lầu theo tiềm thức, chắc Kỷ Triệu Uyên vẫn còn đang ở trên gác kiếm tất Giáng Sinh, trên cầu thang trống trơn không có ai xuất hiện, lúc này cậu mới nhẹ nhàng thở ra, thong thả mở miệng hỏi: "Cô ơi, ý của cô là......"
"Kỷ Triệu Uyên là con trai của cô, cô hy vọng nó có thể sống dễ dàng hơn bất cứ ai khác một chút," Kỷ Dương nói, "Nhưng cháu vẫn chỉ là một đứa nhỏ, tình yêu của cháu vẫn còn là puppy love, sao có thể có được cái gì gọi là yêu thích lâu dài.

Cô sợ rằng sau khi sự mù quáng cũng sự nhiệt tình này biến mất, nó sẽ trở thành gánh nặng của cháu."
"Cháu còn tưởng rằng là cô lo rằng anh ấy đến nhà cháu sẽ bị bắt nạt cơ, hóa ra điều cô lo lắng là cái này......" trong lòng Sở Cửu Ca nhẹ nhõm hơn, cậu cười khúc khích, ngón tay vuốt món quà bên cạnh, "Có phải người lớn đều xem bọn cháu như con nít không nhỉ, khi cháu đến bệnh viện lấy máu để kiểm tra sức khỏe trước khi ra nước ngoài, mẹ cháu lo lắng lắm, mẹ cháu còn xoa đầu cháu nói rằng bảo bảo ngoan, không cần sợ." Cậu giơ tay gãi tóc, có hơi ảo não, "Hình như cháu thật sự không có cách nào để đảm bảo từ này về sau đời này cháu chỉ thích mỗi mình Kỷ Triệu Uyên, nhưng bây giờ cháu thật sự rất thích anh ấy."
"Bài xích đồng tính trong nước là lí do khiến cô lo lắng nhất," Kỷ Dương dường như thật sự đối xử với cậu như đứa trẻ, bà mỉm cười giúp cậu vuốt lại mái tóc rối bù của mình, "Nhưng cô hy vọng cháu có thể giữ cho mình một con đường lui là bởi vì cho dù tương lai hai đứa có đi con đường nào khác, cả hai đứa đều chỉ nhớ rõ những kỷ niệm đẹp mà mình đã đem tới cho nhau."
Sở Cửu Ca khó hiểu, cau mày nhìn bà "Giữ thế nào ạ?"
"Lần này khi dẫn nó về nhà cháu cứ giới thiệu như một người bạn bình thường nhé." Kỷ Dương dừng một chút, trở tay nhẹ nhàng đặt lên trên món quà, "Món quà Giáng Sinh mà cháu muốn tặng, hãy gạt nó sang một bên và nói về nó khi mà tình cảm và khả năng của cháu đã mạnh mẽ hơn, chẳng hạn như bốn năm nữa."
Sở Cửu Ca nuốt ngụm nước miếng, "Bốn năm?"
"Đúng," Kỷ Dương cười nói, "Đợi đến khi cháu tốt nghiệp đại học, nếu hai đứa vẫn thích nhau như vậy thì hãy cùng nhau đi nói với mọi người.

Dù lúc đó có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, cô nghĩ cả hai đều có thể vượt qua."
"Dạ được," Sở Cửu Ca trầm ngâm gật đầu, "Cháu hứa với cô."
Sở Cửu Ca giúp Kỷ Dương dọn đống quà chặn đường, nói ngủ ngon với bà rồi ngơ ngác đi lên lầu, lúc vừa lên lầu hai thì đụng phải một người.

"A......!Anh đứng đây lúc nào vậy?" Cậu xoa đỉnh đầu bị đâm, không cần nhìn cũng biết là ai, dù sao trong nhà này chỉ có một người có thể cao hơn cậu.

"Lúc em nói lo lắng tôi sẽ bị bắt nạt," Kỷ Triệu Uyên chỉ vào cửa phòng khách, "Phòng đã được dọn sạch rồi, đêm nay em ngủ một mình nhé."

"Ồ." Sở Cửu Ca héo tàn gật đầu, trước khi cậu kịp hỏi Kỷ Triệu Uyên thì âm thanh kéo dài tới tâm phiền của Kỷ Tây Qua truyền từ phòng ra ngoài hành lang, "Cửu Cửu —— đẹp —— trai ——"
Sở Cửu Ca không còn cách nào ngoài việc cùng Kỷ Triệu Uyên đi vào phòng của cô bé.

Kỷ Tây Qua đang đứng trên giường nhảy nhót sờ đôi tất đặt trên đầu giường mình, sau khi nhìn thấy họ tiến vào thì lập tức ngồi khoanh chân ngay ngắn trên giường, "Em muốn nghe kể chuyện!"
Sở Cửu Ca mím môi, lần đầu tiên từ chối Kỷ Tây Qua, "Hôm nay không kể chuyện, bé dưa ngủ mau đi."
Kỷ Tây Qua nhạy bén cảm nhận được sự phiền muộn của cậu, nhìn Kỷ Triệu Uyên chớp chớp đôi mắt, nhưng anh hai nhà mình hoàn toàn không tiếp thu được sóng điện, vẫn đứng im lìm một bên không nói câu an ủi nào.

Cô bé chép chép miệng, kéo cánh tay Sở Cửu Ca bảo cậu ngồi xuống mép giường mình, sao đó bản thân ngoan ngoãn chui vào ổ chăn, "Vậy để em kể chuyện cho Cửu Cửu đẹp trai ha, anh muốn nghe gì?"
Sở Cửu Ca xoa đầu cô bé, không có hy vọng nào hỏi: "Bé dưa có biết nghĩa của puppy love là gì không?"
Cậu đã nghe từ ngữ này từ hai người, một là Lâm Dục, người còn lại là Kỷ Dương.

Bối cảnh của từ ngữ này dù trước hay sau đều là ấu trĩ, mù quáng, xúc động, không thể liên kết lâu dài với nhau, cậu không thể nào lừa bản thân rằng đấy là một lời khen nữa.

Không nghĩ rằng Kỷ Tây Qua lại vui vẻ gật đầu một cái, tay phải vươn ra từ trong ổ chăn vẫy cao, "Em biết!"
Sở Cửu Ca bất ngờ, cậu cười nhét tay cô bé vào trong chăn, lại giúp cô nhóc chỉnh góc chăn, "Vậy bé Dưa kể chuyển puppy love cho anh nghe đi."
"Ừm......" Kỷ Tây Qua xoay tròn mắt, vắt hết óc bịa chuyện, "Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé hái nấm gặp một chú cún trên đường về nhà, chú cún rất rất đói bụng, nó thút thít nói với cô bé rằng: nếu cô cho tôi ăn, tôi sẽ chỉ yêu mình cô.

cô bé hái nấm suy nghĩ rồi đưa ổ bánh mì cuối cùng cho nó."

Sở Cửu Ca nghe như lọt vào trong sương mù, mờ mịt nhìn cô bé, "Sau đó thì sao?"
"Từ từ, anh đừng có hối, em đang nghĩ mà!" Kỷ Tây Qua kéo góc chăn, tiếp tục kể: "Cô bé ngày nào cũng phải đi hái nấm, vì thế nên chú cún nhỏ sẽ đợi trên con đường cô bé đi ngang qua sau buổi chạng vạng để cô bé có thể đưa cho mình ổ bánh mì nhỏ.

Rồi mùa mưa qua đi, chẳng còn nấm để hái, vì thế mà cô bé không cần phải đi con đường đó nữa, chú cún nhỏ đáng thương lại bắt đầu đói bụng."
Cô bé vừa kể vừa ngáp một cái, Sở Cửu Ca nhìn cô bé, cười, "Đã hết chưa?"
Kỷ Tây Qua lắc đầu, tiếp tục lẩm bẩm kể: "Có một ngày lại có một cậu bé với chiếc cặp đi ngang qua, chú cún nhỏ đói bụng tới kêu vang nhìn cậu bé kêu gâu gâu, nó lại nói: nếu cậu cho tôi ăn, tôi sẽ chỉ yêu mình cậu.

cậu bé chào nó rồi đưa cây lạp xưởng trong tay cho chú cún nhỏ, sau đó nói: cảm ơn tình yêu của mày, nhưng tao chỉ có thể cho mày ăn lúc này thôi, đợi tới ngày mai xe của ba tao sửa xong rồi, tao sẽ không cần đi bộ nữa.

cậu bé vẫy tay với chú cún con rồi rời đi."
Sở Cửu Ca há mồm, còn chưa kíp nói cái gì đã bị Kỷ Tây Qua cách lớp chăn đá cho một cái.

"Anh đừng có ngắt lời em, em vẫn chưa nói xong!" Cô bé rụt vào trong chăn, "Lần này chú cún con đã thông minh hơn, nó không vừa mở miệng đã đòi ăn nữa, mà nói với người tiếp theo đi ngang qua rằng: nếu cậu dẫn tôi về nhà, tôi sẽ chỉ yêu mình cậu người qua đường suy nghĩ vài giây rồi quyết định nhận nuôi nó.

Cún con đã có gia đình, nó không phải đói bụng nữa, nó tự hào nói cho những người bạn khác của mình: tôi chỉ yêu mình chủ nhân thôi! mười mấy năm sau, cún con trở thành một cún già, qua đời vào một buổi chiều nắng.

Nó vẫn tự hào nói với Thần Chết tới đón mình rằng: Tôi chỉ yêu mình chủ nhân thôi! nhưng Thần Chết lại lắc đầu, dùng ánh mắt thương hại nhìn nó nói: Mày không yêu mỗi mình chủ nhân mày, mày đã nói yêu với rất nhiều người, cũng đã từng yêu không ít người.


"
Cún con đã từng yêu rất nhiều người, ngoại trừ người qua đường nhận nuôi nó, mỗi một lần đều là ngắn ngủi và mù quáng, giống như hạt sương mai thoáng qua trên cánh hoa, mặt trời vừa ló dạng đã biến mất không dấu vết.

Kết cục làm Sở Cửu Ca có hơi sửng sốt, cậu hỏi: "Lần này đã hết chưa?"
"Hết rồi ạ!" Kỷ Tây Qua gật đầu một cái, sau đó nheo nheo mắt, "Cửu Cửu đẹp trai, em mệt rồi, em ngủ trước đây"
"Ngủ ngon." Sở Cửu Ca tắt đèn cho cô bé, nhẹ nhàng đóng cửa rồi cùng Kỷ Triệu Uyên đi ra ngoài.

Cậu dựa vào cửa phòng cho khách, mờ mịt hỏi Kỷ Triệu Uyên: "Em mù quáng lắm sao?"
Kỷ Triệu Uyên nghiêm túc nhìn cậu, sau đó lại nghiêm túc lắc đầu, "Không."
"Vậy tại sao tất cả mọi người đều kêu em là puppy love," cậu đá đá chân, giận dỗi nói, "Lần trước lúc anh nói chuyện với Lâm Dục, em có trốn ở bên cạnh nghe lén, em nghe thấy anh ta cũng nói rằng tình cảm của em chỉ là puppy love."
"Mọi người sẽ có những câu trả lời khác nhau nếu lập trường của họ khác nhau," Kỷ Triệu Uyên xoay người, dựa vào cạnh cậu, "Tính táo là một khả năng của những người ngoài cuộc, nhưng đồng thời họ cũng không thể đồng cảm như bản thân mình cũng gặp trường hợp đó."
Sở Cửu Ca nhoẻn miệng cười, sờ chiếc nhẫn trên ngón tay Kỷ Triệu Uyên, "Cục cưng ơi, vậy anh nói xem em là người ngoài cuộc tỉnh táo hay là đồng cảm như bản thân em cũng gặp trường hợp đó?"
"Đồng cảm như bản thân em cũng gặp trường hợp đó." Kỷ Triệu Uyên nói.

"Em không tin," Sở Cửu Ca líu lưỡi, cậu cười xoa xoa trán, "Bây giờ anh nói dối cũng không cần bản thảo nữa, trước kia anh thật thà biết bao nhiêu, lời nói thẳng thắn đến mức khiến người ta muốn đánh anh luôn."
"Tôi nói thật," Kỷ Triệu Uyên chạm vào môi cậu, nhìn thẳng vào mắt cậu, "Tôi có thể cảm thấy rằng em không vui kể từ khi em đồng ý với mẹ tôi."
Sở Cửu Ca thật sự bị sốc, cậu lắp bắp, "Sao, sao anh làm được?"
"Bởi vì tôi quan tâm em," Kỷ Triệu Uyên nhẹ nhàng hôn lên má lúm hạt gạo của cậu, "Khi tích lũy nhiều dữ liệu, chúng ta tự nhiên có thể thấy những biến động bất thường."
Sở Cửu Ca đột nhiên thấy nhẹ nhõm, cậu lẳng lặng nhìn đôi mắt Kỷ Triệu Uyên, hình ảnh ngược trong đôi con ngươi anh là độc nhất vô nhị, đồng thời đó cũng là tình cảm chân thành nhất của anh.

"Có lẽ mọi người đều nghĩ rằng không màng tất cả chính là mù quáng, nghĩ như vậy cũng không tính là từ gì xấu" Sở Cửu Ca cười nói, "Chỉ là ủy khuất anh phải làm người bạn bình thường trước mặt ba mẹ em rồi."

"Tôi không ủy khuất." Kỷ Triệu Uyên khẽ nhếch môi, anh vặn nắm cửa phòng cho khách đẩy vào, "Đi ngủ đi."
Cửa phòng từ từ đóng lại sau lưng Sở Cửu Ca, cậu thở phào một hơi, nhưng trái tim lại thấy ấm áp.

Những lời nói của Kỷ Triệu Uyên giống như chú gấu nhỏ đã đồng hành cùng cậu lúc còn nhỏ, khiến cậu tin chắc rằng nếu trên đời này có ma, khi cậu ngủ con gấu nhỏ dũng cảm sẽ giúp cậu đuổi nó đi.

Cậu bò lên trên chiếc giường đã được trải chăn, mới vừa ngẩng đầu lại đột nhiên quỳ gối trên giường nở nụ cười.

Thế mà Kỷ Triệu Uyên cũng treo tất trên đầu giường cậu......!Sở Cửu Ca nghĩ thầm, trẻ trâu thì cứ trẻ trâu đi, dù sao không phải mình cũng là bé Cam năm tuổi của anh à.

Sở Cửu Ca lấy điện thoại gọi cho Kỷ Triệu Uyên, Kỷ Triệu Uyên đang viết nhật ký yêu đương, nhìn thấy cuộc gọi cũng không trả lời, anh suy nghĩ rồi chậm rãi viết: 【 Nó không chỉ là không màng tất cả, nó còn là mù quáng đến mức không do dự.


Anh khép vở lại nhét dưới gối, sau đó gọi lại cho Sở Cửu Ca, "Có chuyện gì sao em?"
"Ông già Noel ~" Sở Cửu Ca cười ha ha, "Em thấy tất rồi, anh tính nửa đêm lén lút đi vào đặt quà cho em à?"
Kỷ Triệu Uyên nhẹ giọng nói: "Tôi đã bỏ vào rồi."
Sở Cửu Ca tò mò lấy cái tất trống không xuống, nhìn đi nhìn lại chỉ mò được đống không khí.

Cậu bật cười, nhưng lại phối hợp nói: "Em thấy rồi, nhiều quá đi, em cực kì thích!" Cậu liếm liếm khóe miệng, thật cẩn thận hỏi: "Nhưng mà......!Đây là cái gì vậy?"
"Tặng cho em," Kỷ Triệu Uyên nói, "Tất cả sự mù quáng của tôi."
Editor: Á má ơi, soft xỉu ngang luôn á, ai nói Kỷ Triệu Uyên không lãng mạn hả, nãy mà không gọi là lãng mạn chứ cái nào mới gọi là lãng mạn T^T.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi