MA TÔN - NGỌC HẠC PHONG


Chẳng lâu sau, không gian bên trong hang động càng ngày càng lạnh hơn.

Lạnh đến mức khiến ta khó hiểu.

Rõ ràng bên ngoài thì cây cối xanh tươi, chim kêu ríu rít, hoa nở khắp nơi, ánh nắng chói chang rọi xuống những chiếc lá non mới đâm chồi nảy lộc.

Vậy mà cả hang động giờ đây còn bắt đầu xuất hiện những lớp băng mỏng.

Không gian bên trong kết giới khiến ta rét run.

Và nơi phát ra không khí lạnh này chính là Long Phá Thiên.

Không đùa với ta chứ.

Ta quan sát thấy cả người của hắn được bao phủ bởi ánh sáng màu trắng bạc, hơi thở vẫn còn nhưng không khí xung quanh hắn lạnh thấu xương.

Ta đang mang thân thể của người phàm nên làm sao chống lại được cái giá rét này.

Vì vậy, em cố tìm khắp người mình, lôi ra được bốn viên minh châu vàng nhạt rồi áp lên bàn tay xoa xoa.

Minh châu có tác dụng điều tiết rất tốt.

Mùa hè cầm nó thì sẽ cảm thấy cả người thoải mái, mát mẻ.


Nhưng nếu mùa đông xoa nó lên tay thì cơ thể sẽ ấm hơn rất nhiều.

Vì vậy, ta rất quý chúng, hiếm khi đem ra sử dụng.

Bây giờ may mắn là minh châu vẫn ở bên mình ta.

Có thể dùng nó sưởi ấm bản thân một chút.
Tình hình hiện tại của ta có chút dở khóc dở cười.

Vị Ma tôn đang hôn mê trước mặt này mà ngủ tầm vài ba ngày thì ta cũng sẽ lặng lẽ chết đi vì đói khát.

Chưa kể đến việc liệu ta có thể chống đỡ được không khí lạnh buốt khác thường trong hang động này hay không nữa? Lần đầu tiên trong đầu ta có cháy bỏng khát vọng muốn sống, muốn sinh tồn như vậy.

Ta cố gắng tìm cách rời khỏi hang động.

Nhưng chỉ cần vừa chạm tay vào kết giới thì cả người ta bị nó đẩy té ra đất.

Kết giới không làm tổn hại đến thân thể của ta.

Chỉ có điều, sau nhiều lần tiếp đất bằng mông, ta cảm thấy đây không phải cách hay.

Tiếp theo ta quyết định lần mò xung quanh hang động.

Ta cố gắng gõ vào vách hang động xem xét coi nó có vách ngầm hay lối ra nào khác không? Nhưng mọi thứ gần như vô vọng..
Ta thẫn thờ ngồi nhìn mĩ nam trước mặt mà chẳng biết phải làm gì cho phải.

Nói một câu nghe buồn cười.

Nhưng có lẽ khắp thế gian này, chắc có mình ta hy vọng Long Phá Thiên có thể sống sót vượt qua tai nạn này.

Hắn phải sống thì ta mới có cơ may sống.

Không biết tự bao giờ mà sợi dây sinh mệnh đã buộc chặt lấy ta và hắn.

Cảm giác sống chết có nhau với kẻ thù thật khiến ta khó mà hình dung được cảm xúc của mình.
Ta gạt bỏ hết những thù oán của mấy ngày nay qua một bên.

Đồng thời bước qua xem xét tình hình của hắn.

Người hắn vẫn phát ra ánh sáng nhàn nhạt như lúc nãy.


Cả người lạnh buốt.

Hơi thở rất yếu.

Chẳng hiểu sao lúc đó ta lại đại phát từ bi mà nảy ra một ý niệm có vẻ ngốc nghếch.

Ta lấy một trong bốn viên minh châu đang xoa tay rồi đặt vào lòng bàn tay hắn.

Tiếp theo ta dùng tay của mình khép bốn ngón tay của Long Phá Thiên lại, hy vọng viên minh châu này sẽ sưởi ấm được chút nào cho thân thể của hắn..
Sau đó, không biết là do cơ thể hắn có sự biến đổi hay nhờ vào viên minh châu ta đưa qua mà không khí trong hang động bắt đầu ấm áp trở lại.

Băng kết tinh cũng dần dần tan bớt.

Nhưng chưa kịp vui mừng thì ta lại phát hiện ra sự thay đổi khác thường tiếp theo.

Hang động càng lúc càng nóng dần lên, nóng sắp giống như cái lò luyện đơn của Thái Thượng Lão Quân rồi.

Ta tiếp tục dùng minh châu để duy trì nhiệt độ trên người mình ở mức cân bằng vừa phải.

Và hiển nhiên là tai họa này cũng xuất phát từ chính ngôi sao quả tạ mang tên Long Phá Thiên.
Thơi gian trôi qua một ngày một đêm, Long Phá Thiên cứ như tiết trời có hai mùa rõ rệt vậy.

Không băng giá thì lại là nóng nực oi bức.

Có vẻ đây là hệ quả của thần công Hàn Long Hỏa Chưởng mà hắn sáng tạo ra chăng? Hắn thì ta không biết có thể cầm cự được bao lâu.

Nhưng ta thì biết bản thân mình thật sự không ổn một xíu nào.


Một ngày một đêm ta chịu đựng sự giày vò của hai mùa thời tiết khác biệt rõ rệt.

Đồng thời cái bụng của ta cũng có dấu hiệu sôi trào mấy lần.

Thân thể của ta là người phàm.

Ta cần phải ăn và uống nữa.

Mà trong hang động thì chẳng có cái gì cả.

Băng mỏng tan ra thì ta cũng không thể gom lại mà uống được.

Ta chịu đựng sự giày vò này mà dựa lưng vào vách đá ngủ chập chờn một đêm.
Tận đến lúc ta tỉnh lại thì không khí lúc này vẫn lạnh lẽo như thế.

Ta không biết làm sao nên đành bước đến xem xét tình hình của Long Phá Thiên.

Hắn vẫn bình yên và tĩnh lặng như thế.

Ta chỉ đành cầm lấy hắc bào của hắn đắp lên trên người hắn một chút.

Ta thật sự không muốn thăng thiên cùng hắn sớm như vậy đâu..


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi