LẠT MỀM


Trần Cảnh Vũ quay về xe của mình.
Xe đậu trong bãi đỗ dưới tầng hầm, Trần Cảnh Vũ ngồi ở ghế lái, nửa ngày sau vẫn chưa khởi động xe.

Anh ta nhìn một chiếc SUV màu trắng dừng đằng trước, trong đầu hồi tưởng lại cuộc đối thoại với Tần Đông Loan.

Tần Đông Loan giải thích nguyên nhân mình không nói chuyện kia với Tần Thanh, không bảo chị ấy đuổi việc Kiều Diên.

Đúng là Kiều Diên đáng thương, nhưng Trần Cảnh Vũ càng đặt nhiều tâm tư trên người Tần Đông Loan hơn.

Anh ta nhớ lại quãng thời gian dài chơi với Tần Đông Loan, chưa bao giờ thấy Tần Đông Loan có thể kết thân với một người đến mức độ đó chỉ sau một thời gian ngắn như vậy.

Tần Đông Loan vì Kiều Diên mà cố tình đi xem điều tra bối cảnh trước khi Kiều Diên nhậm chức.

Thậm chí anh còn để Kiều Diên làm giáo viên dạy kèm cho Tề Dĩ Phạm, đưa cậu đến sơn trang Đông Cực.
Trần Cảnh Vũ cũng không phải kẻ ngốc.

Chỉ vì dạy kèm cho Tề Dĩ Phạm mà dẫn theo Kiều Diên đến sơn trang chơi, thật sự khó mà tin nổi.

Tuy Tần Đông Loan không phải một người cậu không quan tâm đ ến con cháu, nhưng trước giờ với việc học tập của Tề Dĩ Phạm, anh cũng sẽ không làm đến mức cho thằng bé đi chơi rồi còn nhất định dẫn theo thầy giáo dạy kèm.
Lý do duy nhất chính là, anh vốn đã muốn dẫn theo Kiều Diên đi, dùng lý do dạy kèm cho Tề Dĩ Phạm là nhất cử lưỡng tiện.
Tần Đông Loan rất tốt bụng, nhưng không tính là nhiệt tình.


Theo lẽ thường thì sau khi biết bối cảnh thân thế của Kiều Diên, anh có thể sẽ trợ giúp đôi chỗ cho cậu, ví như giúp cậu thăng chức, trợ cấp này kia, cũng đã là tận tình tận nghĩa lắm rồi.

Nhưng không thể như hiện tại, còn đặc biệt dẫn Kiều Diên đi chơi.
Trần Cảnh Vũ cũng từng đến sơn trang Đông Cực.

Một vài người bạn của Tần Đông Loan cũng từng đi.

Lúc bọn họ đến, đều là Tần Đông Loan tiếp đãi.

Nhưng kiểu bạn học như Hoàng Mạn Thành, dù có hợp tác đi chăng nữa, anh cũng không nhất thiết phải tự mình ra mặt, cùng lắm là báo trước để quản lý và trợ lý hỗ trợ sắp xếp.
Nhưng đến Kiều Diên, anh lại đích thân dẫn theo cậu và Tề Dĩ Phạm, chơi cả một ngày.
Trần Cảnh Vũ không biết là Tần Đông Loan có lý do gì, có thể trong một thời gian ngắn như thế phát triển tình bạn với một người bạn cấp ba nhiều năm không gặp đến mức độ đó.
Đã không tìm được lý do trên người Tần Đông Loan, thì chỉ có thể chuyển sang Kiều Diên mà suy xét.

Trần Cảnh Vũ lúc này mới nhớ lại lần trước Kiều Diên đến buổi tụ tập.

Về cơ bản thì cậu không có gì thay đổi, vẫn ít nói như xưa, phần lớn khi ở cạnh Tần Đông Loan đều là do Tần Đông Loan chủ động.

Ví như Tần Đông Loan lên tiếng trước nói cậu không uống rượu, ví như sau khi uống rượu, Tần Đông Loan lại dẫn cậu rời khỏi nhà hàng trước.
Nhưng con người mưu mô thì hẳn sẽ không thiếu gì cách.

Ví như xem xét càng nhiều về Kiều Diên và Tần Đông Loan, ngoài mặt thì có vẻ là Tần Đông Loan chủ động, nhưng ai biết được Kiều Diên có làm trò gì mê hoặc anh hay không.
Nếu như Kiều Diên muốn trở nên thân thiết hơn với Tần Đông Loan, trở thành bạn bè với anh, tất nhiên là phải nhìn trúng cái gì đó trên người anh.

Hoặc là tiền, hoặc là quyền lực, dù sao thì phải có gì đó.
Những người có bối cảnh như Tần Đông Loan bọn họ, bình thường cũng sớm quen với điều này.

Nhưng phần lớn là giống như Hoàng Mạn Thành, thẳng thắn nói ra, muốn đạt được gì đó từ trên người đối phương, đồng thời cũng sẽ có hoàn trả.

Mà phương thức mới lạ như Kiều Diên, vẫn là lần đầu tiên Trần Cảnh Vũ gặp được.
Nhưng mà trước mắt, anh ta nói gì Tần Đông Loan cũng không để ý, thậm chí cam tâm tình nguyện dựa theo mong muốn của Kiều Diên.

Nếu muốn Tần Đông Loan kịp dừng lại trước bờ vực, thì chỉ có thể bắt đầu từ trên người Kiều Diên, tìm ra gì đó, để Tần Đông Loan nhìn rõ bộ mặt thật của cậu.
Anh ta và Kiều Diên chỉ gặp lại một lần duy nhất vào buổi tụ tập lần trước.

Về phần Đường Văn Danh, lần trước gặp có gì đều đã khai thác hết rồi, không còn lại tin tức giá trị gì cả.
Trần Cảnh Vũ có cảm giác đi vào ngõ cụt.


Nhưng đúng lúc này, anh ta lại nhớ đến lần tụ tập trước.
Khi đó Tần Đông Loan đã lên tiếng ngay từ ban đầu, ngăn cản Hoàng Mạn Thành rót rượu cho Kiều Diên, cũng nói rõ là Kiều Diên không uống rượu.

Sau đó những người còn lại đều biết điều này, cũng không có ai dám làm trái lời của Tần Đông Loan mà đi mời rượu Kiều Diên.

Nhưng lúc anh ta và Tần Đông Loan ra ngoài nghe điện thoại, lúc về thì Kiều Diên đã uống rượu rồi, thậm chí còn vì không thoải mái mà phải ra ngoài.
Nếu không thoải mái, thì chỉ rõ rượu không phải Kiều Diên chủ động uống.
Là ai biết rõ cậu không thể uống rượu, còn ép uống cho bằng được? Thậm chí còn tranh thủ đúng lúc Tần Đông Loan không có ở đó.
Đồng thời còn có một điểm, Kiều Diên không muốn, nhưng vẫn chịu uống rượu.
Có phải là do có nhược điểm gì bị đối phương nắm được không?
Khi đó ở trong buổi tụ tập, anh ta chỉ tập trung làm cầu nối cho Tần Đông Loan và Hoàng Mạn Thành, thật sự không nghiêm túc suy nghĩ chuyện này.

Bây giờ xem ra, đây sẽ là điểm đột phá.
Hai mắt Trần Cảnh Vũ sáng ngời, anh ta khởi động xe, thuận tiện gọi điện thoại cho nhà hàng ngày hôm đó Hoàng Mạn Thành đặt phòng.

Đối phương nghe máy, Trần Cảnh Vũ nói với vị quản lý kia.
"Gửi đoạn camera giám sát của tối ngày xx tại phòng bao xx cho tôi."
-
Kiều Diên và Tần Đông Loan cùng nhau xem xong bộ phim kia.
Sau khi Tần Đông Loan bỗng nhiên gọi tên rồi xoa đầu cậu, khoảng cách giữa hai người đã kéo gần hơn một ít.

Tần Đông Loan xoa đầu cậu xong, tay cũng gác luôn ở ghế sô pha sau lưng cậu.

Hai người duy trì khoảng cách này, tư thế này, xem xong bộ phim điện ảnh Tần Đông Loan lựa chọn.
Bộ phim kết thúc, chuyển sang phần chào cảm ơn và chạy chữ.

Kiều Diên ngồi ở sô pha, sau khi bộ phim kết thúc, đèn ở phòng khách đã dần chỉnh về như ban đầu.

Chữ chạy không được bao lâu, Tần Đông Loan thu lại cánh tay khoác trên lưng ghế sô pha, cầm điều khiến ấn tạm dừng, sau đó ném sang một bên, nói.
"Không có post-credits scene."
Kiều Diên nhìn sang anh.
Dù bình thường không xem phim điện ảnh, nhưng cái gì gọi là post-credits scene thì Kiều Diên vẫn biết.

Nếu là một bộ phim điện ảnh nhiều phần, ở cuối phim sẽ có, nhưng bộ phim hôm nay họ xem thuộc dòng chính thống, cơ bản là toàn bộ nội dung đã gói gọn xong trong từng này, cũng không có phần tiếp theo.
Kiều Diên phục hồi tinh thần, nói: "Tôi về đây."
Bộ phim điện ảnh này kéo dài hai tiếng, Kiều Diên phải mau ra cho kịp tuyến buýt cuối.
"Tôi đưa cậu về." Tần Đông Loan đứng dậy.
"Không cần."
Kiều Diên trực tiếp từ chối.
Kiều Diên từ chối vừa nhanh vừa dứt khoát, hai người gặp lại lâu như vậy, đây có lẽ chính là lần duy nhất cậu phản ứng nhanh như thế, không khỏi khiến Tần Đông Loan phải cúi đầu nhìn cậu một cái.
Tần Đông Loan chăm chú nhìn, Kiều Diên bình tĩnh nhìn lại anh, một lát sau, Kiều Diên nói.
"Vẫn còn xe."
Nếu để anh đưa Kiều Diên về, thì sẽ phải xuống tầng hầm lấy xe, sau khi đưa cậu về còn phải vòng xe quay về.

Điều quan trọng nhất là, hôm nay và những ngày trước đó đều không có gì khác nhau, xe buýt vẫn khá thuận tiện.
Kiều Diên nghĩ được rất nhiều lý do, cậu cũng không nói ra, trong lúc cậu trầm tư suy nghĩ, Tần Đông Loan lại vẫn luôn cúi đầu nhìn cậu.

Một lát sau, Tần Đông Loan không kiên trì nữa, đáp.
"Được.".


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi