MANG THEO ĐÀO BẢO HỖN DỊ THẾ

"Chào tỷ tỷ.".
Thẩm Hương Vân vừa về tới Quý gia, liền đụng phải Từ Á Xuân.
Từ Á Xuân khẽ hừ một tiếng: "Đừng có thấy sang bắt quàng làm họ. Ngươi đi đâu về đấy? Gặp nam nhân nào sao?".
Thẩm Hương Vân sửng sốt một chút, bất mãn nói: "Tỷ tỷ, ngươi sao lại có thể đổ oan cho ta như vậy?".
"Đổ oan? Ngươi cho là ta không biết mấy việc xấu xa ngươi làm à? Ngươi đã có người thân mật, còn sắp bàn chuyện thành thân, bất quá ngươi chơi người ta một vố, đem ca ca phế vật thay ngươi gả đi phải không?" Từ Á Xuân trào phúng.
Mặt Thẩm Hương Vân đỏ lên: "Sự tình không phải như vậy.".
"Không phải vậy thì là như thế nào? Khối huyết phỉ đó nhà ngươi làm cách nào có được? Ta nói, ngươi lòng dạ quả thật ác độc, thấy mình gả chỗ không tốt liền đem ca ca đẩy vào hố lửa, đúng là độc phụ." Từ Á Xuân híp mắt.
Thẩm Hương Vân nắm chặt nắm đấm, không phản bác được.
Thẩm Hương Vân thầm nói: Từ Á Xuân bất quá chỉ dựa vào xuất thân tốt, nếu như nàng cũng có xuất thân tốt như vậy, cần gì phải khổ tâm tính kế Lục Vinh.
"Nếu như ngươi đã gả đến Quý gia, những mối quan hệ trước đây liền cắt đứt hết cho ta, ngươi có thể không biết xấu hổ nhưng Quý gia cũng cần có thể diện a! Còn cha mẹ của ngươi, đúng là xuất thân xóm nghèo không biết giữ gìn mặt mũi, lúc ăn tiệc hệt như quỷ chết đói đầu thai.".
Thẩm Hương Vân đỏ mặt, không nói được gì, biểu hiện của cha mẹ đến Thẩm Hương Vân thấy cũng muốn hoảng, thế nhưng nàng đâu thể làm gì khác a.
Từ Á Xuân quở trách Thẩm Hương Vân một trận, vô cùng đắc ý rời đi.
Thẩm Hương Vân cắn cắn môi, ấm ức về tới biệt viện của mình.
..................
Thẩm Hương Vân lên tinh võng, liên hệ một người bạn trước đây.
"Hương Vân, ngươi tìm ta có chuyện gì sao?" Hứa Nhã thấy Thẩm Hương Vân liên lạc với mình, không khỏi kinh ngạc.
Thẩm Hương Vân cười cười: "Không có gì, chỉ là nhớ ngươi thôi.".
"Nghe nói ngươi gả tới nội thành làm bà chủ lớn, lại còn nhớ đến kẻ nghèo như ta, quả thực khiến ta thụ sủng nhược kinh a!" Hứa Nhã nói đùa.
"Ta làm sao có thể quên ngươi a!".
"Ta thấy hình biệt thự ngươi đăng trên diễn đàn Phi Vân, thật sự là phát đạt rồi a! Cuộc sống của bà chủ lớn thế nào?" Hứa Nhã hâm mộ.
"Cũng bình thường thôi." Thẩm Hương Vân cười cười.
"Ngươi xinh đẹp như vậy, ta làm sao có được mệnh tốt như ngươi chứ." Hứa Nhã giọng đố kị.
Thẩm Hương Vân vô cùng hưởng thụ ánh mắt hâm mộ của Hứa Nhã: "Ngươi biết nhị ca của ta thế nào rồi không?" Thẩm Hương Vân chần chờ một chút hỏi.
Hứa Nhã sửng sốt: "Ngươi sao lại hỏi đến hắn?".
"Ta chỉ tuỳ tiện hỏi một chút" Thẩm Hương Vân thản nhiên nói.
"Hắn cùng Lục Vinh dọn đi rồi, ta vốn tưởng Lục Vinh sẽ làm khó dễ nhị ca ngươi, nhưng nghe nói hai người bọn họ tình cảm cũng không tệ lắm, Lục Vinh đã bỏ ra một khoản tiền thay đổi thuộc tính hôn nhân thành bình đẳng. Ta còn nghe được, Lục Vinh lại đổ ra ngọc thạch kiếm lời không ít, sau đó hắn và nhị ca ngươi liền rời đi." Hứa Nhã nói.
Thẩm Hương Vân không thể tin được chuyện mình vừa nghe, sau khi ly khai xóm nghèo, Thẩm Hương Vân luôn tránh không hỏi thăm tin tức của Thẩm Hiên, nàng luôn cho là Thẩm Hiên đã bị Lục Vinh dằn vặt đến chết, đột nhiên nghe Hứa Nhã nói, trong lòng Thẩm Hiên Vân cuồn cuộn hiện lên ba chữ.
Không thể nào!
"Lục Vinh đổ ra được ngọc thạch?" Thẩm Hương Vân kinh ngạc hỏi.
Hứa Nhã gật đầu: "Đúng vậy! Không lâu sau khi các ngươi chuyển đi, Lục Vinh cũng dời đi. Bằng hữu của Lục Vinh Lưu Khắc Minh tìm rất lâu cũng không tìm được hắn.".
Tim Thẩm Hương Vân nhảy lên ầm ầm, Lục Vinh đổ ra được ngọc thạch là chuyện Thẩm Hương Vân không bao giờ nghĩ tới. Nàng vốn cho rằng Lục Vinh đổ ra huyết phỉ hoàn toàn là nhờ vận may, nhưng sau khi nghe Hứa Nhã nói, Thẩm Hương Vân e rằng Lục Vinh đã tìm ra được một loại phương pháp đổ thạch nào đó.
Thẩm Hương Vân mơ hồ thấy được chính mình có thể đã bỏ lỡ cái gì, nhưng nàng cảm thấy chắc là do mình suy nghĩ quá nhiều rồi.
"Bọn họ chuyển đi nơi nào?" Thẩm Hương Vân hỏi.
Hứa Nhã nhún vai một cái: "Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai? Thẩm Hiên là ca ca của ngươi a! Chuyện hắn thế nào, ngươi nên rõ ràng hơn ta mới phải!".
Thẩm Hương Vân cười khô khốc, không nói gì.
Tắt đi truyền tin của Hứa Nhã, Thẩm Hương Vân không nhịn được thầm nghĩ, nàng vẫn luôn cho là cuộc đời Thẩm Hiên quá thê thảm, bây giờ đột nhiên nghe việc Thẩm Hiên sống rất không tồi, Thẩm Hương Vân thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng đồng thời lại có cảm giác vô cùng trống rỗng.
..................
Thời gian cực nhanh, đảo mắt liền tới ngày khai mạc cuộc thi thiết kế tinh xe, sáng sớm Thẩm Hiên liền đến hội trường tham dự.
Lục Vinh nhìn Thẩm Hiên tiến vào hội trường, mãi đến tận khi thân ảnh Thẩm Hiên hoàn toàn biến mất, mới lưu luyến thu hồi ánh mắt.
"Lão bà ngươi vào rồi, sợ là mấy ngày sau mới có thể đi ra.".
Lục Vinh có chút lo lắng: "Mấy ngày nữa hắn đều phải ăn ở trong hội trường, không biết có quen được hay không.".
"Nói tới ăn, ta thực sự có chút đói bụng. Không bằng bây giờ chúng ta đến nhà ngươi, làm vài món ngon, xem như chúc mừng sớm cho Thẩm Hiên thuận lợi thông qua sát hạch." Đinh Chiêm Hạo chớp mắt nói.
Lục Vinh nhìn Đinh Chiêm Hạo: "Làm đồ ăn? Vào lúc này sao?".
Đinh Chiêm Hạo cười cười: "Đúng vậy a! Đề xuất không tồi phải không! Bây giờ cũng không có chuyện gì xảy ra, không bằng ngồi xuống ăn một bữa cơm đi.".
Lục Vinh: "..." Đinh Chiêm Hạo cái tên này, muốn ăn thì nói ăn đi, còn viện ra một cái cớ đường hoàng như vậy.
Lục Vinh hít sâu một hơi."Ta không có tâm tình.".
Đinh Chiêm Hạo cau mày: "Thẩm Hiên vừa đi, ngươi liền không muốn nấu ăn nữa, đúng thật là...".
"Làm sao? Lão bà cũng không có cùng ăn cơm với ta, ta còn có thể có tâm tình gì a!" Lục Vinh lạnh nhạt nói.
Đinh Chiêm Hạo vuốt mặt, tỏ vẻ lấy lòng: "Thẩm Hiên không ở đây, nhưng không phải còn có ta sao?".
"Ngươi? Ngươi cũng không phải là lão bà của ta." Lục Vinh khinh thường.
"Thẩm Hiên ở cùng với ngươi, thật sự có phúc khí a!" Đinh Chiêm Hạo không nhịn được nói.
Lục Vinh lườm hắn: "Hâm mộ sao? Nếu hâm mộ như vậy thì đi tìm một tên giỏi nấu nướng, sau đó gả cho hắn là xong!".
Đinh Chiêm Hạo đỏ mặt: "Ngươi nói bậy bạ gì đấy? Ta đường đường là Nhị thiếu gia của Đinh gia, làm sao có thể lấy chồng a!".
..................
Thẩm Hiên tham gia cuộc thi, Lục Vinh liền độc thủ khuê phòng, vốn có thói quen cùng lão bà sớm tối bên nhau, bây giờ phải trở lại thời kì trước giải phóng, Lục Vinh có chút không thích ứng được.
Bất đắc dĩ, Lục Vinh đành phải mua một đống lớn hoàng kim về, gia công thành đồ trang sức đơn giản rồi đem bán trên trang web.
Lục Vinh đã bán hoàng kim được một khoảng thời gian, những người mua trước xác định hắn bán hàng thật, Lục Vinh liền có danh tiếng nhất định, vì lí do đó, hoàng kim mà Lục Vinh vừa tung ra chẳng mấy chốc đã bị mua sạch.
Tiền trong tài khoản của Lục Vinh cứ như vậy cấp tốc dâng lên.
Hơn mười ngày thoáng cái liền qua.
..................
Thẩm Hiên từ hội trường về nhà, Lục Vinh liền nấu cho Thẩm Hiên một bàn thức ăn ngon.
"Đồ ăn trong cuộc thi thế nào?".
Thẩm Hiên cúi đầu ăn cơm, nghe Lục Vinh hỏi, ngẩng đầu lên, hơi đỏ mặt: "Không ngon như đồ ăn ngươi làm.".
Thẩm Hiên cúi đầu, thầm nói: Đồ ăn trong hội trường kì thực cũng không tệ lắm, bất quá miệng hắn đã bị Lục Vinh dưỡng hư, cho nên những thứ đó Thẩm Hiên thoạt nhìn có chút không thuận mắt.
Lục Vinh cười cười: "Thích thì ăn nhiều một chút, mấy ngày nay ngươi hẳn là ăn không ngon đi.".
Thẩm Hiên cười cười: "Ta cũng ăn không ít đâu.".
"Đi thi cảm giác thế nào?" Lục Vinh thuận miệng hỏi.
Thẩm Hiên chuyển động tròng mắt: "Chính là làm bài, không ngừng làm bài, một vài đề mục có chút khó, ta cũng không biết mình trả lời đúng hay không.".
Lục Vinh vỗ vỗ vai Thẩm Hiên: "Đều đã thi xong rồi, ngươi không cần suy nghĩ nhiều quá.".
Thẩm Hiên gật đầu: "Được.".
"Hay là ngày mai ta đi học chung với ngươi?" Thẩm Hiên chần chờ nói.
Lục Vinh nhìn Thẩm Hiên: "Ngươi muốn đi sao? Trong học viện mấy lời đồn đãi liên quan tới ngươi có rất nhiều.".
Thẩm Hiên cười cười: "Không có chuyện gì đâu.".
Thẩm Hiên thầm nghĩ: Sau khi việc Lục Vinh đổ được ngọc thạch truyền ra, có không ít người trong học viện để ý tới Lục Vinh, đặc biệt là Vương Kiều, Thẩm Hiên cảm thấy mình vẫn nên giám sát chặt chẽ một chút.
Lục Vinh nhìn Thẩm Hiên, trầm ngâm một lúc rồi quyết định: "Nếu ngươi muốn thì cứ đi đi.".
Một trận tiếng chuông cửa kịch liệt vang lên, Lục Vinh nhíu nhíu mày: "Đến vào lúc này thì hẳn là Đinh Chiêm Hạo.".
"Đinh thiếu? Hắn tới đây làm gì a?".
Lục Vinh tràn đầy bất đắc dĩ: "Hắn? Đại khái là tới cọ cơm, lúc ngươi không có ở đây, hắn thường xuyên tới để cọ cơm, làm ta cũng không dám dùng nguyên liệu đặc thù để nấu, mau ăn nhanh đi, một hồi hắn đến đoạt, sẽ thiếu đồ ăn cho ngươi đó.".
Thẩm Hiên: "...".
Lục Vinh đi tới mở cửa, Đinh Chiêm Hạo lập tức chen vào: "Ngươi lại làm ra món gì ngon phải không?".
Đinh Chiêm Hạo nhìn thấy một bàn đồ ăn, nhất thời trợn to mắt: "Thẩm Hiên, cũng là ngươi có mặt mũi a! Lúc ngươi không có ở đây, Lục Vinh cũng không thèm nấu ăn, ta lì lợm la liếm, cái tên này mới làm cho ta một hai thứ, ngươi vừa mới về tới, hắn liền làm một bàn lớn như vậy cho ngươi.".
Thẩm Hiên cười cười, không nói gì.
Lục Vinh trừng Đinh Chiêm Hạo: "A Hiên là lão bà của ta, ngươi lấy gì mà so?".
Đinh Chiêm Hạo không vui nói: "Lục Vinh cái tên này, đồ trọng sắc khinh bạn a!".
Lục Vinh cười nhạt: "Đúng, ta chính là người như vậy.".
Đinh Chiêm Hạo: "...".
Lục Vinh gắp một khối đồ ăn cho Thẩm Hiên: "A Hiên, ngươi ăn đi, ăn nhiều một chút.".
Đinh Chiêm Hạo nhìn Lục Vinh: "Hai người các ngươi là đồ hỗn đản.".
Đinh Chiêm Hạo hỏi Thẩm Hiên: "Thẩm Hiên, đề thi thế nào?".
Thẩm Hiên nghĩ nghĩ: "Có thể đáp được ta đều đáp.".
Đinh Chiêm Hạo gật đầu: "Ngươi cũng không cần áp lực quá lớn, có tham gia là được.".
Thẩm Hiên gật đầu, đáp một tiếng "Ừm!".

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi