KHÓ THOÁT KHỎI CỐ CHẤP CƯNG CHIỀU

Giây đầu tiên Thẩm Thư Điềm nhìn thấy Tề Nguyệt Nguyệt, biểu cảm trên mặt cô vô cùng bình tĩnh, tựa như họ cùng lắm chỉ là một người xa lạ từng quen biết.

Thẩm Thư Điềm chớp mắt, vẻ mặt bình thản, dịu dàng nói: “Ừm’’

Tề Nguyệt Nguyệt mím môi, quay đầu lại, cười nói: “Mẹ, hình như chị Điềm Điềm đối với con không mấy nhiệt tình nhỉ.” Lời nói hết sức hồn nhiên đáng yêu của cô gái có dáng vẻ xinh đẹp.

Vưu Tịnh tới chỗ Thẩm Thư Điềm, cẩn thận nhìn cô một lượt, thấy cô dường như không bị ảnh hưởng, trong lòng bà không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Bà sẵng giọng: “Nguyệt Nguyệt con đừng nói linh tinh.”

Tề Nguyệt Nguyệt đu lên cánh tay của Vưu Tịnh rồi nũng nịu, không ngừng nhốn nháo.

Thẩm Thư Điềm mở to đôi mắt nhìn cô ta, trong lòng cảm thấy kì quái. Trước khi gặp bọn họ trong lòng cô còn có chút buồn bực, sau khi gặp rồi trái lại trong lòng bỗng cảm thấy bình yên.

Tề Nguyệt Nguyệt chú ý tới cô, dừng nói cười một lát, cô bé đứng thẳng người: ”Chị Điềm Điềm, em mệt rồi, hay chúng ta về khách sạn trước được không?”

Vưu Tịnh đã đặt phòng trước khi đến, Thẩm Thư Điềm gật đầu, ba người cùng bước ra khỏi sân bay.

Trong tay Tề Nguyệt Nguyệt vẫn còn cầm một cái túi, cười nói: “Chị Điềm Điềm, em mệt quá, chị cầm giúp em với được không?”

Thẩm Thư Điềm thuận tay hất sợi tóc ra phía sau, để lộ ra vẻ mặt tươi cười rạng rỡ, giọng của cô gái ngọt ngào: “À, mệt thì đừng đi nữa.”

Tề Nguyệt Nguyệt nghẹn một tiếng, cô có cảm giác rằng Thẩm Thư Điềm có chút khác lạ, trước đây nói chuyện cũng không ác như vậy.

Vưu Tịnh nghe được, cũng không nói gì thêm.

Chú Lý đã đợi ở bên ngoài, thấy Thẩm Thư Điềm đầu tiên là chạy đến đón, cung kính nói: “Cô chủ, mời cô qua bên này.”

Tề Nguyệt Nguyệt cau mày nhìn cảnh tượng này, cô biết Thẩm Thư Điềm đã chuyển đến Lạc Thành, nhưng cũng không biết tình cảnh như thế nào, nhưng cô cũng cảm thấy chẳng ra sao.

Vì vậy, khi cô nhìn thấy chiếc Maybach đang đậu ở đó còn có người lái xe đang đợi, khóe miệng cô ta bất giác đông cứng lại. 

Trái lại Vưu Tịnh cảm thấy rất vui, đứa con gái cuối cùng cũng tìm được chỗ sống cũng là một chuyện tốt. Bà biết điều kiện nhà họ Tả tốt, nhưng nhìn cảnh tượng như vậy rõ ràng còn tốt hơn so với tưởng tượng của bà.

Tề Nguyệt Nguyệt cười, qua ô kính chiếu hậu Thẩm Thư Điềm có thể thấy cô ta đang bĩu môi tỏ vẻ chán chường.

Sau khi đặt hành lý tại sảnh khách sạn, Thẩm Thư Điềm đưa hai người đến Tư An Chi mà Tả Tư Nam đã đặt trước.

Ở đây Tư An Chi là nơi rất nổi tiếng, có đẳng cấp, chi phí vô cùng đắt đỏ, muốn thuê phòng rất khó, còn phải có thẻ thành viên.

Ngay khi Tề Nguyệt Nguyệt bước vào, cô ta đã bị cảnh tượng tráng lệ bên trong làm cho choáng váng, hiện tại cô ta chắc rằng sau khi đến Lạc Thành cuộc sống của Thẩm Thư Điềm cũng không tệ, thậm chí còn tốt hơn trước nhiều.

Cô ta hận đến thấu xương, tuy nụ cười vẫn nở trên mặt, nhưng tâm trạng cô ta đã không còn tốt như lúc đầu.

Tuy nhiên, khi nghĩ đến những gì Thẩm Thư Điềm sẽ phải đối mặt trong thời gian tới, cô ta không kìm được mà phấn chấn trở lại.

Phòng họ đặt là 405, và khi họ đến, đã có người phục vụ đứng mở cửa sẵn cho họ, kính cẩn mời họ vào và kéo ghế sẵn cho Thẩm Thư Điềm.

Giá cả các món ăn trong thực đơn vô cùng đắt đỏ, món rẻ nhất cũng tới bốn con số, hai mắt Vưu Tịnh nhìn do dự.

Bà nhất định không muốn để cho Thẩm Thư Điềm trả tiền bữa ăn này, nhưng dạo gần đây kinh tế của bà quả thực khó khăn, vì nhà họ Tề túng quẫn, khẩu phần ăn của bà có thể nói là bị cắt giảm, nhưng đã đến đây rồi, bà không muốn để con gái bà chịu ấm ức.

Người phục vụ tiến lên, gương mặt tươi cười: “Cậu chủ đã dặn dò, cô Thẩm đây đến Tư An Chi cứ thoải mái, lúc nào đến cũng được.”

Chuyện này thật khiến Tề Nguyệt Nguyệt và Vưu Tịnh kinh hãi.

Thực ra Thẩm Thư Điềm cũng kinh ngạc, nhưng vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh, ngoài Tả Tư Nam ra, cô không còn nghĩ ra ai cả.

Hơn nữa cái tên này, tính ngón tay quá mạnh mẽ.

Tề Nguyệt Nguyệt mang tâm trạng phức tạp ăn đồ ăn, nhưng tuyệt đối không yếu kém, người phục vụ dọn đồ ăn ra rất nhanh.

Vưu Tịnh mỉm cười hỏi thăm tình hình của Thẩm Thư Điềm, cô im lặng gắp đồ ăn rồi khéo léo trả lời.

Không thể nói rõ vì sao, ngay cả cô cũng cho rằng có một số chuyện rất khó để bắt đầu, nhất là khi cả hai bên đều hiểu mục đích chính của chuyến thăm này là gì.

Thẩm Thư Điềm vừa mới tới vài ngày, Vưu Tịnh hỏi vài câu cũng thôi, thời gian thật ngắn ngủi.

Thẩm Thư Điềm rất ngoan, Vưu Tịnh do dự, vừa lúc định mở miệng hỏi thì điện thoại của Thẩm Thư Điềm reo lên.

“Em tới chỗ rồi.”

“Đồ ăn rất ngon.”

“Hả?” Tả Tư Nam muốn đến đây sao?

Thẩm Thư Điềm tắt điện thoại rất nhanh, Tề Nguyệt Nguyệt mơ hồ nghe được âm thanh trong điện thoại là của một chàng trai, cô ta che miệng cười: “Chị gái, bị có bạn trai nhanh như vậy sao?”

Vưu Tịnh không tự chủ được mà cau mày: “Nguyệt Nguyệt!”

Tề Nguyệt Nguyệt có phần không vui, nhưng không thể hiện ra, “Em đùa thôi, chị lên đại học rồi, chắc có nhiều thời gian lắm hả.”

Mỗi câu đều như muốn nói điều gì đó, Thẩm Thư Điềm liếc cô ta một cái, đôi mắt mỉa mai, tựa như đang xem một người diễn trò hề.

Vưu Tịnh vừa rồi không muốn nói ra, nửa lại muốn nói, quả thực đã giọng từ điện thoại của cô là từ một chàng trai, bọn họ có thể nghe được.

Không phải bà không muốn hỏi, nhưng khi đối mặt với đứa con gái trong sáng kia, bà lại có chút không nỡ.

Sau khi tiếp tục trò chuyện qua loa thêm một lát, cô vẫn quyết định đuổi theo nói, “Điềm Điềm, lần trước mẹ đã nói gì với chị.”

Cô cân nhắc từ ngữ, cố gắng nói nhẹ nhàng, “Bên phía chú Tề quả thực khó khăn, công ty của chú Tề xuất hiện có một lỗ hổng tài chính lớn, chị có thể giúp chú Tề một chút được không?”

Quả thật chính cô cũng cảm thấy khó nói, không có lí do gì mà cướp đi đồ trong tay của một đứa trẻ, nhưng không còn cách nào khác, sau này sẽ bù đắp lại cho cô.

Trên mặt Tề Nguyệt Nguyệt lộ ra vẻ cầu xin, không lí nào lại lấy đi đồ vật trong tay của một đứa trẻ, nhưng không còn cách nào khác, sau này cô sẽ cố gắng báo đáp lại.

Vưu Tịnh cố gắng đứng ra đảm bảo, “Dù sao mẹ cũng là mẹ con, con giúp cả nhà vượt qua khó khăn này có được hay không?”

Bố Thẩm đã chu cấp cho Thẩm Thư Điềm một căn biệt thự khổng lồ, sớm đã đứng tên cô. Hơn nữa căn biệt thự lại nằm ở vị trí đắt địa của thành phố Z, giá cả của nó cao ngất ngưỡng, cho nên không trách được nhà họ Tề sẽ đến tìm cô.

Thẩm Thư Điềm chậm rãi ăn cơm, vẻ mặt hết sức bình tĩnh, đôi mắt xinh đẹp màu hổ phách khẽ nhíu lại, ” Đó là ngôi nhà ba con để lại cho con, không có liên quan gì đến nhà họ Tề.”

Tề Nguyệt Nguyệt nóng giận, “Mẹ Vưu không phải là mẹ của chị sao?”

Thẩm Thư Điềm gật đầu một cái, nhìn thẳng cô, “Tôi cũng không phải không nhận mẹ, nhưng việc này không liên quan gì cả.”

Tề Nguyệt Nguyệt lập tức đặt đũa xuống, bất mãn nói: “Chuyện như vậy chị cũng không giúp, vậy mà dám nói là con gái của mẹ sao?”

Thẩm Thư Điềm uống một ngụm nước, hời hợt nói: “Em nói như thế này, tôi liền nghĩ đến không phải em cũng là con gái của mẹ sao.”

Người đối diện im lặng trong chốc lát, Tề Nguyệt Nguyệt quả thực không phải là con ruột của Vưu Tịnh.

Cô ta là con vợ trước của chồng bà, nhưng sau khi Vưu Tịnh kết hôn, Tề Nguyệt Nguyệt đã được Vưu Tịnh nuôi nấng từ nhỏ cho đến lớn, cho nên cô ta cứ một mực nhận Vưu Tịnh làm mẹ.

So sánh giữa hai người, thời gian Vưu Tịnh dành cho Thẩm Thư Điềm cũng không bằng Tề Nguyệt Nguyệt, thậm chí có thể nói là thua xa.

Cô ta có tính chiếm hữu cao, cho nên đến bây giờ vẫn luôn chán ghét con gái ruột của Vưu Tịnh.

Vưu Tịnh mím môi, vừa sầu não vừa khó chịu: “Tiểu Điềm con đừng nói như vậy, các con đều là con gái của mẹ mà.”

Thật ra hai người kia cũng không muốn nghe câu này. Nhưng bây giờ Thẩm Thư Điềm lại rất bình tĩnh, tâm tư bị chi phối trước kia bây giờ cũng đã giảm đi rất nhiều.

Sau khi bố gặp chuyện không may, cả gia đình lâm vào hoàn cảnh khó khăn trong một  khoảng thời gian, sau đó lại lần nữa vực dậy, và Vưu Tịnh đã yêu bố Tề.

Hai gia đình gặp mặt nhau, không khí vui vẻ đầm ấm, về sau Thẩm Thư Điềm mới biết, mẹ cô có thể tái hôn nhưng không thể mang cô theo được.

Vưu Tịnh do dự rất lâu, đương nhiên là lúc đó bà còn trẻ, đối với người đàn ông điển trai với phong thái nhẹ nhàng, cuối cùng bà vẫn chọn bỏ rơi Thẩm Thư Điềm, cho nên sau cùng Thẩm Thư Điềm đã bị bỏ lại.

Ông nội Thẩm tức giận rất lâu, lúc nhỏ Thẩm Thư Điềm rất buồn, về sau dần dần thành thói quen, vết thương lòng cũng lành lại, không còn đau nữa.

Chính vì vậy, ông nội Thẩm rất yêu thương cô, thương yêu đến tận xương tủy, nếu có ai đó dám bắt nạt cô, ông sẽ lập tức cầm dao hung hăng xuất hiện, trông không giống trước đây ông đã từng là quân nhân.

Về phần Vưu Tịnh, hiện tại, Thẩm Thư Điềm cảm thấy như chết lặng, thậm chí không cảm thấy buồn chút nào.

Thẩm Thư Điềm mở miệng như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn im lặng.

Vưu Tịnh nói vài ba câu về chủ đề khác, cuối cùng lại quay lại đề tài này lần nữa.

Người phục vụ lại mở cửa phòng một lần nữa, một người đàn ông chậm rãi bước vào.

Áo sơ mi trắng đơn giản cùng đôi chân dài thong thả, anh mặt vào trông rất bắt mắt, lông mày thanh tú tao nhã, đôi mắt đào hoa hẹp dài chậm rãi quét qua, đôi mắt đen láy lạnh lùng như một vũng nước lạnh. 

Tề Nguyệt Nguyệt nhìn anh bước vào, đôi gò má không tự chủ mà ửng đỏ lên, người đàn ông chẳng thèm nhìn cô ta, giống như cô ta là một đồ vật vô tri vô giác.

Nhưng ngay sau đó, trong tức khắc ánh mắt của anh lại trở nên dịu dàng, nhìn vào một cô bé khác.

Thẩm Thư Điềm mở to đôi mắt, đôi môi đỏ mọng mơ màng nhếch lên, trông dễ thương vô cùng.

Tuy là vừa lúc nãy cậu đã gọi điện thoại, nhưng cô không nghĩ rằng cậu sẽ thật sự đến.

Người phục vụ dời ghế ngồi đến bên cạnh cô, Tả Tư Nam ngồi xuống tự nhiên, cười nhẹ nhìn cô, tựa như không hề nhìn thấy hai người còn lại.

Thẩm Thư Điềm không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô nhích lại gần bên tai cậu, ngốc nghếch hỏi: “Sao em lại tới đây?”

Tả Tư Nam chỉ cảm thấy lỗ tai hơi nhột, hơi thở ấm áp thổi vào lỗ tai, liền tiến sâu vào bên trong.

Cậu khẽ cười, vẫn dùng âm lượng mà chỉ có hai người nghe được, cất lên chất giọng khàn khàn quyến rũ, “Nếu tôi không đến, cô gái nhỏ của tôi sẽ bị bắt nạt.”

Chẳng hiểu sao trong lòng cô lại cảm thấy rất ấm áp.

Một mình cô ở đây cô cũng không sợ. Nhưng Tả Tư Nam lại đến vì cô, chuyện đó khác, mặc dù cô không biết cậu đến để làm gì.

Có lẽ việc có người quan tâm cũng thật tuyệt.

Cô ngại ngùng, lại không muốn người phát phát hiện, cô mở to đôi mắt, giọng điệu mềm mại nói: “Cái gì mà cô gái nhỏ? Chị còn lớn hơn em tận một tuổi.”

Tả Tư Nam bất giác cười, mười phần bao dung, “Vâng, là chị họ.”

Vưu Tịnh nhận ra dường như mối quan hệ giữa hai người hơi thân mật quá mức, mang theo ánh mắt dò xét nhìn Tả Tư Nam, “Người này là ai vậy con?”

Tả Tư Nam nhướng mắt, nhìn thẳng bà, thản nhiên nói: “Tả Tư Nam.”

Vưu Tịnh nghe nói vậy cũng biết được người trước mặt là ai. Bà cười ôn hòa, “Dì là mẹ của Tiểu Điềm.”

Tả Tư Nam liếc nhìn cô gái đang yên lặng bên cạnh, miễn cưỡng chào hỏi, “Chào dì.”

Nhưng rồi sau đó cậu cũng không nói nhiều thêm, lại nhìn Thẩm Thư Điềm nói, “Trên mặt chị có vết bẩn kìa, hay chị đi tắm đi?”

Thẩm Thư Điềm mơ hồ sờ lên mặt, đôi mắt màu hổ phách nhìn Tả Tư Nam, muốn hỏi cậu xem bị dính ở chỗ nào.

Tả Tư Nam vỗ nhẹ lưng cô, vẫn như cũ ra hiệu bảo cô đi tắm đi. Thẩm Thư Điềm bối rối đứng lên, đá mũi giày vào người anh, bực bội đi ra ngoài.

Tề Nguyệt Nguyệt muốn nói chuyện với Tả Tư Nam một chút, nhưng vừa mở miệng, ánh mắt cậu nhìn cô ta lập tức trở nên lạnh lùng, giống như nhìn một thứ rác rưởi.

Tề Nguyệt Nguyệt sững sờ, hoảng loạn né tránh, như nghĩ ra điều gì đó, cô cũng đứng lên đi ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại Tả Tư Nam và Vưu Tịnh, cậu cười cười, lười biếng dựa về phía sau, “Nghe nói dì rất có hứng thú với ngôi nhà của Thẩm Thư Điềm phải không?”

Vưu Tịnh cảm nhận được giọng của Tả Tư Nam dường như không thoải mái, nụ cười trên mặt bà cũng tắt dần, “Đây là chuyện giữa dì và Tiểu Điềm.”

Dù thế nào cũng cảm thấy xấu hổ, bà không có mặt mũi nào để thừa nhận, nhưng điều kì lạ là đến chuyện này Tiểu Điềm cũng muốn nói cho cậu biết.

Gương mặt Tả Tư Nam có chút uể oải, thờ ơ đưa tài liệu cho Vưu Tịnh.

Vưu Tịnh cau mày cầm lấy, lật lật vài trang, nét mặt thoáng chốc trắng bệch không còn một giọt máu.

Đây là toàn bộ những tài liệu trộm cắp của nhà họ Tề, trốn thuế, lậu, hối lộ quan chức mua bằng chứng. Nếu đem những chứng cứ này giao ra, bà không thể tưởng tượng được nhà họ Tề sẽ gặp phải chuyện này.

Tay bà run run, bà sống nhờ vào bố Tề, tình hình công ty đối diện bà cũng không biết. Lần này ba mẹ chồng của bà cũng không giúp được, bà chỉ có thể tới làm khổ Thẩm Thư Điềm.

Vưu Tịnh run rẩy, “Các cậu có thể giao nó cho tôi không?”

Khóe môi Tả Tư Nam bất giác cong lên, “Đừng nghĩ quá nhiều, đây là chuyện giữa nhà họ Long và nhà họ Tề, nhà họ Tả chẳng qua chỉ là người đứng xem.”

Chuyện giữa hai gia đình đó không đủ tư cách để nhà họ Tả xen vào, chẳng qua cậu chỉ cho người tìm hiểu ít thông tin, sự thật khiến cậu thật thất vọng, sau đó thì đưa cho bà thôi.

Cô gái của cậu, bao năm qua ở nhà họ Tề đã chịu không biết bao nhiêu uất ức. Bọn họ không đau lòng, nhưng cậu đau lòng.

Phía bên kia.

Thẩm Thư Điềm cẩn thận nhìn tấm gương bóng loáng trong phòng tắm, không hề phát hiện bất cứ vết bẩn nào trên mặt, sạch tinh tươm.

Cô còn đang mím môi chán nản, Tề Nguyệt Nguyệt liền tiến đến sau lưng cô, ánh mắt dán chặt vào người Thẩm Thư Điềm.

Thẩm Thư Điềm cuối đầu, Vưu Tịnh khôn ở đây, cô càng thờ ơ không muốn chú ý tới cô ta.

Tề Nguyệt Nguyệt niềm nở cười, “Chị Thư Điềm, cậu bé vừa nãy là người nhà mà chị đang ở nhờ sao?”

Thẩm Thư Điềm vỗ vỗ gương mặt trắng noãn, tiếp tục không thèm đếm xỉa gì đến cô ta, nước lạnh vỗ vào mặt hết sức thoải mái.

Gương mặt Tề Nguyệt Nguyệt căng thẳng, cười giả tạo nói: “Hình như chị Thư Điềm sống với anh ấy rất tốt, quả nhiên là chị rất được chào đón.”

Thẩm Thư Điềm đưa tay cầm lấy máy sấy, tiếng gió thổi ù ù ngay lập tức át đi tiếng nói của Tề Nguyệt Nguyệt.

Tề Nguyệt Nguyệt quyết định không tiếp tục diễn nữa, âm thanh của cô ta bắt đầu sắc bén, “Thẩm Thư Điềm, thái độ của chị bây giờ là sao?”

Thẩm Thư Điềm thấy Tề Nguyệt Nguyệt đã hoàn toàn cởi bỏ lớp mặt nạ, cô nghiêng đầu kỳ quái nói: “Rõ ràng là gia đình nhà họ Tề không cần mặt mũi, cô dựa vào cái gì mà nói tôi mất mặt?”

Gương mặt Tề Nguyệt Nguyệt tím tái, không cam tâm mà chất vấn: “Chị phớt lờ Vưu Tịnh, nhà họ Tề chúng tôi không tốt, vậy chị tốt ở chỗ nào?”

Thẩm Thư Điềm cuối hàng mi xuống, yên lặng hồi lâu, ngay lúc Tề Nguyệt Nguyệt đang dương dương tự đắc, cô bình tĩnh nói: “Đó là do bà ấy lựa chọn, ban đầu bà ấy đã lựa chọn như thế nào, tôi đã phải gánh hậu quả gì, tại sao bây giờ tôi phải thanh toán cho sai lầm của bà ấy.”

Tề Nguyệt Nguyệt dùng đôi mắt trong suốt nhìn cô, ra vẻ dữ tợn, mỉa mai nói: “Chuyện cũ giữa chị và gia đình chúng tôi mà chị vẫn còn tính toán sao, như vậy không phải là hút cạn máu của người khác sao?”

Cô ta nói một hồi không ngưng nghỉ.

Tề Nguyệt Nguyệt tức đến xì khói, từ nhỏ cô ta đã được nuông chiều, gia cảnh lại giàu có nên cô ta chẳng phải tức giận vì bất cứ điều gì.

Nhưng cô ta biết rằng cho dù có sống cùng Vưu Tịnh bao nhiêu năm, vị trí của cô ta trong lòng Vưu Tịnh cũng không bao giờ sánh bằng Thẩm Thư Điềm.

Nếu Thẩm Thư Điềm gặp nguy hiểm, Vưu Tịnh nhất định sẽ không do dự gì mà cứu cô. Qua nhiều năm như vậy, chẳng lẽ Vưu Tịnh thật sự không hối hận vì lựa chọn năm đó hay sao?

Nếu không phải là cha cô và ông nội cô cầu xin Vưu Tịnh, đến nỗi suýt nữa quỳ xuống, bà cũng sẽ không đồng ý thuyết phục Thẩm Thư Điềm, nhưng bà vẫn phải thỏa hiệp.

Bọn họ tin rằng Vưu Tịnh là mự ruột của Thẩm Thư Điềm, nếu có bà thì Thẩm Thư Điềm không thể chống lại thế lực của nhà họ Tề. Nếu không thể thuyết phục được cô bọn họ sẽ dùng cách khác.

Tề Nguyệt Nguyệt ngẩng đầu nhìn khuôn mặt quyến rũ của cô, lông mày thanh tú như ngọc, đường nét trong sáng, nhưng đôi mắt màu hổ phách trong veo, sạch sẽ, thật là quyến rũ. 

Khi còn nhỏ, cô ta đã không thích Thẩm Thư Điềm ngay từ lần gặp đầu tiên, bởi vì nếu chỉ có hai người bọn họ ở chung một chỗ, Thẩm Thư Điềm nhất định sẽ là người được khen.

Vẻ ngoài tinh nghịch của Thẩm Thư Điềm khiến cho Tề Nguyệt Nguyệt tức giận, cô ta cười lạnh nói: “Chị cũng chỉ khua môi múa mép, sống nhờ ở nhà người khác cũng không tốt đâu.”

“Cô thấy tôi không tốt ở chỗ nào?” Thẩm Thư Điềm nhún vai, giọng nói mạnh mẽ, cô cười khẽ, “Tôi chỉ thấy được sự ghen tị trong mắt cô.”

Tề Nguyệt Nguyệt trợn to đôi mắt.

Giọng nói Thẩm Thư Điềm không chút nao núng, “Thay vì lo lắng cho tôi, tốt hơn hết cô nên tự lo cho chính mình, nói không chừng mấy ngày nữa các người sẽ phải ra khỏi nhà. Đến lúc đó sẽ không còn tự cho bản thân đúng nữa đâu.”

Tề Nguyệt Nguyệt bị lột đi lớp vỏ ngoài xấu xa, cô ta biết rõ những gì Thẩm Thư Điềm nói là thật, nếu không thì Vưu Tịnh đã không vội vã chạy đến đây.

Cô ta cũng biết bây giờ bản thân không thể đắc tội với Thẩm Thư Điềm, nếu đắc tội rồi thì về sau càng khó làm việc hơn, nhưng cô ta nhịn không được.

Đặc biệt là khi cô ta nhìn thấy người đàn ông tuyệt đẹp vừa rồi đặc biệt đến đây vì Thẩm Thư Điềm. 

Thanh tú nhưng lạnh lùng, nhìn thoáng qua cũng không dễ gần, nhưng khi nhìn Thẩm Thư Điềm, đôi mắt đen lạnh lùng kia lập tức tràn đầy ấm áp, có thể khiến người ta lập tức đắm chìm trong ánh mắt đó.

Cho dù Thẩm Thư Điềm gặp nhiều chuyện thế nào, thế giới này vẫn đối xử tốt với cô như cũ. Ngay từ khi cô còn nhỏ đã có vô số người lớn trẻ nhỏ yêu thương cô, bên cạnh cô.

Có tiếng giày cao gót dồn dập bước tới, vẻ mặt Vưu Tịnh gấp rút hoảng loạn, bà tiến nhanh tới trước mặt hai người, “Tiểu Điềm à, nhà họ Tề có chút chuyện gấp, bây giờ mẹ và Tề Nguyệt Nguyệt phải trở về thành phố Z, lần sau mẹ lại tới thăm con nha.”

Thẩm Thư Điềm nháy mắt, gật đầu đáp, “Dạ.”

Tề Nguyệt Nguyệt nóng giận, bây giờ cô ta không muốn về, chưa bàn xong chuyện nhà cửa, cô ta còn chưa có được phương thức liên lạc của người kia.

Nếu có thể, tốt nhất cô muốn có cơ hội làm thân.

Trong lòng Tề Nguyệt Nguyệt cực kì không vui, cô ta không ngừng viện cớ, “Vì sao lại gấp như vậy, không mua được vé máy bay hay sao?”

Cô ta liếc Thẩm Thư Điềm, “Hơn nữa còn chưa bàn đến chuyện nhà mà.”

Vưu Tịnh không muốn nhắc lại chuyện nhà cửa, nếu ngôi nhà bị bán đi, càng sẽ mang đến tai họa lớn hơn.

Trước mặt hai đứa con gái của bà, đương nhiên bà không muốn để lộ ra bất cứ điều gì.

Vưu Tịnh không phải không nghĩ đến chuyện nhờ nhà họ Tả giúp, nhưng nhìn vào đôi mắt đen láy kia, bà biết rõ chuyện đó là không thể.

Ông nội Thẩm trước khi mất thà nhờ cậy người bạn già của ông ấy đặc biệt chăm sóc cho Thẩm Thư Điềm còn hơn là để con bé đến nhà họ Tề, như vậy cũng đủ đoán được thái độ của nhà họ Tả.

Bất chợt nghĩ đến chuyện này, bình thường bà có tao nhã đến thế nào thì bây giờ cũng sẽ mất kiên nhẫn, giọng điệu khẩn trương, “Mẹ mua vé xe khởi hành vào tối nay, bây giờ chúng ta đi.”

Tề Nguyệt Nguyệt hiếm khi bị mắng như vậy, lúc này cô ta cũng sợ đến không dám nói thêm lời nào.

Vưu Tịnh cố gắng điều chỉnh lại tâm trạng, cười thêm lần nữa, “Tiểu Điềm, hôm nay mẹ không thể ở lại với con rồi, xin lỗi, lần sau mẹ lại tới thăm con nữa nha.”

Bà vừa nói vừa sờ vào tóc Thẩm Thư Điềm, sau đó lôi Tề Nguyệt Nguyệt đi.

Thẩm Thư Điềm mím môi, nhìn bọn họ quẹo qua ngã rẽ rồi biến mất.

Cô cúi đầu, xoa xoa đôi gò má, nhớ Tả Tư Nam vẫn còn trong nhà nghỉ, cô lấy lại bình tĩnh, đi về phòng.

Tả Tư Nam đứng bên ngoài khách sạn, nghiêng nửa người với điếu thuốc trong miệng, thái độ lầm lì chán chường, dáng vẻ lơ đễnh của cậu đã trở thành một khung cảnh say đắm lòng người. 

Cậu cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Thư Điềm, ngoảnh lại nhìn cô.

Cô một chiếc váy ngắn màu trắng, đôi mắt hơi mơ hồ, dáng người mỏng manh, đứng đó như một con mèo bị thất lạc, trông rất đáng thương.

Trái tim cậu như bị đâm một nhát.

Thẩm Thư Điềm thấy cậu ra hiệu với cô thì nhướng mày, chậm rãi đi tới. 

Nhưng vừa đến gần, cánh tay liền bất ngờ bị anh kéo ra, cơ thể cô mất thăng bằng ngã nhào vào lòng anh.

Cậu ôm eo cô, hôn nhẹ lên tóc cô, vừa thương vừa yêu chiều.

Cậu dịch ghế sang bên cạnh cô, Tả Tư Nam thong thả ung dung ngồi xuống, cười nhạt nhìn cô, hoàn toàn làm lơ hai người khác cũng đang ở đây.

Thẩm Thư Điềm không rõ nguyên do, cô ghé sát vào bên tai cậu, ngây ngốc hỏi: “Sao em lại tới đây?”

Tả Tư Nam chỉ cảm thấy lỗ tai ngứa ngứa, hơi thở ấm áp phả qua, không khí mờ ám mà không nhận ra.

Cậu cười khẽ, vẫn dùng âm lượng mà chỉ hai người mới có thể nghe thấy, khàn khàn lại cực kỳ dụ hoặc: “Nếu không tới, cô bé của em sẽ bị bắt nạt rồi.”

Không biết vì sao, lòng cô đột nhiên cảm thấy ấm áp vô cùng.

Một mình cô ở đây, cô cũng không sợ. Nhưng Tả Tư Nam vì cô mà tới thì lại khác, tuy rằng cô không biết cậu ấy tới làm gì.

Đại khái chính là, có người quan tâm thật tuyệt.

Cô hơi bối rối, lại không muốn để người khác nhìn ra. Cô trợn tròn mắt, mềm mại khó chịu nói: “Cái gì mà cô bé? Chị còn lớn hơn em một tuổi đấy.”

Tả Tư Nam cong cong khóe môi, rất là cưng chiều: “Ừm, là chị gái.”

Vưu Tịnh nhận ra quan hệ giữa hai đứa trẻ có hơi thân mật quá mức, ánh mắt đánh giá nhìn Tả Tư Nam: “Người này là?”

Tả Tư Nam liếc qua, đôi mắt đen nhìn thẳng vào bà, không chút để ý nói: “Tả Tư Nam.”

Vưu Tịnh vừa nghe thấy họ liền biết thiếu niên trước mặt là ai. Bà dịu dàng cười: “Dì là mẹ của bé Điềm.”

Tả Tư Nam liếc nhìn cô gái an an tĩnh tĩnh bên cạnh, miễn cường chào hỏi một câu: “Chào dì.”

Chỉ là cậu không tiếp tục nói gì, ngược lại nói với Thẩm Thư Điềm: “Trên mặt chị có vết bẩn, đi rửa đi?”

Thẩm Thư Điềm mê mang sờ sờ mặt, đôi mắt màu hổ phách nghiêm túc nhìn Tả Tư Nam, muốn hỏi cậu xem là ở chỗ nào.

Tả Tư Nam vỗ nhẹ sau lưng cô, vẫn ra hiệu cho cô đi rửa mặt. Thẩm Thư Điềm buồn bực đứng lên, mũi giày đá cậu, khó chịu đi ra ngoài.

Tề Nguyệt Nguyệt muốn nói chuyện với Tả Tư Nam, nhưng vừa định mở miệng ánh mắt cậu đã nhìn cô ta một cách nặng nề, giống như đang nhìn một thứ rác rưởi.

Tề Nguyệt Nguyệt ngơ ngác, hoảng loạn né tránh. Như nghĩ tới gì đó, cô ta cũng đứng lên đi ra ngoài.

Trong phòng bao chỉ còn lại hai người là Tả Tư Nam và Vưu Tịnh. Cậu cười cười, dựa lưng vào ghế: “Nghe nói dì rất có hứng thú với căn nhà dưới tên của Điềm Điềm?”

Vữu Tịnh thấy khó chịu với giọng điệu của Tả Tư Nam, bà cũng thu ý cười trên mặt lại: “Đây là chuyện giữa dì và bé Điềm.”

Chuyện này nói thế này cũng không sáng rọi, bà không muốn thẳng thắn thừa nhận, chỉ thấy kỳ quái là bé Điềm lại kể chuyện đó cho cậu nhóc này nghe.

Vẻ mặt Tả Tư Nam lười biếng, không chút để ý đưa cho Vưu Tịnh một tệp tài liệu.

Vưu Tịnh cau mày nhận lấy, mở ra xem vài tờ, vẻ mặt thoáng chốc liền trắng bệch.

Đây đều là chứng cứ nhà họ Tề lén trộm thuế và nhận hối lộ của các quan viên, nếu như giao thứ này ra ngoài, bà khó có thể tưởng tượng được buổi tụ họp gia đình sẽ gặp phải thứ gì.

Tay bà run run, bà dựa vào nhà họ Tề mà sống, cũng không hiểu rõ tình huống của công ty trong nhà. Lần này thật sự là do cha mẹ chồng đều tới khuyên bà, bà không thể làm gì mới chỉ có thể để Thẩm Thư Điềm thiệt thòi.

Hiện tại, tình huống này không ở trong phạm vi nhận biết của bà, mà lỗ thủng trong nhà họ Tề cũng lớn hơn tưởng tượng của bà rất nhiều.

Môi Vưu Tịnh run run: “Các cậu sẽ giao thứ này ra sao?”

Tả Tư Nam cong môi: “Đừng nghĩ quá nhiều, đây là chuyện giữa nhà họ Long và nhà họ Tề, nhà họ Tề chỉ là người đứng xem mà thôi.”

Hai nhà này sao có tư cách để nhà họ Tả ra tay, cậu chỉ gọi người tìm chút thứ. Kết quả thật sự đúng là khiến cậu rất thất vọng, sau đó cậu chỉ đưa nó cho người cần mà thôi.

Cô gái của cậu, mấy năm nay không biết đã phải chịu bao nhiêu uất ức từ nhà họ Tề. Bọn họ không đau lòng, cậu đau lòng.

Bên kia.

Thẩm Thư Điềm ở trước gương trong nhà vệ sinh cẩn thận quan sát, không hề thấy trên mặt mình có thứ gì, trắng nõn sạch sẽ.

Cô hơi buồn bực bĩu môi. Tề Nguyệt Nguyệt vào sau, tầm mắt vẫn luôn đặt lên người Thẩm Thư Điềm.

Thẩm Thư Điềm cúi đầu, không có Vưu Tịnh ở đây, cô cũng lười để ý đến cô ta.

Ý cười trên mặt Tề Nguyệt Nguyệt lại rất tươi: “Chị Thư Điềm, nam sinh vừa rồi là con của nhà chị ở nhờ à?”

Thẩm Thư Điềm vỗ vỗ khuôn mặt trắng nõn, tiếp tục làm lơ cô ta. Nước lạnh vỗ lên mặt, thoải mái vô cùng.

Tề Nguyệt Nguyệt xị mặt, giả cười nói: “Chị Thư Điềm hình như có quan hệ khá tốt với cậu ấy. Quả nhiên chị Thư Điềm rất được hoan nghênh mà.”

Thẩm Thư Điềm đưa tay xuống dưới máy sấy để làm khô tay, tiếng gió thổi vù vù lập tức che lại giọng Tề Nguyệt Nguyệt.

Tề Nguyệt Nguyệt quyết định không giả bộ nữa, giọng cô ta bắt đầu trở nên sắc bén: “Thẩm Thư Điềm, thái độ này của cô là ý gì?”

Thẩm Thư Điềm nhìn Tề Nguyệt Nguyệt hoàn toàn cởi bỏ khuôn mặt giả tạo, nghiêng đầu kỳ quái hỏi: “Rõ ràng là nhà họ Tề các cô đã từ bỏ mặt mũi, cô không biết xấu hổ dựa vào cái gì tới đây chất vấn tôi?”

Mặt Tề Nguyệt Nguyệt lúc xanh lúc đỏ, không cam lòng chất vấn: “Cô không thèm để ý đến Vưu Tịnh, nhà họ Tề chúng tôi không tốt, bà ta có thể đi chỗ nào?”

Thẩm Thư Điềm rũ hàng mi dài, lặng im hồi lâu. Ngay lúc Tề Nguyệt Nguyệt dào dặt đắc ý, cô bình tĩnh nói: “Đó là lựa chọn của mẹ tôi. Lúc trước bà ấy chọn thế nào, hiện tại phải gánh vác hậu quả như thế, tại sao tôi lại phải gánh chịu sai lầm của bà ấy.”

Ánh mắt cô sạch sẽ trong suốt, nhìn thẳng vào vẻ mặt dữ tợn của Tề Nguyệt Nguyệt. Cô châm chọc: “Nhà cũ của nhà các người, tôi nhớ hình như là không quá kém đi, muốn rút máu của người khác đến vậy à?”

Một đám già mà không ra gì.

Tề Nguyệt Nguyệt tức đến xì khói. Từ nhỏ cô ta đã được nuông chiều, điều kiện gia đình cực tốt, gần như chưa từng tức giận đến mức này.

Nhưng mà cô ta lại ăn mệt với Thẩm Thư Điềm rất nhiều lần. Vưu Tịnh coi cô ta như là con gái, nhưng mà có là ruột thịt không tất cả đều rõ ràng. Cô ta được Vưu Tịnh nuôi lớn, rất thân mật với bà ấy.

Chỉ là cô ta cũng biết, cho dù cô ta sinh sống với Vưu Tịnh nhiều năm đến vậy thì mãi mãi cũng không thể vượt qua được vị trí của Thẩm Thư Điềm.

Nếu như cô ta và Thẩm Thư Điềm cùng gặp nguy hiểm, Vưu Tịnh chắc chắn lựa chọn cứu Thẩm Thư Điềm mà không chút do dự. Nhiều năm đến vậy, Vưu Tịnh thật sự không hối hận vì lựa chọn năm đó sao?

Nếu không phải là cha, ông bà nội cô ta cầu xin hồi lâu, chỉ kém quỳ xuống cầu xin, Vưu Tịnh cũng sẽ không đồng ý tới khuyên can Thẩm Thư Điềm, chỉ là vẫn cần ký hợp đồng.

Bọn họ dựa vào chuyện Vưu Tịnh là mẹ ruột của Thẩm Thư Điềm, cùng với lực lượng của một mình Thẩm Thư Điềm không đủ để chống lại nhà họ Tề. Nếu không khuyên bào được, bọn họ sẽ dùng thủ đoạn khác.

Tề Nguyệt Nguyệt ngẩng đầu nhin khuôn mặt nhu mì của có gái. Mặt mày tinh xảo như ngọc, dung mạo kiều diễm, đôi mắt màu hổ phách trong suốt sạch sẽ, quả thật có thể dụ hoặc người khác.

Một nụ cười, một cái nhăn mày luôn chất chứa phòng tình. Khi còn nhỏ, cô ta vừa nhìn thấy Thẩm Thư Điềm đã không thích cô, bởi vì hai người họ ở cạnh nhau, Thẩm Thư Điềm luôn là người được khen.

Các dáng vẻ dầu muối không ăn này của Thẩm Thư Điềm k1ch thích Tề Nguyệt Nguyệt. Cô ta cười lạnh: “Cô cũng chỉ giỏi chơi khua môi múa mép, kiếm miếng ăn ở dưới mái hiên nhà người khác cũng không dễ chịu đi.”

“Hiện tại cô thấy tôi không tốt ở chỗ nào?” Thẩm Thư Điềm nhún vai, giọng điệu bình thản có lực, cười khẽ: “Tôi chỉ thấy sự ghen ghét trong mắt cô thôi.”

Tề Nguyệt Nguyệt trừng lớn mắt.

Giọng Thẩm Thư Điềm không nhanh không chậm: “So với việc lo lắng cho tôi thì cô nên lo cho chuyện nhà mình thì hơn đó. Nói không chứng mấy ngày nữa, các người có lẽ bị đuổi hết đi. Đến lúc đó, không biết còn có thể bày ra cái vẻ tự cho là đúng này nữa không.”

Tề Nguyệt Nguyệt bị lột ra tầng ra xấu xí bên ngoài. Cô ta biết lời Thẩm Thư Điềm nói chính là thật, nếu không Vưu Tịnh cũng sẽ không vội vã tới đây.

Cô ta đương nhiên biết hiện tại không nên đắc tội với Thẩm Thư Điềm, nếu không sau này chỉ biết sẽ càng khó khăn hơn, chỉ là cô ta không nhịn được.

Đặc biệt là khi nhìn thấy người thiếu niên kinh diễm vừa rồi, chắc chắn là cố ý tới đây vì Thẩm Thư Điềm.

Tuấn tú thanh lãnh, vừa nhìn đã biết không dễ thân cận, nhưng khi nhìn Thẩm Thư Điềm, đôi mắt đen lãnh đạm kia lập tức tràn đầy ấm áp, chỉ một cái liếc mắt là đủ khiến người ta sa vào.

Cho dù Thẩm Thư Điềm gặp được nhiều chuyện đến vậy, nhưng thế giới này vẫn luôn ưu đãi cô ta. Ngay cả khi còn nhỏ, trẻ con và người lớn yêu quý cô ta cũng nhiều không kể xiết, tất cả đều vây quanh cô ta.

Có tiếng giày cao gót lộc cộc đi vào, vẻ mặt Vưu Tịnh dồn dập hoảng lớn. Bà bước nhanh tới trước mặt hai người: “Tiểu Điềm, nhà họ Tề có việc gấp, mẹ và Nguyệt Nguyệt bây giờ phải về thành phố Z. Lần sau mẹ lại tới thăm con được không?”

Thẩm Thư Điềm chớp chớp mắt, chậm rãi gật đầu: “Vâng.”

Tề Nguyệt Nguyệt nóng nảy, hiện tại cô ta vẫn chưa muốn trở về. Trước không nói về căn nhà chưa có tiến triển gì, cô ta còn muốn phương thức liên hệ của người kia nữa.”

Nếu có thể, tốt nhất là có được cơ hội ở chung.

Trong lòng Tề Nguyệt Nguyệt cực kỳ không vui, cô ta không ngừng viện cớ: “Tại sao phải vội như vậy, có mua được vé máy bay không?”

Cô ta liếc Thẩm Thư Điềm một cái: “Với cả, chuyện căn nhà vẫn chưa nói xong mà.”

Vưu Tịnh không muốn nhắc lại chuyện nhà cửa, căn nhà kia ném xuống chính là nước vào biển rộng, chỉ là rỗng tuếch, có lẽ còn mang tới tai họa lớn hơn nữa.

Mà trước mặt bà đều là trẻ con, đương nhiên sẽ không để lộ ra cái gì.

Vưu Tịnh vừa rồi không phải không nghĩ tới chuyện nhờ nhà họ Tả giúp đỡ, nhưng mà dưới đôi mắt cười như không cười của người thiếu niên, bà rõ ràng biết, đó là không có khả năng.

Trước khi lâm chung, ông Thẩm tình nguyện cầu xin bạn cũ của ông chăm sóc Thẩm Thư Điềm, cũng không muốn để con bé tới nhà họ Tề, từ đó là có thể đoán được thái độ của nhà họ Tả với nhà họ Tề là như thế nào.

Đột nhiên biết chuyện, ngày thường dù bà có ưu nhã thế nào, hiện tại cũng không nhịn được nóng vội, giọng điệu cứng rắn hơn nhiều: “Mẹ mua vé đi ngay trong đêm, hiện tại chúng ta liền đi.”

Tề Nguyệt Nguyệt rất ít khi bị bà nói dữ như vậy, lúc này cũng bị dọa sợ, không dám nói thêm gì.

Vưu Tịnh nỗ lực bình ổn nỗi lòng, lại cười: “Tiểu Điềm à, hôm nay mẹ không thể ở với con. Mẹ xin lỗi, lần sau mẹ lại qua nhé.”

Nói rồi, bà xoa đầu Thẩm Thư Điềm, kéo theo Tề Nguyệt Nguyệt rời đi.

Thẩm Thư Điềm mím môi nhìn theo bóng lưng hai người biến mất sau chỗ rẽ.

Thẩm Thư Điềm cúi đầu, xoa xoa gương mắt, nhớ ra trong phòng bao còn có Tả Tư Nam nữa. Cô lấy lại bình tĩnh, đi về phía phòng bao.

Tả Tư Nam đứng ngoài phòng bao, ngậm một điếu thuốc còn một nửa. Tư thế tản mạn lười biếng, khói thuốc nghi ngút tạo thành một phong cảnh làm say lòng người.

Cậu nhận thấy tầm mắt Thẩm Thư Điềm, quay đầu nhìn lại.

Cô gái mặc váy trắng ngắn, đôi mắt có chút mờ mịt không dễ nhận ra, dáng người mảnh mai, đứng tại chỗ giống như một con mèo bị vứt bỏ, thật đáng thương.

Tim cậu đau đớn.

Thẩm Thư Điềm thấy cậu vẫy vẫy tay với cô. Cô nâng mày chậm rì rì nhích tới.

Chỉ vừa tới gần, cánh tay đột nhiên bị cậu kéo một cái, cơ thể liền không kiểm soát được đâm sầm vào lồ ng ngực ấm áp của cậu.

Tay cậu đặt ở eo cô, một nụ hôn dịu dàng, chứa đầy đau lòng và yêu thương đặt lên đầu cô.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi