LẠT MỀM


***
Tần Đông Loan giương mắt nhìn cậu, không nói gì.
Kiều Diên nói thích cuộc sống cấp ba, muốn tiếp tục ở lại đây.

Nếu không thể dùng thân phận học sinh thì lấy thân phận thầy giáo cũng được.
Ở các trường học, ít nhiều cũng sẽ có những vị giáo viên có cùng tâm tư như thế, bởi vì thích cuộc sống cấp ba mà dù đã ra xã hội thì vẫn muốn được quay lại nơi đó.
Nhưng Tần Đông Loan không biết vì sao Kiều Diên cũng có suy nghĩ này.
Anh biết bối cảnh trước đây của Kiều Diên.

Cuộc sống cấp ba của cậu, anh đã xem qua, cảm thấy thật sự không có gì đáng lưu luyến.

Năm cậu học lớp mười một xảy ra sự cố động trời, bị nhà trường buộc phải chuyển đi, nhập học ở trường anh.

Dù khi ở cùng trường với anh, không ai nhắc đến chuyện kia, nhưng cuộc sống cấp ba của cậu hết sức bình thường không có gì đáng nhớ, thậm chí thi thoảng còn bị Đường Văn Danh tìm đến làm phiền.
Không khí bàn ăn vẫn yên lặng như cũ, Kiều Diên giương mắt nhìn anh, giống như đang ngẩn người.

Anh nhìn Kiều Diên dùng ánh mắt trong veo mà im lặng nhìn mình, hai người nhìn nhau như thế trong chốc lát, Tần Đông Loan đáp một tiếng "Ừm".
Tần Đông Loan không gặng hỏi sâu, chỉ đơn giản đáp một câu như vậy.

Anh đáp lời xong, Kiều Diên cũng hoàn hồn, thu lại ánh mắt nhìn về phía Tần Đông Loan, cầm đũa tiếp tục ăn cơm.
Tần Đông Loan nhìn Kiều Diên cúi đầu ăn cơm, một lát sau, anh nói.
"Chỗ thuốc bổ kia đã ăn chưa?"
Lần trước cậu đến Tần trạch dạy kèm cho Tề Dĩ Phạm, lúc quay về mẹ Tần Đã nhét cho cậu cả một xe thuốc bổ, Tần Đông Loan sau đó còn giúp cậu bỏ toàn bộ vào tủ lạnh.
Chưa kể cậu không biết làm chỗ thuốc bổ đó, thời gian này một ngày ba bữa đều đã được sắp xếp rõ ràng, cũng không có cơ hội dùng đến chúng.
"Mai tôi đi đón cậu." Tần Đông Loan nói, "Lấy chỗ thuốc bổ đó về đây cho dì làm đi."
Kiều Diên nghe anh nói xong, gật đầu đáp một tiếng.
-
Kiều Diên ăn tối xong thì rời khỏi nhà của Tần Đông Loan.
Hôm nay cậu không ở nhà Tần Đông Loan xem phim, bởi vì ăn xong còn phải quay về trường, hôm nay ở trường có một tiết tự học buổi tối của cậu.
Ăn tối xong ở nhà Tần Đông Loan, lại uống hết một cốc nước, Kiều Diên tạm biệt Tần Đông Loan rồi rời khỏi nhà anh, đi ra trạm dừng cạnh trung tâm tài chính phía đối diện.
Xe buýt vào buổi tối không có nhiều người, đường thưa xe cộ, tốc độ cũng nhanh hơn.

Kiều Diên xuống xe, đi vào trường.

Sân trường vào ban đêm khá vắng vẻ, tòa nhà dạy học lại sáng trưng, các cửa sổ đều có ánh đèn.

Kiều Diên đi trên sân trường tối đen, hướng tới tòa nhà sáng trưng kia.
Tiết tự học buổi tối không cần giáo viên giảng bài, phần lớn là học sinh tự học, nên tòa nhà dạy học so với ban ngày yên tĩnh hơn rất nhiều.

Hành lang trống trải, đi đường cũng có thể nghe thấy tiếng bước chân, Kiều Diên bước lên từng bậc thang, đi về phía lớp tám.
Hành lang dài mà trống trải, đưa mắt một cái là có thể nhìn đến cuối.
Bởi vì ký ức trước đây, Kiều Diên mới lựa chọn trở thành giáo viên cấp ba.
Hoàn cảnh quen thuộc có thể giúp cậu mỗi giây mỗi phút đều chìm trong kỷ niệm của quá khứ.
Mà sở dĩ lựa chọn làm giáo viên cấp ba.
Là bởi vì chỉ có ký ức thời cấp ba mới có Tần Đông Loan.
-
Bởi vì Kiều Diên phải quay lại trường nên hôm nay về sớm.

Kiều Diên rời đi rồi, Tần Đông Loan mở máy tính, ngồi xuống bàn làm việc xử lý tài liệu.
Bởi vì mối hợp tác với công ty Thụy Điển cuối tuần trước đã bàn xong nên hôm qua là một ngày bận rộn, hôm nay cũng có không ít công việc cần xử lý.

Tần Đông Loan ngồi làm việc hơn một tiếng, công việc của hôm nay mới tạm coi như kết thúc.

Tần Đông Loan đóng máy tính, vào phòng ngủ đi tắm.
Tắm xong cũng mới chỉ hơn chín giờ, Tần Đông Loan thay quần áo xong, đi đến ghế sô pha phòng khách ngồi xuống.

Anh bật ti vi, tùy tiện tìm một bộ phim điện ảnh, sau đó tựa lưng về sau ghế, rũ mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ sát đất.
Tòa nhà tài chính ngoài cửa sổ sát đất vẫn rực rỡ phồn hoa như cũ, Tần Đông Loan cầm bật lửa trên tay, mở ra, rồi lại đóng vào.

Anh nhớ lại cuộc đối thoại với Kiều Diên buổi tối hôm nay, lướt đến khi Kiều Diên nói cậu thích cuộc sống cấp ba, cũng khiến Tần Đông Loan nhớ lại đôi chút kỷ niệm thời đó.
Anh cũng không phải là hoàn toàn không có ấn tượng gì với Kiều Diên của thời cấp ba.
Anh nhớ đến năm lớp mười hai đó, trường học dần tạo áp lực nặng hơn cho học sinh.

Cả năm học đó, gần như là tất cả các tiết thể dục đều bị các thầy cô bộ môn khác chiếm dụng.

Có một lần tiết thể dục vốn là để học toán, nhưng giáo viên dạy toán bỗng nhiên có việc bận, để họ tự học.
Đám học sinh bị dồn nén quá lâu, cũng không biết lấy đâu ra cái lá gan, giáo viên không có đây, đám học sinh cứ thế mặc kệ tất cả chạy ra sân thể dục.
Khi đó bởi vì Tần Đông Loan đã quyết định xong chuyện đi du học, anh và một vài người bạn khác cũng thả lỏng hơn với nhiệm vụ học tập này.


Đối với tiết thể dục bọn họ cầu không được, với anh mà nói cũng chỉ là chuyện thường thường, bèn như mọi khi chơi một trận bóng rổ.
Bắc thành vào tháng tư đã bắt đầu nóng rồi, chơi một lát, Tần Đông Loan hơi khát, cũng phát hiện mình không mang theo cốc uống nước, bèn ném bóng rổ cho Trần Cảnh Vũ rồi quay về lớp học.
Tiết thể dục hôm đó là vào tiết đầu tiên của buổi chiều.

Trong phòng ánh nắng rực rỡ, cửa kính mở ra, tấm rèm bên cửa sổ bị thổi bay, cuốn vào một bên của bức tường trắng.

Trong phòng học đặt bàn học san sát, trên mặt bàn đặt đầy sách giáo khoa và đề thi các loại.
Tần Đông Loan đi về chỗ ngồi của mình, cầm cốc nước mở ra uống một hớp, lúc uống xong chuẩn bị rời đi thì thấy Kiều Diên ngồi ở đó.
Kiều Diên là học sinh có thành tích tốt nhất lớp, vị trí của cậu cũng là vị trí tốt nhất trong lớp.
Hàng thứ ba, bàn giữa, hai bên đều có lối đi, thông thoáng thuận tiện.

Đầu chiều cuối xuân, ánh nắng rơi rớt chiếu xuống, đậu trên mép bàn của cậu.

Kiều Diên ngồi đó, bàn tay đặt ở mép bàn, ngón tay tự do buông lỏng, màu da nhợt nhạt ở dưới ánh mặt trời lộ ra ánh sáng đỏ nhạt trong suốt.
Tần Đông Loan nhìn thấy Kiều Diên, ma xui quỷ khiến thế nào lại đi tới.
Trên mặt bàn học của Kiều Diên đều là sách và sách.

Thậm chí trong lúc ngủ thiếp đi, trước mặt cũng là tập bài thi hôm nay vừa mới phát xuống.

Tập đề thi này, Kiều Diên đã làm xong mấy đề trước đó, chỉ còn lại một đề cuối cùng chưa hoàn thành.

Tần Đông Loan đứng một bên, quét mắt qua tập đề thi, lại quét mắt tới Kiều Diên.
Có thể là vì cậu cảm nhận được gió thổi qua khi anh bước tới, cũng có thể là tiếng bước chân của anh đã đánh thức cậu.

Lúc anh đi tới, Kiều Diên bỗng giật mình, từ cánh tay ngẩng đầu lên.
Cậu vừa tỉnh ngủ, phía dưới mái tóc không tính quá đen là một khuôn mặt nhợt nhạt.

Khuôn mặt không có gọng kính che mất, lộ ra đầy đủ ngũ quan.

||||| Truyện đề cử: Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc |||||
Bởi vì vừa tỉnh ngủ nên cậu còn chưa thể mở mắt hết, ánh mắt mang theo mơ màng ngây thơ.


Cậu có một đôi mắt rất đẹp, dưới ánh nắng không tính là quá chói lộ ra màu hổ phách trong suốt, phía trên, là hàng lông mi dày mà dài.
Ấn tượng của Tần Đông Loan đối với Kiều Diên không sâu.

Trong mắt anh, Kiều Diên chính là một tiêu biểu cho học sinh ngoan đeo kính mắt, học rất giỏi.
Đây cũng là lần đầu tiên anh nhìn thẳng vào khuôn mặt của Kiều Diên.
Không bị kính mắt che đi, cậu thậm chí có thể coi là xinh đẹp thanh tú.

Cậu có một đôi mắt rất đẹp, sống mũi cao, đôi môi hồng nhuận mịn màng.

Màu da của cậu luôn nhợt nhạt thế này, nhưng bởi vì ngủ nên bị hằn một ít dấu lên.

Bởi vì bị đè lên, cộng với thả lỏng nên máu có cơ hội chạy lên khuôn mặt cậu, khiến nó trở nên có sức sống hơn ngày thường, không còn là loại nhợt nhạt không có sức sống, ngược lại là một loại hồng nhạt mềm mại ấm áp, dưới ánh mắt màu hổ phách, khiến cậu nhìn qua giống như một con búp bê vừa được nhào nặn ra.
Bởi vì cậu không đeo kính nên lúc Tần Đông Loan nhìn tới, cậu hơi mờ mịt giương mắt nhìn về phía anh.

Ánh mắt của hai người chạm nhau, nhìn nhau một lát, cậu mới giống như từ trong mơ màng tỉnh lại, đưa tay với chiếc kính bên cạnh.
Trong lúc cậu đeo kính, Tần Đông Loan đã rời đi.
Một thời gian rất dài sau đó, Tần Đông Loan thường xuyên nhớ đến khung cảnh kia.
Đầu chiều cuối xuân, thiếu niên với làn da nhợt nhạt không đeo kính, ngẩng đầu, đôi mắt màu hổ phách mơ màng nhìn về phía anh.

Bởi vì vừa ngủ dậy nên trên mặt cậu vẫn còn để lại dấu.
Sau đó Tần Đông Loan không có liên lạc gì với Kiều Diên, mà khung cảnh kia cũng theo thời gian dần dần trở nên nhạt nhòa.
Có thể là vì Kiều Diên nói thích cuộc sống thời trung học, mới khiến anh nhớ lại một vài chuyện.
Đoạn ký ức tưởng chừng đã nhạt nhòa dần trở nên rõ ràng trong đầu, hòa làm một với Kiều Diên của hiện tại.

Tần Đông Loan nhìn màn hình led rực rỡ ánh sáng trên tòa nhà đối diện, nhẹ nhàng rũ mắt.
-
Từ trước đến giờ Trần Cảnh Vũ đều không nói lại Tần Đông Loan.
Họ đã làm bạn bè nhiều năm, trong quan hệ bạn bè này, người giữ chủ đạo vẫn luôn là Tần Đông Loan.
Nhưng hơn cả thế, trong quan hệ của mình và Tần Đông Loan, Trần Cảnh Vũ cảm thấy vốn cũng nên là Tần Đông Loan chiếm vị thế chủ đạo.

Từ khi anh ta quen biết Tần Đông Loan, tuy rằng tuổi của hai người bằng nhau, nhưng anh luôn luôn là người trầm tĩnh hơn, thành thục hơn.

Anh làm việc gì cũng có suy nghĩ của chính mình, hơn nữa bởi vì năng lực và tính cách đó, cũng khiến người ta hoàn toàn tin tưởng quyết định của anh là đúng.
Nhiều năm như thế trôi qua, Trần Cảnh Vũ cũng chưa bao giờ phản đối bất cứ điều gì với quyết định của Tần Đông Loan.
Ngoại trừ chuyện của Kiều Diên.
Trần Cảnh Vũ vốn đã cảm thấy kỳ lạ, sau khi nghe được chuyện của Kiều Diên từ chỗ Triệu Tấn, sự đắn đo và nỗi hoang mang đối với quan hệ của Kiều Diên và Tân Đông Loan của anh ta lại càng lớn hơn.
Anh ta biết Tần Đông Loan vẫn luôn là người dễ mềm lòng.


Nhưng sự mềm lòng và tốt bụng của anh vẫn chưa bao giờ ảnh hưởng đến lý trí của anh.

Chính là nói, Tần Đông Loan có sự dung túng đối với bản thân và những người khác, nhưng sự dung túng đó đều phải nằm trong vòng kiểm soát hợp lý của anh.
Nhưng qua nhiều năm như thế, cách làm việc này của anh cũng chỉ giới hạn trong vài chuyện công việc hoặc là cuộc sống, sẽ không liên quan đến tình cảm.
Nếu đã liên quan đến tình cảm, sự phức tạp trong đó quá nhiều, dù Trần Cảnh Vũ tin tưởng Tần Đông Loan đến đâu, cũng sẽ khó mà dám chắc chắn.
Hơn nữa khi anh ta nhớ lại đoạn thời gian trước, liên quan đến chuyện của Kiều Diên và cách xử lý của Tần Đông Loan, càng khiến anh ta không dám chắc chắn.
Thế nên sau khi nói chuyện về Kiều Diên với Triệu Tấn xong, Trần Cảnh Vũ không trực tiếp đi tìm Tần Đông Loan.

Anh ta sử dụng vài mối quan hệ, tra về người bạn đại học năm đó của Kiều Diên, còn có vài chuyện liên quan đến Kiều Diên.
Điều tra như vậy cần thời gian, Trần Cảnh Vũ mất thêm trọn một ngày.

Trong lúc chờ đợi, anh ta đi một chuyến đến nhà của Tần Đông Loan ở Nam Đàm.
Nhưng anh ta không đến thẳng nhà Tần Đông Loan, mà cho xe dừng ở quảng trường cạnh trung tâm tài chính đối diện.

Trần Cảnh Vũ ngồi trong xe, mắt thấy Kiều Diên từ trên xe buýt đi xuống, vào khu căn hộ của Tần Đông Loan, ngồi vào xe của Tần Đông Loan, sau đó chiếc xe chở hai người tiến vào bãi đỗ xe dưới tầng hầm.
Trần Cảnh Vũ chứng kiến một màn này xong, mới phát hiện quan hệ giữa Tần Đông Loan và Kiều Diên đã trở nên thân thiết hơn anh ta tưởng tượng rất nhiều.
Trần Cảnh Vũ cảm thấy không thể để chuyện này tiếp tục kéo dài nữa.
-
Sáng hôm sau, Trần Cảnh Vũ tìm đến văn phòng của Tần Đông Loan.
Trong văn phòng, Tần Đông Loan đang làm việc, thấy anh ta đi vào, Tần Đông Loan để cho một vị giám đốc đang đứng báo cáo công việc rời đi trước.

Trần Cảnh Vũ cầm một túi văn kiện trên tay, Tần Đông Loan quét mắt qua một cái, hỏi.
"Chuyện gì?"
Trần Cảnh Vũ đưa túi văn kiện cho anh, nói: "Tôi đi kiểm tra camera giám sát của buổi tụ tập lần trước, phát hiện khi đó Kiều Diên uống rượu là vì một người tên Triệu Tấn đã rót cho cậu ta."
"Sau đó tôi đi tìm Triệu Tấn, mới biết hai người bọn họ từng học cùng đại học.

Ngoài ra, Triệu Tấn cũng nói tôi nghe vài chuyện hồi đại học của Kiều Diên."
"Kiều Diên thích đàn ông." Trần Cảnh Vũ nói, "Còn thích kiểu người như cậu.

Hồi đại học cậu ta có một người bạn, đại khái nhìn khá giống cậu, nhưng người ta không thích cậu ta, sau khi biết tình cảm đó thì đã tránh xa rồi."
"Trùng hợp thế nào lại gặp được cậu trong buổi họp phụ huynh, mới nhìn trúng cậu."
Trần Cảnh Vũ nói một lèo xong, liếc Tần Đông Loan một cái, kết luận.
"Người ta coi cậu là thế thân của người bạn hồi đại học kia đấy."
***
88: Thông tin nhận donate của Bát ^^~
Techcombank: 19034203718015 PHAM HONG DIEP
Momo/Viettelmoney/Zalopay: 0383870044 PHAM HONG DIEP.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi