LỊCH SỬ TIẾN HÓA CỦA THẦY BÓI



Editor: demcodon

Thạch Khải vừa đi vừa thở dài: "Dị năng đến một cách không thể hiểu được, cũng không biết có thể đột nhiên biến mất hay không. Vốn định thừa dịp có dị năng kiếm một số tiền. Bây giờ xem ra hay là thôi đi."

Mọi người đi trên đường vội vã. Thạch Khải chìm đắm ở trong suy nghĩ, chưa kịp tránh ra trong nháy mắt đã đụng phải người.

Trong đầu đột nhiên xuất hiện video, một phụ nữ trung niên đi rất gấp, ở khúc quanh đột nhiên bị xe đụng bay. Trong nháy mắt, bối cảnh trong video biến thành màu đỏ.

"..." Thạch Khải chắc lưỡi. Chẳng những bị người đâm, còn bị bắt quan sát video điện ảnh khủng bố.

Người đâm vào cô chậm rãi đứng dậy, không nhịn được xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi, tôi có việc gấp nên đi nhanh một chút. Không đâm cô bị thương chứ?"

Thạch Khải tùy tiện thoáng nhìn, phát hiện người này chính là người phụ nữ trung niên trong video. Khuôn mặt bảo dưỡng không tệ, nhìn qua rất trẻ trung. Trên người mặc quần áo cũng là hàng hiệu, vừa nhìn thì biết không giàu sang thì cũng cao quý.

Quan trọng nhất chính là được nuôi dạy rất tốt, biết đụng vào người xin lỗi, mà không phải phản ứng quá mức đến trách cô đi đường không có mắt.

Thạch Khải xua xua: "Không có gì. Bà cẩn thận một chút, lúc quẹo cua đừng đi quá nhanh dễ bị xe đâm."

Người phụ nữ nhíu mày lại, rất không thích. Bà rất nghiêm túc xin lỗi nhưng đối phương tại sao lại tùy tiện nguyền rủa người khác như vậy? Nhưng dù sao bà có lỗi trước nên nhịn. Vì thế miễn cưỡng cười cười: "Không có việc gì, tôi đi trước."

Thạch Khải nhìn theo người phụ nữ rời đi thấp giọng nói: "Hy vọng bà ta sẽ nhớ rõ lời nhắc nhở của mình."


* * *

Sắc mặt phụ nữ trung niên không tốt lắm. Nếu như trước đây, đối phương tùy tiện nói câu lúc quẹo cua đừng đi quá nhanh dễ bị xe đâm thì bà sẽ không suy nghĩ nhiều. Chỉ có thể coi như nhắc nhở, sau đó cười nói tạm biệt với người ta.

Nhưng gần đây những chuyện xảy ra trên người bà thật sự là dọa cho bà sợ rồi, luôn cảm thấy câu nói kia đang nguyền rủa bà.

Phụ nữ trung niên tên là Diệp Văn, chồng là người kinh doanh, trong nhà rất giàu. Trong lúc rãnh rỗi nhàm chán, bản thân bà cũng mở một cửa hàng giết thời gian.

Gần đây không biết là có thứ gì không sạch sẽ quấn quanh người, hay có kẻ hèn hạ quấy phá nên đã xảy ra rất nhiều chuyện kỳ quái.

Đi trên đường, chậu hoa bỗng nhiên rớt xuống. May mắn lúc đó có bạn ở bên cạnh đẩy bà một cái mới có thể kịp thời né tránh.

Lúc lái xe quẹo cua muốn giảm tốc độ thì đột nhiên phát hiện phanh lại hỏng. Cũng may bà vẫn luôn lái xe với tốc độ thấp, chỉ bị chút vết thương nhẹ.

Chiếc đèn chùm rơi xuống chân bà, bị người khóa dưới tầm hầm thiếu chút nữa không ra được. Những chuyện tương tự nhiều không kể xiết.

Một người bạn giới thiệu cho bà một thầy bói, có người nói rất giỏi.

Giờ phút này, bà chỉ đặc biệt muốn chạy đi gặp thầy, muốn hỏi rõ ràng tại sao gần đây lại xui xẻo như vậy? Rốt cuộc là thảm họa từ con người, hay là có vật bẩn thỉu quấn quanh người?

Bởi vì thiếu chút nữa xảy ra tai nạn xe cộ nên bà không dám lái xe nữa, chỉ dám đi bộ. Ai biết đi trên đường cũng có thể đụng vào người. Nghe xong người qua đường nói Diệp Văn bỗng nhiên cảm thấy rất bất an, không khỏi thả chậm lại bước chân.

Lúc đi tới cua quẹo, bà càng không nhịn được nhìn xung quanh. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn lập tức dọa cho sợ. Thật sự có một chiếc xe hơi lao về phía bà!

Diệp Văn giật mình một cái, nhanh chóng trốn vào trong cửa hàng bên cạnh.

Chiếc xe kia đụng ngã cột điện ven đường sau tiếp tục lao lên, cuối cùng kẹt trong tủ kính cửa hàng.

Diệp Văn không nhịn được rùng mình liên tục. Nếu như bà không gặp được người qua đường, không để lời nói của người qua đường ở trong lòng mà cúi đầu chạy đi. Bây giờ chỉ sợ đã là lành ít dữ nhiều.

Diệp Văn bỗng nhiên nổi lên một suy nghĩ: người qua đường kia là thuận miệng nói ra một câu, hay là đã đoán trước được bà sẽ bị xe đâm chứ?

Luôn có loại cảm giác đối phương biết chút gì nên cố ý nhắc nhở bà.  Diệp Văn không nhịn được bắt đầu ảo não, sớm biết trên đường tùy tiện đâm người chính là thầy thật thì bà tuyệt đối sẽ ôm lấy đùi đối phương, đánh chết cũng không cho đối phương đi!

Bây giờ thì tốt rồi, chỉ biết đối phương là cô gái, dáng vẻ nhớ mơ hồ. Không biết họ tên, không biết cách liên lạc. Trời đất bao la, làm sao tìm được người kia chứ? Diệp Văn khổ sở suy nghĩ.

* * *

Hết nghỉ phép bệnh, Thạch Khải đi làm đàng hoàng. Nếu không có cách nào dựa vào dị năng một đêm phất nhanh, vậy thì không thể làm gì khác hơn là dựa vào cần cù làm giàu.

Kết quả, khi cách mấy ngày vừa đến văn phòng thì cô nhận được một tin dữ.

Một đồng nghiệp quan hệ tốt lặng lẽ nhắc nhở: "Chuẩn bị tâm lý cho tốt, khách hàng lớn mà cô đã bàn chuyện gần xong trước khi nghỉ phép bệnh bị Hoa hồ ly cướp đi."

Thạch Khải im lặng. Cô làm chính là ngành tiêu thụ, lương cơ bản rất thấp, tiền lương đều dựa cả vào trích phần trăm.


Hoa hồ ly là biệt danh của đồng nghiệp Đinh Xảo Liên. Bởi vì ả từ trước đến nay đều trang điểm màu mè lộng lẫy, vừa giống như hồ ly tinh thích quyến rũ đàn ông. Cho nên sau lưng các đồng nghiệp sôi nổi cảm thấy tên và người không tương xứng, đơn giản đặt cho ả một biệt danh.

Lại một người thò qua cười xấu xa nói: "Người ta nói chuyện làm ăn dựa vào uống rượu dựa vào chạm. Cô ta dựa vào mặt và trên thân thể. Nếu không, người ta làm sao bò nhanh như vậy?"

Người thứ nhất nhỏ giọng thầm thì: "Tôi đoán, ông chủ nhất định rất yêu cô ấy, tuyệt đối không nỡ sa thải cô ấy. Từ khi cô ấy đến bộ phận tiêu thụ, những người khác cũng không dám xin nghỉ bệnh và xin nghỉ phép nữa. Bởi vì chỉ cần có người hơi lơi là thì cô ấy có thể cướp đi khách hàng mà những người khác thật vất vả bàn chuyện xong, biến thành công của cô ấy. Mới đến hai tháng đã cướp không ít khách hàng."

Người thứ hai học học cách nói chuyện õng ẹo của Đinh Xảo Liên: "Đúng lúc nhân viên tiêu thụ không có mặt tôi chỉ muốn giúp một chút. Trùng hợp khách hàng đã suy xét xong quyết định ký hợp đồng. Tôi cũng không thể nói nhân viên tiếp khách không có mặt xin mời khách hàng hôm khác đến ký hợp đồng chứ?"

Nói xong hai người cười đồng thanh.

Thạch Khải dùng cặp văn kiện gõ nhẹ hai người, nghiêm mặt: "Còn cười. Hai người tại sao không biết cố gắng, không biết cướp khách hàng trước hay sao? Cho hai người cũng tốt hơn cho cô ấy! Ghét nhất dựa vào quy tắc ngầm lên chức. Làm ngành khác thì thôi, tiêu thụ còn có quy tắc ngầm còn có thể làm việc hay không?"

Mặc dù năng lực cướp công của Đinh Xảo Liên là hạng nhất. Nhưng trước đây cũng chưa từng khi dễ trên đầu cô.

Hai người nhìn nhau một cái buông tay: "Chúng tôi nào có biết người ta cướp khách hàng đến tay như thế nào."

"Nếu không nói cô ấy có năng lực lớn như thế nào lặng yên không một tiếng động là có thể móc nối với khách hàng. Nhắc tới cũng kỳ quái, vì phòng ngừa khách hàng bị cướp, thông tin của khách hàng mỗi người đều bảo vệ an toàn, không biết tại sao cô ấy lại biết được."

Thạch Khải đột nhiên nhớ tới cô có dị năng, có thể nhìn thấy chuyện gì xảy ra.

"Tôi đi cô ấy tìm tâm sự." Nói xong, Thạch Khải chạy đi giống như làn khói xe Porsche.

--- ---

Thạch Khải tìm được Đinh Xảo Liên, gọn gàng dứt khoát hỏi: "Nghe nói khách hàng của tôi nói chuyện với cô, chuyện gì xảy ra?"

Đinh Xảo Liên cười giống như một đóa hoa: "Cô nghỉ bệnh mấy ngày. Lúc khách hàng đến thì đúng lúc không có mặt nên tôi đi xuống tiếp đón."

Thạch Khải xụ mặt: "Tôi nhớ không lầm khách hàng kia nói cần khoảng 10 ngày suy xét. Tôi chỉ nghỉ bệnh 5 ngày tại sao họ lại đến?"

Đinh Xảo Liên buông tay, giống như bất đắc dĩ: "Tâm tình khách hàng thay đổi thất thường làm sao tôi biết được. Tôi chỉ biết có khách đến cửa cũng không thể để nó chạy mất."

Vừa dứt lời, trong đầu Thạch Khải nhận được video mới. Đinh Xảo Liên mặc trang phục công sở, đặc biệt đến công ty khách hàng viếng thăm.

Khách hàng với vẻ mặt mê mang hỏi: "Nếu như tôi nhớ không lầm, người trao đổi với tôi chính là cô Thạch. Tại sao lại..."

Đinh Xảo Liên cười đến càng thêm sáng lạn: "Cô ấy bị bênh cảm mạo nặng. Về nhà nghỉ ngơi trước, sợ ngài đột nhiên có chuyện tìm người không liên lạc được với chúng tôi. Cho nên đặc biệt chuyển giao cho tôi xử lý. Ngài suy xét thế nào rồi?"

Khách hàng suy nghĩ một lát: "Chất lượng đồ vật không tệ, chỉ là về mặt giá cả chúng tôi còn cần suy nghĩ thêm."

"Tôi đã xem qua hợp đồng, vốn dĩ là giảm 15% cho ngài. Nhưng nhìn số lượng ngài mua rất nhiều, như vậy đi, xem như kết bạn tôi có thể làm chủ, phá lệ giảm 20% cho ngài." Đinh Xảo Liên nói thành thật.

Khách hàng rõ ràng động lòng. Nhưng hơi chần chờ: "Trước đó cô Thạch nói với tôi giảm 15% là giá ưu đãi nhất. 20% sẽ không cho tôi đồ có tỳ vết chứ?"

"Ngài yên tâm, tuyệt đối sẽ không." Đinh Xảo Liên bảo đảm: "Tôi là nhân viên cấp cao bộ phận tiêu thụ. Cho nên mới có thể ưu đãi cho ngài lớn hơn."


Khách hàng suy nghĩ một chút: "Được, tôi làm bộ phận thu mua, chờ lát nữa tôi hỏi ông chủ. Nếu như không có vấn đề thì tôi sẽ ký với mấy người."

Đinh Xảo Liên cười cứng ngắc: "Ngài không có cách nào bây giờ ký kết hợp đồng hay sao?"

Khách hàng lắc đầu: "Ông chủ đi công tác, hai ngày sau mới có thể trở về. Tôi không thể làm chủ."

"Được rồi." Đinh Xảo Liên cười dần dần tối lại: "Vậy chờ ông chủ trở về, phiền ngài thương lượng với ông chủ. Có cần gì đến lúc đó liên lạc với tôi ký hợp đồng là được. Đây là danh thiếp của tôi."

Video kết thúc.

Thạch Khải không nói gì. Quyền hạn tối đa của tất cả nhân viên tiêu thụ đều là giảm 15%. Đinh Xảo Liên giảm 20% cho khách hàng có thể không cướp người đi à?

Nhìn dáng vẻ sau lưng ả xác thực có người. Bằng không một người mới vừa vào bộ phận tiêu thụ hai tháng làm gì có tự tin nói giảm 20% cho khách hàng chứ. Tư liệu của khách hàng có lẽ cũng đến tay như thế.

Thạch Khải cười khẽ, mở miệng nói bậy: "Vậy thì thật là cảm ơn cô đã giúp đỡ. Vừa rồi khách hàng liên lạc với tôi nói là ông chủ đã về, cô ấy sẽ tiếp tục tìm tôi thương lượng chuyện ký hợp đồng."

Nếu vẫn chưa ký hợp đồng thì cô sẽ cướp khách hàng lại.

Đinh Xảo Liên cười cứng ngắc: "Cô ấy gọi điện thoại cho cô?"

"Đúng vậy!" Thạch Khải cười tươi như hoa.

"Cô ấy còn nói có đồng nghiệp đồng ý giảm cho cô ấy 20%. Đồng nghiệp kia chính là cô phải không? Nếu cô đã đồng ý tôi cũng không thích đổi ý, sẽ đồng ý."

"Cô mới vừa vào bộ phận tiêu thụ chưa hiểu lắm. Lần sau nhớ rõ, nhân viên tiêu thụ nhiều nhất là giảm 15%. Giảm cho khách hàng càng nhiều thì sẽ dùng tiền lương của cô bù vào."

Đinh Xảo Liên nghiến răng nghiến lợi phản bác: "Không thích hợp lắm. Khách hàng là tôi giảm giá thêm mới bàn xong."

Thạch Khải làm bộ ngạc nhiên: "Khách hàng ký hợp đồng với ai chính là công người đó. Cô không phải rất rõ quy định này sao?"

Dù sao, trước đây cũng cướp công của nhiều người như vậy.

Đinh Xảo Liên á khẩu không trả lời được.




Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi