LẠT MỀM


Tần Đông Loan lái xe đưa Kiều Diên về trước.
Hai người ăn uống xong mới quay về, về đến trước con hẻm gần nhà của Kiều Diên đã là gần chín giờ.

Tiểu khu cũ, chín giờ đã cực kỳ yên ắng, chỉ có lấp ló mấy ngọn đèn sáng lên sau những ô cửa sổ nhỏ xập xệ.
Tần Đông Loan cho xe dừng, Kiều Diên nhìn khung cảnh quen thuộc, tháo dây an toàn, sau đó nhìn sang Tần Đông Loan, tạm biệt anh.
"Cậu về đi."
"Ừm." Tần Đông Loan đáp một tiếng.
Kiều Diên nâng mắt nhìn anh, lại nói cám ơn.
Khách sáo xong, Kiều Diên mở cửa xe đi xuống.
Cửa xe đóng lại, trong xe vốn hơi có hơi người, chợt trở nên trống trải.

Tần Đông Loan ngồi ở ghế lái, nhìn bóng lưng Kiều Diên đi vào trong con hẻm nhỏ.

Bóng lưng của c ậu nhỏ gầy, ánh mắt của Tần Đông Loan dừng trên đó, chợt, anh hạ cửa kính gọi.
"Kiều Diên."
Kiều Diên dừng chân, quay đầu.
Đèn đường trong con hẻm nhỏ vẫn sáng lờ mờ như bao ngày, chiếu xuống dáng hình của cậu một tầng sáng ảm đạm.

Tần Đông Loan nhìn cậu, một lát sau, lên tiếng dặn dò.
"Ngày mai đừng quên đến ăn cơm."
Ánh mắt vốn bình thản của Kiều Diên hơi có nghi hoặc thoáng qua.


Nhưng loại nghi hoặc này không lưu lại lâu, cậu khẽ gật đầu với anh, tỏ ý đã biết.
"Được rồi, về đi." Tần Đông Loan nói.
Kiều Diên nhìn anh, sau đó, xoay người tiếp tục đi vào sâu trong con hẻm nhỏ.
Tần Đông Loan ngồi trong xe, im lặng nhìn theo bóng lưng của Kiều Diên mỗi lúc một xa, cuối cùng đi vào hành lang tối đen.

Ánh mắt của anh vẫn không thu về, lẳng lặng nhìn.
Cứ nhìn như thế, cho đến khi đèn phòng khách ở tầng ba của nhà Kiều Diên sáng lên, ánh đèn yếu ớt giống như điểm sáng duy nhất trong đôi mắt tối đen của anh, Tần Đông Loan mới hơi hồi thần.
Tần Đông Loan khẽ nhíu mày nhìn ánh đèn trong phòng khách của nhà Kiều Diên, sau đó thu lại tầm mắt, lái xe rời khỏi.
Cuối tuần phong phú đầy màu sắc trôi qua, thứ hai lại đến.
Buổi sáng Kiều Diên ăn xong, bắt xe buýt đến trường.

Thầy Lý tĩnh dưỡng thêm một tuần, hiện tại gần như đã hồi phục hoàn toàn, thứ sáu tuần trước còn nói với Kiều Diên tuần này mình sẽ tham dự lễ kéo cờ.

Kiều Diên thấy dáng vẻ của thầy Lý không còn gì đáng ngại, cũng đồng ý rồi.

Nhưng sáng nay cậu vẫn đến từ sớm, lúc đến trường, lễ kéo cờ còn chưa bắt đầu.

Trong sân tấp nập giáo viên và học sinh qua lại, Kiều Diên đi vào sân, chợt nghe thấy tiếng gọi của Tề Dĩ Phạm.
"Thầy!"
Kiều Diên nghe thấy quay đầu lại, Tề Dĩ Phạm ôm bóng rổ chạy về phía này.
Thiếu niên mặc đồng phục trường ở trong, bên ngoài mặc áo khoác parker, tuy năm nay mới chỉ mười bảy, Tề Dĩ Phạm đã rất cao rồi.

Nhưng dù sao vẫn còn là thiếu niên, dù tính tình có bao nhiêu bướng bỉnh thì vẫn có những mặt trẻ con.
Bởi vì hai người liên tục có tiếp xúc, khiến quan hệ giữa Tề Dĩ Phạm và Kiều Diên trở nên thân thiết hơn hẳn.

Tề Dĩ Phạm cũng không còn cảm thấy Kiều Diên là một bí ẩn khó hiểu sẽ không đặt một học sinh hư như cậu nhóc vào mắt nữa, thậm chí nói bởi vì lúc nhận dạy kèm cảm thấy Kiều Diên giảng dễ hiểu, mà bây giờ mỗi tiết học của Kiều Diên, Tề Dĩ Phạm đều khá nghiêm túc nghe giảng.
Lại thêm hai ngày cuối tuần, hai người cùng đi chơi cả một ngày, quan hệ dĩ nhiên đã không còn như trước.

Tề Dĩ Phạm cảm thấy mình đã thân thiết hơn với Kiều Diên, nhưng Kiều Diên vẫn là dáng vẻ trước kia, lạnh nhạt bình thường.

Cậu nhóc gọi xong, Kiều Diên cũng chỉ quay đầu, nhìn cậu nhóc một cái rồi khẽ gật đầu.
Đối với sự lãnh đạm này của Kiều Diên, Tề Dĩ Phạm không mấy bận tâm nhún vai một cái.

Sau nhiều lần tiếp xúc, cậu nhóc xem như đã hiểu được phần nào tính cách của Kiều Diên, cũng có thể nhìn ra thái độ của Kiều Diên với mình đã có xíu xiu thay đổi.
Đối với Kiều Diên, thế giới này chia làm hai loại người.
Một loại là Tần Đông Loan, một loại là những người khác.

"Thầy vừa đến ạ." Tề Dĩ Phạm chạy đến bên cạnh Kiều Diên, hai người tiếp tục đi về phía tòa nhà dạy học, còn có dãy văn phòng.

Tề Dĩ Phạm bước đi khá thong thả, tay còn không quên đập bóng.
Cậu nhóc chủ động hỏi thăm, Kiều Diên nghe xong cũng chỉ đáp một tiếng.
"Ừm."
"Thầy nói xem, thầy cũng không còn là chủ nhiệm của lớp em nữa rồi, đến sớm thế làm gì? Ở nhà ngủ thêm một lát có phải sướng hơn không." Tề Dĩ Phạm chẳng hề bận tâm đ ến sự lãnh đạm của Kiều Diên, thậm chí còn đưa ra một đề nghị khá là dưỡng sinh cho cậu.
Cậu nhóc nói xong, Kiều Diên thoáng nhìn sang bên này.

Có thể là cảm thấy ánh mắt của Kiều Diên khá thú vị, Tề Dĩ Phạm cười nhe răng.
"Ôi chà thầy ơi, nói thật đến bây giờ em vẫn cảm thấy thầy với cậu em không thể nào là bạn cấp ba được.

Ha ha ha." Tề Dĩ Phạm lại đánh giá một câu.
Thiếu niên đánh giá xong thì vui vẻ đập bóng, Kiều Diên nhìn Tề Dĩ Phạm hoạt bát đầy sức sống, không nói gì.
Kiều Diên trầm mặc không nói lời nào, Tề Dĩ Phạm cười một lát rồi cũng không cười nữa.

Tay tiếp tục đập bóng, mắt thì liếc sang quan sát Kiều Diên.

Chợt nhớ đến chuyện hôm qua mình đăng ảnh lên vòng bạn bè, bèn hỏi Kiều Diên.
"Đúng rồi thầy, thầy biết chú Trần của em không ạ?"
Tề Dĩ Phạm hỏi xong, Kiều Diên đang trầm mặc cúi đầu đi đường nhìn sang một cái.
Tề Dĩ Phạm bắt lấy quả cầu bật lên, nói với Kiều Diên: "Trần Cảnh Vũ í.

Chú ấy với cậu em là bạn tốt, còn là bạn cấp ba.

Thầy với cậu em học cùng lớp, chắc là cũng phải biết chứ."
Nhắc đến Trần Cảnh Vũ, cảm xúc của Kiều Diên không có dao động gì quá lớn, cậu quay đầu lại tiếp tục bước đi, vừa đi vừa nói.

"Biết."
"Thế sao không thấy thầy chơi với chú ấy?" Tề Dĩ Phạm đẩy bóng lên đầu ngón tay, để nó ở trên đó xoay tròn.
Tề Dĩ Phạm hỏi xong, Kiều Diên quay sang nhìn cậu nhóc.
Cũng phải đến hôm qua Tề Dĩ Phạm mới thấy kỳ quái.

Theo lý thuyết nếu Kiều Diên là bạn cấp ba của Tần Đông Loan, thì đương nhiên cũng là bạn cấp ba với Trần Cảnh Vũ.

Nếu Kiều Diên thích chơi với Tần Đông Loan, vậy chắc hẳn cũng sẽ chơi với Trần Cảnh Vũ vốn có quan hệ không tồi với Tần Đông Loan.

Thậm chí nếu là chơi với Tần Đông Loan, thì hẳn là Kiều Diên cũng sẽ gia nhập vào vòng bạn bè của bọn họ.
Nhưng trước mắt dường như Kiều Diên chỉ tạo một vòng tròn với Tần Đông Loan.
Tề Dĩ Phạm khó hiểu hỏi xong, bóng suýt thì rơi xuống, cậu nhóc bèn bắt lấy ôm trong tay, sau đó tiếp tục nhìn sang Kiều Diên, chờ câu trả lời của cậu.
Kiều Diên nhìn thấy nghi hoặc trong mắt thiếu niên, suy nghĩ trong đầu thoáng bay xa.

Tề Dĩ Phạm vẫn còn chờ câu trả lời của cậu, cậu nhìn Tề Dĩ Phạm, một lát sau, Kiều Diên thu lại ánh mắt, nói.
"Không thân."
"Trước đây thầy cũng có thân với cậu em đâu." Tề Dĩ Phạm cười nói.
Kiều Diên lần này không ngẩng đầu, chỉ nói.
"Bây giờ thân."
Tề Dĩ Phạm: "...".


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi