LƯỠNG THẾ HOAN

Uống thuốc tự sát......

A Nguyên đảo mắt qua thi thể trên mặt đất, cười khổ nói: "Vì vậy......chúng ta kết án?"

Lý Phỉ vung tay lên, "Sửa sang lại tài liệu, tìm huynh đệ Chu gia và quản gia của Chu phủ để tìm hiểu tình huống của Linh U, nếu như cũng không có gì bất thường, liền kết án! Kết án!"

Cái gấp nhất bây giờ, là tranh thủ thời gian để kết án.

Người trong dòng họ hoàng thất bị sát hại, chính là đại án, nếu có thể trong một hai ngày phá án, thì chính là đại công.

Chỉ cần án này không có gì bất thường, tất nhiên sẽ kết án vì đại công, đối với hắn thì chỉ có lợi, mà không chừng sẽ được bên trên khen ngợi, từ nay về sau thăng quan phát tài, tiền đồ bừng sáng.....

Hắn nghĩ như vậy, đến nhìn thi thể trên mặt đất cũng cảm thấy rất thuận mắt, sau đó đứng lên.

Sau đó thi thể của Linh U bị mang đi, Lý Phỉ cũng gấp gáp chạy về nha môn xem xét sự tình của Linh U, Cảnh Tri Vãn cùng A Nguyên ở lại tại chỗ tiếp tục thăm dò và giải quyết hậu quả.

Đương nhiên, Huyện thái gia đã suy đoán, kỳ thật thì không cần thăm dò. Nhưng động cơ gây án của Linh U chính là hành động hắn trộm dược liệu quý, vẫn là cần thu thập đầy đủ mang về nha môn.

A Nguyên theo sau lưng Cảnh Tri Vãn, kiểm tra từng loại dược liệu, lại phát hiện điều kì lạ, là nàng đối với những thứ dược liệu này thật sự hiểu rõ mười mươi.

Không chỉ vậy, còn có thể gọi ra tên của chúng, ngay cả công hiệu của dược liệu cũng nắm rõ, dường như là trời sinh đã biết được, giống như nàng trời sinh đã biết thuần hoá chim ưng như thế nào.

Đáng tiếc là sáng sớm nay nàng đã bị Cảnh Tri Vãn mang từ bếp ra, chưa kịp mang theo Tiểu Lộc và Tiểu Hoài, bằng không thì có thể hỏi Tiểu Lộc, nàng trước kia có phải đã từng học qua y thuật không.

Nhưng những vấn đề kiểu này thì hơn phân nửa là Tiểu Lộc đều không trả lời được, không lâu sau khi cùng Tiểu Lộc rời kinh thành, nàng liền cảm giác thấy tuy Tiểu Lộc là nô tì của đại tiểu thư Nguyên gia, nhưng làm việc qua loa, tùy tiện, đối với tiểu thư của mình quả thực không hiểu rõ hết.

Nguyên Thanh Ly trước khi bị bệnh thì ưu nhã ung dung, có thể làm thơ, vẽ tranh, còn nổi tiếng là phong lưu, yêu nhất là mĩ nam tử trẻ tuổi. Mà sau khi tỉnh lại, A Nguyên lại nhiều lần bị các thiếu niên ân cần làm kinh hãi, phải chạy trối chết chật vật rời kinh thành. Nàng cũng có thể viết chữ đẹp, nhưng mà làm thơ, dù có moi cả ruột gan cũng không được chữ nào, chỉ có rút kiếm chém là mau lẹ, về phần thêu thùa, nàng ước chừng cũng sẽ biết một chút, chẳng qua là nhặt lấy kim thêu liền cảm thấy nặng tựa ngàn cân, nàng không biết làm sao trước đó còn có thể thêu ra bức giang sơn đồ để giành được vị hôn phu đoản mệnh kia.

Cảnh Tri Vãn đang kiểm tra vật chứng, hắn híp đôi mắt hẹp dài, đột nhiên nói: "Đừng ngây người nữa. Cái này, cái này, còn có cái này, chuyển ra trước đi."

A Nguyên giật mình, "Mấy thứ dược liệu này cùng cái chết của Linh U có quan hệ à?"

Cảnh Tri Vãn nói: "Là vật chứng, rất đáng tiền."

A Nguyên hậm hực, tiện tay ôm lấy hai bình dược liệu, giao cho sai dịch chuyển lên xe bò, lại đi dò xét tìm kiếm khắp nơi.

Cảnh Tri Vãn hỏi: "Ngươi tìm cái gì?"

A Nguyên nói: "Thuốc Linh U đã uống."

Cảnh Tri Vãn nói: "Không cần tìm lại nữa. Ta đã tìm, không có."

A Nguyên không biết nên khóc hay cười, "Vì vậy......còn muốn định là Linh U tự sát sao"

Cảnh Tri Vãn phất tay áo đi ra ngoài, "Ngươi cứ nói đi?"

A Nguyên ôm Phá Trần kiếm, thân ảnh gầy *cô liễu của hắn, "Nếu như ngươi là Huyện thái gia, ngươi nói gì cũng đúng, nếu như ngươi không phải Huyện thái gia...... Ừm, cũng là do ngươi định đoạt!"

(*cô liễu: hình bóng cô độc như cây liễu phất phơ)

( Edit + Beta: Hàn - Mai)

Chương 38:

Điểm đáng ngờ trong cái chết của Linh U trùng trùng điệp điệp, không nói đến động cơ giết người có chút gượng ép, tráo đổi dược hoàn, giá họa cho Chu nhị công tử chỉ bằng một mình hắn là điều không thể, chỉ nhìn hiện trường hôm nay, căn bản không tìm thấy thạch tím gây ra cái chết của Linh U, thậm chí ngay cả dụng cụ làm thuốc giả cũng không thấy. Mà Linh U lúc sắp chết có động tác lấy chén nước uống, mà lại uống hết sạch nước, không hề giống ý niệm muốn chết.

Lý Phỉ là một huyện lệnh thất phẩm nho nhỏ, có quan văn từ bi ôn hòa, cũng có quan văn ôn nhu nhát gan, đối mặt với đại án hoàng thân quốc thích bị ám hại, đương nhiên sẽ hy vọng mau chóng tìm được hung thủ để kết án. Dù có điểm khả nghi chưa hiểu, cũng sẽ có ý trong lúc vô tình xem nhẹ mà bỏ qua.

Nếu là trước đó, A Nguyên nên đi nhắc nhở, nhưng hôm nay, có người lãnh đạo trực tiếp là Cảnh Điển sử, nàng đương nhiên không nên bao biện đi làm thay, thuận tiện còn có thể thử học thức của vị Điển sử đại nhân này. Điển sử tuy là không tính vào hàng ngũ tiểu quan, nhưng đến cùng không nên dựa vào tướng mạo đẹp một chút, nấu ăn ngon một chút mà ngồi không ăn bám rồi lĩnh lương.

Mà Cảnh Tri Vãn tất nhiên là có trí tưởng tượng phong phú hơn nàng, còn cao minh hơn rất nhiều

Được rồi, Cấp trên của nàng vẫn là dư xài, bất luận là phá án hay *trù nghệ.

(*trù nghệ: tài nấu nướng)

Nhưng mà, sao nàng lại nghĩ tới tài nấu nướng của hắn? Tài nấu nướng của hắn cùng nàng đâu có quan hệ gì?

Cảnh trong mơ đêm hôm qua đột nhiên hiện lên, A Nguyên bất giác hoảng hốt, lúc bước nhanh ra khỏi phòng, bên tai đột nhiên như vang lên giọng cười nhẹ của nam tử trẻ tuổi: "Có ta ở đây, muội có đần độn chút cũng không sao cả."

Có chút ý trêu chọc, lại có chút khinh bỉ, thanh âm ấy thanh nhược, dễ nghe, sinh sôi trong lòng nàng, lại nghe ra vài phần cưng chiều.

Như thể có một khoảnh khắc *kinh hỉ và xấu hổ giao thoa, cùng lúc bước ra ngoài cửa, ánh sáng mặt trời chói mắt, nàng chớp mắt một cái đầy đau đớn.

*kinh hỉ: vui vẻ và ngạc nhiên

Nàng không khỏi ngẩng đầu lên.

Bên cạnh không có người nào cả, Cảnh Tri Vãn đã đi xa được mười bước, phát giác nàng vẫn đứng ở nơi đó, hắn cau mày thản nhiên liếc nhìn nàng một cái.

Tất nhiên không phải hắn vừa nói chuyện bên cạnh nàng.

Nhưng mỗi ngày nàng lại cảm thấy đúng là hắn luôn bên tai nàng trầm thấp nói như vậy, nói xong những lời đó... Nàng không phân biệt được là thương tiếc hay xấu hổ.

A Nguyên trong lòng tự dưng hỗn loạn. Thấy Cảnh Tri Vãn đang đi qua nói chuyện với sai dịch, nàng chợt cao giọng hô: "Cảnh Từ!"

Cảnh Tri Vãn quả nhiên có động tĩnh.

Hắn quay đầu, lạnh lùng liếc nhìn nàng, "Nguyên bộ khoái, ngươi cũng uống lộn thuốc ư? Hay là ở trong căn phòng kia quá lâu, bị oan hồn bám vào người? Lớn như vậy còn hô to gọi nhỏ, còn ra thể thống gì?"

Mặt A Nguyên đỏ lên, trừng hắn một cái, im lặng đi ra khỏi tiểu viện cũ nát kia.

A Nguyên muốn cư trú ở Thẩm Hà, không phải vì danh tiếng hay phú quý, thực sự là vì không cần mỗi ngày phải đối mặt với đủ kiểu mỹ nam vờn quanh, cuộc sống phong lưu phiêu bạt hỗn loạn, mà ấm no không cần lo, tự do tự tại, cũng đã rất mãn nguyện. Hôm nay lại có thêm một tên cấp trên sát tinh như vậy, mắt thấy những ngày tốt lành của nàng sắp chấm dứt.

Có lẽ, nàng nên suy tính dự định khác.

Phiên ngoại《 Lưỡng Thế Hoan》: Nha đầu nhóm lửa

Năm đó, không chỉ một lần, Miên Vãn bị sặc đến mặt mũi đen xì từ dưới lò chui lên, "Vì sao ta phải đi nhóm lửa?"

Vị kia ở đối diện, bàn tay trắng nõn, quần áo sạch sẽ, lạnh nhạt bễ nghễ nói: "Bởi vì những người khác không có tư cách."

Dừng một lát, hắn lại nói: "Ngươi có thể không nhóm lửa, nhưng không cho phép ăn đồ ăn ta nấu!"

Miên Vãn lập tức ôm đầu (chui vào) dưới lò.

Khi đó, đang tuổi thiếu niên, phong hoa vô hạn.

Cảnh Từ trẻ tuổi tao nhã chính là mĩ cảnh nhân gian, hắn đi đến chỗ nào đều không ai có thể bỏ quên sự tồn tại của hắn, Miên Vãn cũng như vậy, cùng các cô nương thiếu nữ nhìn hắn chảy nước miếng, mà hắn lại khéo tay, đa tài đa nghệ hơn Miên Vãn.

Lục Bắc Thần là một vị sư phụ tốt, thấy Miên Vãn uể oải, nói: "Đồ nhi nghe lời, không nên thương tâm, ít nhất hôm kia con vừa thêu một đôi gà con vẫn rất đẹp mà."

Miên Vãn há to miệng, "Hôm kia con thêu là uyên ương cơ mà."

"Khụ......Ta là nói, con hôm trước hấp cái con gà tơ, không tệ, không tệ!"

"Là con học hấp...... nhưng mà hấp không chín, trù nương phải nấu lại."

"Khụ......Ít nhất con còn từng học nấu, hơn nữa hương vị cũng không tệ lắm!" Lục Bắc Thần rất có nguyên tắc bảo vệ đồ đệ yêu quý đến cùng, "Hơn nữa Miên Vãn của chúng ta sinh ra đã xinh đẹp! Con gái ấy à, chỉ cần xinh đẹp là đủ rồi, những thứ khác đều là hư ảo, không đáng nhắc đến. Huống chi, làm quan hưởng lộc vua, ở chùa ăn lộc Phật đi!"

Nhưng Cảnh Từ cũng rất đẹp, Miên Vãn vẫn thường cảm thấy hắn còn đẹp hơn mình.

( Edit + Beta: Hàn - Mai)

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi