LỊCH SỬ TIẾN HÓA CỦA THẦY BÓI

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Editor: demcodon
Sau 5 phút, nữ cảnh sát mở cửa xe rời đi không một chút lưu luyến.
Thạch Khải sờ sờ mũi, đi đến chiếc BMW.
Chu Tử Uyên dò: "Thế nào?"
Thạch Khải nhìn trời: "Mọi chuyện đã quyết định, nhưng em vẫn chưa biết tên của cô ấy."
"Em không biết tên cô ấy? Em có thể hỏi anh nha!" Chu Tử Uyên đắc ý giới thiệu: "Cô ấy tên là Lữ Tĩnh, là hoa khôi trong đội cảnh sát giao thông, mới làm việc được một năm."
"Cô ấy nói cho anh biết?" Thạch Khải nghi ngờ.
"Cô ấy không nói." Chu Tử Uyên ưỡn ngực, kiêu ngạo nói: "Nhưng lúc anh nộp tiền phạt đã đặc biệt hỏi người trong đồn công an nên biết được."
Hứa Ninh đột nhiên xen vào: "Cậu thích cô ấy?"
Chu Tử Uyên sững sờ, lập tức cười ha ha: "Làm sao có thể? Tớ chỉ là cảm thấy trêu chọc cô ấy rất vui thôi.


Mỗi lần tớ cố ý đậu xe ở chỗ này, không bao lâu cô ấy sẽ xuất hiện.

Sau đó mặt tối sầm lại chạy đến viết giấy phạt."
Một lần viết giấy phạt sẽ phạt 100, chơi bằng tiền thì có gì là không tốt?
Tên nhà giàu độc ác! Thạch Khải yên lặng nghĩ.
Mặt Hứa Ninh không cảm xúc, chân thành nhìn về phía Thạch Khải.

Cậu thật sự không quen với tên ngu ngốc trước mặt này.
Thạch Khải cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của người nào đó không thể không dời tầm mắt về phía Hứa Ninh, không được tự nhiên nói cám ơn: "Cũng may là có anh giúp đỡ."
Hứa Ninh cười thật lòng: "Chuyện nhỏ thôi! Anh đưa em về nhà nha?"
"Dạ được." Thạch Khải cúi đầu, dời tầm mắt.
Những gì trong đôi mắt nhìn thấy chính là hình ảnh Hứa Ninh mặc quần áo.

Nhưng trong đầu lại tự động nhớ đến dáng vẻ anh không mặc quần áo.
Ký ức khó có thể xóa đi.
Điều này làm cho Thạch Khải vô cùng bực bội, không hiểu tại sao lại thành biến thái, còn không thể xử lý nó.
Được sự đồng ý của Thạch Khải, Hứa Ninh chào Chu Tử Uyên một tiếng, vui vẻ trở lại chiếc Audi của mình và lái xe đi.
Chu Tử Uyên bất mãn, nhỏ giọng lầm bầm: "Còn nói là bạn thân, không nói hai câu đã chạy theo người ta!"
* * *
Mấy ngày sau, Thạch Khải nhận được tin nhắn của Lữ Tĩnh.


Trên tin nhắn viết rõ thời gian gặp mặt và địa điểm.

Ngoài ra không có lời gì khác.
Thạch Khải đến đúng giờ hẹn.

Lúc cô đến, Lữ Tĩnh đã chờ sẵn ở vị trí.
Thạch Khải ngồi xuống hỏi: "Điều tra thế nào rồi?"
Lữ Tĩnh không trả lời, ngược lại nghiêm mặt đặt câu hỏi: "Cô có quan hệ gì với Thiệu Trạch và Trịnh Phúc?"
Thạch Khải nhíu mày, không để ý đến câu hỏi của Lữ Tĩnh mà hỏi tiếp: "Dựa vào bằng chứng được cung cấp liệu tội phạm có thể nhận được hình phạt mà họ nên phải chịu không?"
Lữ Tĩnh không hài lòng nói: "Cô hãy trả lời câu hỏi của tôi."
Thạch Khải tiếp tục tự nói với bản thân: "Người phát hiện ra bằng chứng với tôi bây giờ thế nào rồi? Tình huống có ổn không?"
"Nè!" Lữ Tĩnh nhíu chặt lông mày, sắc mặt rất khó coi.
Trong nụ cười của Thạch Khải giấu tia lạnh lẽo nhắc nhở: "Cô gái, làm phiền cô làm rõ tôi không phải tội phạm, không cần thiết cô hỏi cái gì thì tôi phải trả lời cái đó.

Nếu không muốn nói chuyện thì tôi đi đây."
Nói xong, Thạch Khải làm dáng đứng dậy.
"Chờ đã." Lữ Tĩnh buộc miệng thốt lên.
Sau khi suy nghĩ cẩn thận, cô ta tự giận mình nói: "Mỗi người trả lời một câu, tôi bắt đầu hỏi trước."
Thạch Khải ngồi lại chỗ của mình, lười biếng nói: "Có thể.


Mức độ chi tiết của câu trả lời của cô quyết định câu trả lời của tôi."
"..." Lữ Tĩnh nhấn mạnh: "Tôi là cảnh sát, có một số chuyện không thể nói cho người ngoài."
Thạch Khải cười híp mắt nói: "Tôi là người đóng thuế, không muốn nói thì tôi có thể không nói."
Lữ Tĩnh tức giận nói: "Được, cô thắng, có thể nói thì tôi sẽ cố gắng nói.

Nhưng cô phải biết, mỗi câu cô nói đều có thể trở thành mấu chốt phá vụ án này."
Thạch Khải duy trì nụ cười trên mặt, không hề bị lay động.
Chỉ cần đối phương mở đầu thì cô có thể nhận được video liên quan.

Chỉ là cô không cam lòng cảm thấy mình rõ ràng đang làm việc tốt lại bị người đối xử như tra hỏi phạm nhân như thế.

Cho nên cố ý đối chọi gay gắt, không chút nào muốn nhượng bộ.
Lữ Tĩnh chợt cảm thấy thất bại, suy nghĩ một hồi mới lên tinh thần hỏi câu hỏi đầu tiên: "Làm sao cô biết bằng chứng được giấu trong hộp chuyển phát nhanh?"
Thạch Khải chậm rãi phun ra mấy chữ: "Trong lúc
.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi