KỸ

Cậu ấy đang xử lý vết thương tôi. Tôi nói với cậu ấy rằng mình muốn uống rượu.

Cậu ấy bảo, không được, hiện giờ anh đang dưỡng thương, rượu không tốt cho thân thể của anh đâu, hơn nữa…

Sau đó cậu ấy quang quác nói ra một đống tác hại của rượu.

Tôi ngắt lời cậu ấy, bảo rằng, gần đây tiếng Ý của cậu đã tốt hơn nhiều so với đợt trước rồi.

Cậu ấy hơi sửng sốt, sờ sờ cái gáy, nở một nụ cười cực kỳ ngại ngùng, dạo này ngày nào tôi cũng dành một chút thời gian để học tiếng Ý, anh có thể nhìn ra được sự tiến bộ của tôi, thật sự là tốt quá rồi.

Đúng vậy, quả thật là tốt hơn rất nhiều rồi, tôi muốn uống rượu.

Không được. Vẻ mặt cậu ấy nghiêm túc, nói như đinh đóng cột.

Giữa trưa, cậu ấy bón cơm cho tôi, ăn được hai miếng là tôi đã không thể ăn thêm được nữa rồi, tôi nói tôi không muốn ăn nữa.

Cậu ấy nắm chặt thìa, tay hơi run, nói, chẳng lẽ vì tôi không để anh uống rượu nên anh mới giận tôi, nên không muốn ăn cơm sao?

Sao cậu ấy lại có ý nghĩ như vậy chứ, hành động này thật giống như một cô gái nhỏ.

Nhưng ngẫm lại thì cũng đúng thật, không uống rượu vào, ăn gì cũng không có cảm giác, tuy vị rượu kia kỳ thật cũng chẳng khác gì nước đái của ngựa, nhưng dù sao cũng uống quen rồi, không nếm được một tí là lại thấy khó chịu.

Vậy cậu mang cho tôi 2 bình đi. Tôi nói.

Cậu ấy nắm chặt hai nắm tay, thân mình có chút run rẩy, như đang kiềm chế cái gì đó.

Tôi cảm thấy cậu ấy thật sự có hơi giận rồi, ai bảo tôi không nghe lời khuyên nhủ của cậu ấy, còn phản kháng cậu ấy nữa chứ.

Con người tàn nhẫn lạnh lùng của cậu ấy tôi cũng đã nhìn thấy rồi, thật sự có chút ngạc nhiên, nhưng cũng chưa đến mức khiến tôi phải sợ hãi, cho nên tôi liền giả vờ giả vịt, bày ra bộ dạng nơm nớp lo sợ trước mặt cậu ấy.

Cậu ấy đã cứu tôi, chăm sóc cho tôi, tôi rất biết ơn cậu ấy, nhưng ngoài việc đó ra thì tôi cũng không biết nên làm cái gì khác nữa. Nhỡ đâu đến một ngày cậu ấy không còn muốn chăm sóc tôi nữa, rồi lại tùy tiện vứt tôi tới một góc nào đó, lúc ấy tôi cũng sẽ không oán cậu ấy nửa câu. Hoặc nhỡ tôi chọc giận cậu ấy, cậu ấy giết chết tôi, tôi cũng sẽ không phản kháng gì cả, dù sao mệnh này cũng là do cậu ấy nhặt được.

Anh thật sự muốn uống rượu sao?

Tôi nói, đúng thế.

Cậu ấy đứng lên, đi ra ngoài.

Sau đó cả buổi chiều đều không thấy mặt cậu ấy đâu nữa.

Mãi đến tối cậu ấy mới xuất hiện.

Cậu ấy lại ngồi xuống bên giường như cũ, hai tay cầm theo một cái hộp dẹt.

Cậu ấy mở hộp ra, tôi nghiêng người, tò mò ngó vào trong nhìn.

Bên trong toàn là mấy viên màu đen, nhìn khá quen mắt.

Đây là gì? Tôi hỏi.

Đây là…chocolate. Cậu ấy đáp.

Chocolate? Hình như trước đây tôi đã từng được nếm thử mấy viên, mùi vị thế nào tôi cũng không còn nhớ rõ nữa.

Cho tôi ăn? Tôi chỉ chỉ vào mình.

Cậu ấy gật gật đầu.

Không ăn. Tôi nói.

Tôi không biết vì sao cậu ấy lại mang chocolate tới đây, tôi không trông mong gì vào việc cậu ấy sẽ đem hai bình rượu đến đây cho mình, cũng chẳng nghĩ tới chuyện cậu ấy lại muốn tôi ăn chocolate, từ nhỏ tôi đã không thích ăn mấy thứ này.

Cậu ấy để hộp chocolate ra sát phía tôi, anh ăn thử một chút đi, đây là Chocolate đặc biệt của nước Bỉ đấy, cậu ấy nói.

Tôi lại nhìn vào thứ màu đen đó, lắc lắc đầu, không phải là tôi không thấy cảm kích, nhưng tôi thật sự không muốn ăn.

Cậu ấy cầm một viên để sát vào miệng tôi.

Tôi nghĩ một chút, há mồm ra, để viên chocolate kia chui vào miệng mình.

Cậu ấy khẩn trương nhìn động tác nhai của tôi.

Thật sự thì không quá khó ăn, nhưng hương vị này vẫn có chút xa lạ với tôi.

Hửm…? Tôi giật giật đầu lưỡi, sao lại thấy còn có cả vị rượu nữa nhỉ?

Dường như nhận ra được sự khác thường của tôi, hai tròng mắt của cậu ấy có chút động. Đây là chocolate nhân rượu, cậu ấy bảo.

Tôi bày ra vẻ mặt khó hiểu.

Cậu ấy giải thích từng từ từng chữ với tôi. Rượu trong chocolate là rượu đã được chưng cất. Có điều anh cứ yên tâm, rượu bên trong viên này đều là rượu pha với nước đường, cũng không phải là rượu thật, sẽ không gây ra tổn hại nào tới cơ thể của anh cả, nhưng vẫn có thể làm anh cảm nhận được vị rượu. Thế nào? Ngon không? Cậu ấy hơi khẩn trương nhìn tôi.

Ăn ngon lắm. Tôi hào phóng đáp.

Thật sự ăn rất ngon, tôi lại cầm một viên nữa ném vào miệng, không cẩn thận nhấm nháp nữa mà lập tức cắn nhai luôn.

Anh…anh thích là tốt rồi. Câu ấy hơi cúi đầu.

Cậu cũng ăn đi. Tôi đẩy hộp chocolate về phía cậu ấy.

Cậu ấy khoát tay, nói, không cần, anh ăn đi.

Tôi cảm thấy chocolate rượu này thật đúng là thần kỳ, cũng ăn rất ngon nữa. Tôi muốn cậu ấy nếm thử, chia sẻ đồ mà tôi nghĩ là tốt nhất với người khác, đây là việc làm khiến tôi cảm thấy rất vui vẻ.

Tôi cầm một viên lên, làm giống như vừa nãy cậu ấy đã lắm, để lên miệng cậu ấy.

Cậu ấy có chút không biết phải làm sao, rủ mắt xuống, nhìn chằm chằm lên những ngón tay đang cầm chocolate của tôi.

Tôi đẩy chocolate vào miệng cậu ấy.

Tôi nhìn động tác nhai nhỏ nhẹ của cậu ấy. Ăn ngon không? Tôi hỏi.

Cậu ấy gật gật đầu, càng lúc càng cúi thấp đầu xuống.

Tôi vẫn có thể nhìn được gương mặt xinh đẹp đang vui vẻ của cậu ấy. Dường như cảm nhận được tầm mắt của tôi, da mặt trắng nõn của cậu ấy dần nổi lên màu hồng nhạt.

Tôi với cậu ấy mỗi người một viên lại một viên.

Thật sự là ngọt, cũng có chút say.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi