LUYỆN KHÍ MƯỜI VẠN NĂM


“Yên tâm đi, không chết được.” Từ Dương lạnh nhạt nói.Hắn thấy Phương Viêm sau khi ăn nội đan yêu thú, có thể tăng lên một tầng tu vi.Đây coi như là báo đáp của hắn dành cho Phương Viêm.“Ngươi đừng có đùa ta nữa, ăn nhất định phải chết, đây là thường thức cơ bản mà.”Phương Viêm lui lại mấy bước, vẻ mặt cảnh giác, chỉ sợ một giây sau Từ Dương nhét nội đan yêu thú vào trong miệng hắn ta.Từ Dương nhíu mày, chỉ đành đưa nội đan yêu thú cho Lăng Thanh Thù.“Ngươi không ăn thì thôi, Lăng Thanh Thù, thứ này cho ngươi.”Lăng Thanh Thù cười hì hì nhận lấy: “Cảm tạ lão tổ.”Nói xong, nàng liền há miệng muốn nguyên lành nuốt vào.“Cái này thật sự có thể ăn trực tiếp? Ăn hết sẽ không chết người sao?”Phương Viêm nghi ngờ càng sâu, không đúng, theo những gì mà hắn ta được dạy cả nửa đời, tuyệt đối không được ăn nội đan yêu thú, linh lực ẩn chứa trong đó có thể dễ dàng xé nát thân thể người ta!“Không đâu, lần trước ta cũng trực tiếp ăn một viên rồi, lão tổ giúp ta ổn định linh khí, cuối cùng ta không chết, còn đột phá đó.” Lăng Thanh Thù nói, lúc này tay đã sắp đặt viên nội đan kia lên bên miệng.“Đột phá?” Phương Viêm thì thào một tiếng, thấy Lăng Thanh Thù trông không giống làm bộ, Phương Viêm khẽ cắn môi, sau đó nói: “Được, ta tin, nhưng mà, nếu ta chết, ta cũng sẽ kéo các ngươi chôn cùng đấy.”Phương Viêm giành lấy viên nội đan yêu thú, ném vào miệng nuốt, oanh một tiếng, nguyên khí cuồng bạo liền đập vào lồng ngực, phảng phất như muốn xoắn nát ngũ tạng lục phủ của hắn ta!Phương Viêm cực kỳ hoảng sợ, đang muốn chửi mẹ, thì bỗng nhiên có một bàn tay đập vào vai hắn ta, linh khí cuồng bạo trong cơ thể hắn ta lập tức dịu dàng ngoan ngoãn lại.“Chớ có suy nghĩ quá nhiều, ngươi cứ tập trung đột phá là được rồi.” Từ Dương nói.Phương Viêm chấn kinh, linh khí cuồng bạo trong nội đan yêu thú thế mà bị Từ Dương chế phục dễ dàng như vậy!Nhưng lúc này quả thật không có thời gian suy nghĩ nhiều, hắn ta ổn định tâm thần, bắt đầu tập trung tinh thần lợi dụng nguyên khí lượng dồi dào này để đột phá.Tu vi hiện tại của Phương Viêm là Kim Đan kỳ ngũ trọng, vào tuổi của hắn ta, như này đã được coi là một thiên tài.Đương nhiên, là một thổ hào chẳng có gì ngoài tiền, tu vi của hắn ta kỳ thực là dùng đan dược chồng lên.Ăn đan dược, tu vi tăng nhanh vô cùng, nhưng lại có một khuyết điểm chí mạng, đó là ăn đan dược nhiều, cơ thể sẽ sinh ra kháng dược tính, từ đó có dùng nhiều đến mấy cũng vô dụng.

Cho nên, tu vi của Phương Viêm mới kẹt ở Kim Đan kỳ ngũ trọng.Nhưng mà, lượng nguyên khí dồi dào trong thú đan có thể giúp hắn dễ dàng đột phá Kim Đan kỳ ngũ trọng, đến Kim Đan kỳ lục trọng!“Cmn, đột phá thật này, thật lợi hại.” Phương Viêm mở mắt, khó tin nói.Ngay sau đó hắn ta nhìn về phía Từ Dương, hai mắt tỏa sáng thẳng thừng nói: “Còn nội đan yêu thú nào nữa không? Ta cảm thấy ta còn có thể đột phá.”Từ Dương im lặng, nhíu mày nói: “Phương Viêm, tu luyện vẫn phải là cần tự thân, đan dược chỉ là phụ trợ, ăn nhiều không tốt.”Phương Viêm đứng lên, cảm thụ được nguyên khí như sóng lớn mãnh liệt thể nội, hưng phấn xoa xoa tay nói: “Ta biết rồi, về sau ta sẽ không tiếp tục ăn đan dược gì đó nữa, ta sẽ chuyển sang ăn nội đan yêu thú!Sau khi Phương Viêm ăn nội đan yêu thú, hắn ta đã thấy được những tuyệt thế đan dược mà hắn ta từng ăn chính là rác rưởi.Từ Dương cạn lời, chỉ có thể nói cho Phương Viêm biết thêm, nội đan yêu thú kỳ thực cũng là một loại đan dược..

.

.Thu được Phương Thiên kiếm, bí cảnh này đã không có gì đáng giá.Thiên Phong tông không phải là bị diệt môn, chỉ là giải tán, không ai lưu lại bảo vật.Đương nhiên, còn có thể tìm được mấy cái bô mà đệ tử Thiên Phong tông từng dùng.“Phương Viêm, ta muốn xoay chuyển toàn bộ Thiên Lam Tông, hay là ngươi đi theo ta đi.”Từ Dương nói.Nếu như chuyện này nói vào một vạn năm trước, chỉ sợ sẽ có một đống người ngoác mồm kinh ngạc.Bao nhiêu tuyệt đại thiên kiêu, lão tổ ẩn thế, muốn được đi theo bên cạnh Từ Dương, đều bị Từ Dương cự tuyệt.Hôm nay thế mà một mao đầu tiểu tử không ra sao như Phương Viêm lại có được cơ hội như vậy, còn được Từ Dương chủ động lên tiếng.Kỳ thực, Từ Dương chọn người, không quan tâm tu vi cũng không xem xét thiên phú, chỉ để ý tới phẩm hạnh của một người.Thiên phú, tu vi có yếu kém tới mấy, nếu được Từ Dương giúp đỡ, cũng có thể trở thành tuyệt đại cường giả, phẩm hạnh mới là quan trọng nhất.“Cùng ngươi xoay chuyển Thiên Lam tông?” Phương Viêm khó tin kêu lên: “Ngươi thật sự là lão tổ Thiên Lam tông đó sao?”Ánh mắt Phương Viêm nhìn Từ Dương đã hoàn toàn thay đổi, tất cả đều là vẻ sùng bái.Lão tổ Thiên Lam tông, khuấy gió nổi mưa tại Tề Châu, làm cho cả Tề Châu phải kiêng dè.Loại cường nhân như này, không ngờ lại đang đứng ngay trước mắt mình.“Được lắm, ta cũng muốn xem, Thiên Lam tông trong truyền thuyết đến cùng như thế nào.


.

.” Phương Viêm hưng phấn nói..

.

.Ra khỏi bí cảnh, ba người đi thẳng đến Thiên Lam tông.Vừa tới bên ngoài tông môn, Từ Dương liền cảm thấy có gì đó không đúng lắm.Là khí tức túc sát!Xung quanh Thiên Lam tông có địch nhân đang ẩn núp!Từ Dương đảo mắt qua, quả nhiên, trên một đỉnh núi phía đông có một tên bán bộ Nguyên Anh đang dòm ngó.“Chút trò vặt này mà cũng dám đùa trước mặt ta, gan lớn lắm.”Từ Dương hừ lạnh một tiếng, rồi cả người lóe lên, phóng về phía đỉnh núi..

.

.Lưu Tam Long trốn trong một bụi cỏ, khí tức tụ lại hết cỡ có thể.


Toàn thân không nhúc nhích, nhìn chăm chú Thiên Lam tông.Hắn ta được Trương Song Thiên phái tới, phái tới một bán bộ Nguyên Anh chỉ để theo dõi, có thể thấy được Trương Song Thiên coi trọng Từ Dương tới mức nào.Kỹ thuật ẩn tức của hắn ta lợi hại nhất phân bộ, ngoại trừ Động Thiên cảnh trở lên, căn bản không ai có thể phát hiện ra hắn ta.Bỗng nhiên, trong mắt hắn ta hiện lên một con chuột khá lớn.Ngẩng đầu, lúc này mới thấy rõ, đây nào có phải con chuột gì, rõ ràng chính là Từ Dương.Lập tức, đầu hắn ta như muốn nổ tung lên vì kinh hãi.“Ngươi trốn ở nơi này được bao lâu rồi?” Từ Dương lạnh nhạt hỏi.“Ngươi làm sao phát hiện ra ta?” Lưu Tam Long có chút sững sờ hỏi, không thể tin được mình lại bị phát hiện.“Cần ta nói cho ngươi biết không?” Từ Dương nói.Lưu Tam Long khẽ cắn môi, bỗng nhiên vụt mạnh xuống đất, phi độn mà chạy.“Ngươi còn muốn chạy đi đâu.” Từ Dương cười lạnh, hai chân liền đạp mạnh xuống đất.

.

.Oanh một tiếng, mặt đất rạn nứt, bị Từ Dương đạp ra từng vết rạn giống như mạng nhện, kéo dài tới mấy chục mét.

Đồng thời, trên tay Từ Dương chợt lóe lên kiếm quang.“Ta ban cho ngươi cái chết đổ máu!”Oanh, trường kiếm rơi xuống, trên lồng ngực Lưu Tam Long xuất hiện mấy chục vết thương, máu tươi phun ra như suối..

.


.Ngày hôm sau, tu sĩ Kim Đan kỳ bị treo trên cây cột bên ngoài Thiên Lam tông bị lấy xuống, thay vào đó là một tu sĩ bán bộ Nguyên Anh.Lúc bị treo lên, hắn ta còn chưa tắt thở, máu tươi phải chảy thêm mấy giờ nữa mới chết hẳn.Đây chính là bán bộ Nguyên Anh, cường giả trong truyền thuyết, dám tới Thiên Lam tông cũng phải chết thê thảm.

.

.Càng thêm khoa trương hơn là trên quần áo người này hiện rõ ba chữ lớn, Linh Bảo các.Linh Bảo các ở Tề Châu chỉ là một phân bộ mà thôi, kiểu gì cũng có nhánh ở quận Tam Thiên.Quận Tam Thiên nhìn Tề Châu giống như tu sĩ nhìn phàm nhân vậy, chẳng thèm ngó tới.Tại Tề Châu, Nguyên Anh thưa thớt, còn tại quận Tam Thiên, gặp được là điều bình thường.Danh tiếng Thiên Lam tông lần nữa vang vọng toàn bộ Tề Châu..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi