MẠC TẦM CA



Ban đêm, là lúc thích hợp cho những tâm hồn mệt mỏi sau một ngày dài rong ruổi có thể bầu bạn với một tách Capuchino ấm lòng hòa mình vào một chút nhạc ballad xoa dịu vỗ về.

Một mẩu truyện hay, một góc vườn gió mát trăng thanh, đung đưa gửi hồn theo gió và thơ, mệt mỏi và lo toan nhường chỗ cho lắng đọng và thanh thản.

Đâu đó tiếng chuông gió lay động reo vui một góc trời, như bày tỏ quan điểm tán thành với những gì đang xảy ra ở bên dưới nó.
Thời gian quay lại ba tháng trước khi bộ truyện được chuyển thể thành phim.
Bàn tay búp măng mềm mại uyển chuyển nhẹ lướt trên bàn phím của máy laptop, tiếng gõ lách tách thuần thục vang lên, chứng tỏ người sở hữu bàn tay đẹp này không chỉ là nữ, mà là một thành phần trí thức hay sử dụng laptop.

Một cô gái đôi mươi hoặc hơn chút, cái tuổi lẽ ra phải như những người đồng trang lứa với mình là "ăn chưa no lo chưa tới" lại chẳng mảy may xuất hiện ở một cô gái như thế.

Điềm tĩnh, chững chạc, tháo vát, mạnh mẽ..

và những tính từ miêu tả lẽ ra phải xuất hiện ở những người lớn tuổi hơn lại không chút phi lý, trái lại hoàn toàn thích hợp khi nói về cô - Mạc Lam - một người không có ký ức gì nhiều về tuổi thơ vô tư hồn nhiên, mà từ bé trong đầu chỉ có những bươn chải, va vấp với đời.
Ông trời rất công bằng, lấy mất người này cái gì, sẽ tìm mọi cách trả lại một cái gì khác, trên người Mạc Lam dễ dàng nhận thấy điều đó, khổ cực không làm héo úa một đóa hồng nhung đầy gai góc, mà làm nó nở rộ tỏa hương, hấp dẫn dị thường.
Vẫn như thường lệ, kết thúc một chương truyện, Mạc Lam lại dạo quanh diễn đàn - nơi cô vẫn còn là một cây bút mới - như một thói quen khó bỏ.

Bây giờ cũng đã gần mười hai giờ đêm, tự thưởng cho mình một ly cà phê để khích lệ tinh thần, "Undo Blue" - một cái tên không bay bổng lắm nhưng Mạc Lam lại rất thích nó.

Trong khi mãi say sưa suy nghĩ về cái tên thì tiếng chuông báo tin nhắn hòm thư có người gửi đến vang lên.
"Ting! Ting! Ting!"
Màn hình góc phải hiện ra cửa sổ Chat nho nhỏ.

Đây là những người mình mới kết bạn hôm nay, cũng là những người nhiệt tình đến mức mình không cách nào khước từ được, đành phải chấp nhận kết bạn bất đắc dĩ.


Mr.

Search, người giống hệt như tên, cất công tìm tên nick và nằng nặc đòi kết bạn với mình cho bằng được, Mạc Lam vừa đau đầu vừa làm động tác lau những giọt mồ hôi không tồn tại, thở dài bất lực.
Mr.

Search: Chào Blue! Cuối cùng cũng được làm quen với Blue, truyện của blue rất hay và ý nghĩa, tôi mới đọc mà bất giác đã trở thành fan truyện của Blue từ lúc nào không hay!Đúng "gu" của một fan cuồng, Mạc Lam nghĩ thầm.
Undo Blue: Chào bạn! Cám ơn bạn đã ủng hộ truyện của Blue! Mỗi dòng ủng hộ của một người ở diễn đàn là góp thêm một phần sức mạnh để tiếp sức cho Blue tiếp tục cố gắng và hoàn thành truyện mình tốt hơn để đưa tới đọc giả!Đây cũng là lần đầu tiên Mạc Lam mở hộp thư để trả lời lại đọc giả của mình.

Cô gõ những dòng trả lời theo công thức định sẵn, tuy đối phương hơi phiền phức, nhưng là người ủng hộ mình, cô tự nhủ mình phải cố gắng xử sự theo cách mẫu mực nhất có thể.
Cũng như quan hệ bình thường giữa đọc giả và tác giả ở hầu hết các diễn đàn sáng tác truyện khác, Mr.

Search và Undo Blue cũng có sự trao đổi làm quen bắt đầu rất đỗi bình thường như thế.
Ở bên đây Dương Tầm vừa kết thúc một chuyến công tác trở về nhà, vừa bước vào cửa, mệt mỏi làm anh ngã mình ngay lên giường khi chưa kịp thay đồ, bàn tay thon dài lướt nhẹ nhàng trên chiếc điện thoại.

Anh giải tỏa căng thẳng áp lực cũng quá khác người, thói quen dạo quanh một diễn đàn tìm đọc một vài bộ truyện, nghe một vài ca khúc du dương là cách anh lựa chọn để giải tỏa căng thẳng.


Khuôn mặt khẽ nở nụ cười nhẹ nhàng khi nhận được câu trả lời của tác giả Undo Blue.
Undo Blue, trả về trước màu xanh, trả về trước nỗi buồn, cái tên nghe khá lạ mà hay, nhìn nó mà bất giác tâm trạng cũng trở nên nhẹ nhàng, thư giãn.

Trước mặt chiếc điện thoại là một chàng trai còn rất trẻ trung, điển trai, nhưng nhìn cách ăn mặc và cử chỉ hành động của Dương Tầm lúc này, tự tin, phong độ, đỉnh đạt, ung dung đầy kiểm soát trong tay, ai cũng có thể đoán biết rằng chàng trai này không phải là một người làm công ăn lương bình thường.
Người ta thường nói: "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ!" Câu này có nghĩa là người có duyên với nhau cho dù là ngàn dặm xa xôi, thì cũng sẽ có ngày gặp gỡ nhau, quen biết nhau.

Câu nói này không chỉ đúng với các mối quan hệ truyền thống đời thực, mà nó dường như đúng cả trong các mối quan hệ đa dạng theo sự phát triển của khoa học công nghệ, như bạn bè giao lưu trao đổi gặp gỡ qua các trang mạng xã hội như facebook, zalo, twoo..

môi trường ảo quan hệ thật, tình cảm thật đang tồn tại và trở thành xu hướng chiếm lĩnh chủ yếu trong việc kết bạn giữa người với người, thế giới trong tầm tay, tình bạn cũng đặt ngay trước mắt, khi cần thiết, tất cả có thể bắt đầu chỉ với một cú click chuột.
* * *.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi