MANG THEO HOKAGE KHUẤY ĐẢO DỊ GIỚI


Sấm chớp rền vang, cuồng phong tứ ngược, tại vịnh Toky, một bóng người chân trần đạp đất, đầu đội gió mưa vẫn đứng bất động cùng thiên nhiên đối mặt, nếu có người thường ở đây chứng kiến tuyệt đối sẽ kinh ngạc như gặp thiên nhân, bởi dù cho là sóng biển như thiên quân vạn mã ập đến, giông tố như bầy mãnh thú mở ra miệng máu nuốt chửng, bóng người vẫn không có mảy may nhúc nhích, như thần linh bước ra từ sử thi, bất khả xâm phạm, không thể với tới.
- Chậc chậc, đúng là tâm bão có khác, hoàn toàn không phải lúc đầu có thể so sánh, dù ta đã thức tỉnh ba loại chakra nguyên tố nhưng vẫn cảm thấy có chút khó tiêu a
Cả người ướt sũng nhưng thần thái vẫn tràn trề sức sống, Motaru suy nghĩ vu vơ, mặc dù không nói có thể ứng phó nhẹ nhàng nhưng cũng không quá khó khăn, mọi thứ đều nước chảy mây trôi, nhưng đồng thời hắn có thể cảm giác được trong cơ thể, chakra đang lấy tốc độ chóng mặt gia tăng, cùng với đó còn có tố chất thân thể của Motaru cũng đang dần tại mưa gió bên trong đạt được rèn luyện, mặc dù tốc độ nếu so với chakra phải nói là chậm như sên cũng không đủ, thật mẹ nó chậm chạp, nhưng Motaru cũng không vội, lý do, hắn đời còn dài, nếu qua nhiều năm như vậy mà vẫn không thể đạt được cấp độ như Guy thì hắn cũng nên đập đầu vô cặp gối của Sayano-sensei đi là vừa.
Thời gian khoảnh khắc này như đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại mưa, gió, mây, sấm, và nước cùng Motaru, qua không biết bao lâu bầu trời dần lấy lại ánh bình minh, thủy triều đã sắp vượt qua đầu Motaru cũng bắt đầu rút lui, tận hưởng từng tia ấm áp xoa dịu thân thể đã sớm căng cứng, Motaru thở phào nhẹ nhõm:
- Hồ, cuối cùng cũng vượt qua, liên tục đứng mười mấy tiếng đồng hồ giữa bão tố quả không dễ dàng, là người bình thường hẵn đã sớm kiệt sức mà chết đi, chịu đựng nốt đêm nay là hoàn thành rèn luyện, sau đó dư âm hẵn cũng không rèn luyện được bao nhiêu ta cũng không cần tự làm khổ mình làm gì

- Rột rột rột rột
Từng âm thanh quái dị vang lên, lúc này Motaru mới nhận ra mình đã một ngày rồi chưa ăn gì, hơi suy tư hắn liền ra quyết định, nhìn lấy hải dương bát ngát vô ngần, Motaru mang theo nụ cười tự tin phóng xuống, hắn vốn không biết bơi nhưng bằng tố chất thân thể sớm đã vượt xa người thường, cùng với thủy nguyên tố chakra, Motaru vô sự tự thông, thỏa sức vùng vẫy trong nước, hắn hứng thú vô cùng ngắm nhìn dưới đáy đại dương, một màu tối đen nghịt, trừ bóng tối chính là bóng tối...
- Mẹ ngươi thế giới động vật, đã nói xong đại dương cảnh sắc rực rỡ, muôn màu muôn vẻ, giờ ngươi lại cho ta xem cái này???
Tuổi thở giấc mộng bị phá vỡ trong chốc lác, Motaru hơi bất đắc dĩ, nhưng nhanh chóng tập trung lại, hắn thầm nghĩ:
- Thôi được rồi, vẫn là đồ ăn quan trọng, tuổi thơ ước mơ cái gì sau này sau vậy
Mặc dù dưới mặt nước, không gian tối thui, thị giác bị hạn chế nghiêm trọng nhưng Motaru vẫn có thể bằng giác quan siêu cường cùng với thủy chakra cảm nhận được chuyển động của dòng nước, rất nhanh Motaru liền bắt được một dòng nước ba động so cái khác ba động phải lớn hơn không ít, quyết định nhanh chóng, hắn phóng tới mục tiêu kia, rất nhanh Motaru liền biết mục tiêu là thứ gì.

một con cá đuối khổng lồ, chiếc mũi có hình thù kỳ quái, như lưỡi cưa điện có lẽ thuộc Bộ cá đao, độ dài ước chừng 1m7 có thừa, bình thường thợ lặn gặp phải cũng muốn tránh xa, nhưng giờ đây trong mắt Motaru lại dạt dào chiến ý, có sức mạnh to lớn nhưng không có chổ bộc phát đã sắp đem Motaru nghẹn chết, giờ đây nhìn thấy một sinh vật có hình thể không kém gì hắn thì sao có thể bỏ qua được chứ, chỉ thấy Motaru không chút chần chờ lao đến, một quyền tung ra, đập vào lưng cá đuối đao, bỗng nhiên bị tập kích bất ngờ cá đuối rít lên một âm thành kỳ quái liền quay người đối với hắn vung đuôi đập tới, mặc dù Motaru ở dưới nước đã có thể so sánh với thợ lặn hàng đầu nhưng nhân loại dù sao bẩm sinh đã là sinh vật trên cạn, dù luyện tập bao nhiêu cũng kém xa loài cá vốn dành cả đời ở dưới nước, chưa kể là loài cá bên trong thợ săn hảo thú cá đuối đao, chứng kiến chiếc đuôi vung qua, Motaru cố gắng né tránh, hai chân đạp đạp vội, thủy chakra điều động xung quanh dòng nước nhanh chóng xê dịch, nhưng dù vậy hắn vẫn bị chiếc đánh trúng bả vai.

chỉ một đòn cũng khiến Motaru cơ bắp ê ẩm nhưng chưa hết, dính phải một đòn khiến Motaru liền bị đánh cái xoay vòng trong nước, giây lát chưa thể trở mình được, cá đuối đao nhân cơ hội này dùng ra nó vũ khí tối thượng, chiếc mũi như lưỡi đao lao tới, thấy mình trọng tâm bất ổn, không thể lần nữa né tránh, Motaru dùng hết sức bình sinh xoay người vung chân đá, đa số mọi người đều nghĩ tay là chi mạnh nhất trên cơ thể nhưng sự thật là, chân mới là chi mạnh nhất, để gánh chịu cơ thể trong các hoạt động đi đứng, chạy nhảy, chân không ngày nào là không trải qua rèn luyện, bình thường chân có thể chịu sức nặng gấp hai thậm chí gấp ba lần tay, nhưng tại trên Motaru thân thể, con số này lại càng lớn, bởi suốt hai ngày rèn luyện dưới bão tố, thay hắn chống cự áp lực nhiều nhất chính là hai chân, vì thế đạt được rèn luyện nhiều nhất cũng là hắn hai chân.

- HAHHHHHHHH
Motaru trong lòng hét lớn, chân hắn tại thổ chakra điều động nhanh chóng khô cứng lại, cùng mũi cưa giao nhau, Motaru bỗng cảm thấy mình như đá phải bao cát, nặng nề mà trầm vô cùng, nhưng dù vậy hắn vẫn dồn lực đá tới, giao thoa chỉ diễn ra một giây cá đuối đao liền bị đá bay.

nó chiếc mũi uốn lượn ra sau, nhưng nó cũng không phải hoàn toàn bại, chỉ thấy trên chiếc mũi đao dính phải một ít chất lỏng màu đỏ, không biết là máu của cá đuối đao hay Motaru, nhưng nhìn dù là máu của ai thì kẻ chiến thắng đã xác định, Motaru nhìn lấy chân mình chẳng biết bao giờ đã xuất hiện một vết cắt, chừng 4cm khoảng chừng, máu tươi dần ứa ra nhưng Motaru chợt dời tầm mắt không còn để ý, đã đến lúc hắn bắt lấy mình con mồi, nhưng cá đuối đao nhận thấy mình địch không lại, trong con mắt bỗng xuất hiện nhân tính thần thái.

nó không chút do dự rít gào quay đầu bỏ chạy, để lại Motaru ngỡ ngàng ngơ ngác bật ngửa.
- Uây uây, ngươi con này cá đuối sỉ nhục chỉ đọ một đòn mà đã chạy à, rốt cuộc ngươi cốt khí còn không vậy.

Trong lòng thầm mắng, nhưng ngoài đứng nhìn cá đuối đao bơi xa Motaru cũng chẳng thế làm được gì, nếu hắn tốc độ có thể cùng đối phương so thì đã không cần cứng đối cứng rồi, thâm mắng một tiếng, Motaru quay đầu nhắm đến các loài động vật biển khác, dù sao biển rộng cũng không kém con cá đuối này.
Một lần nữa lên bờ, Motaru ném xuống một cái bao làm tự chiếc áo tả tơi của hắn, bên trong bao chứa lấy cá chép, cá chim, ốc biển, tôm sú...!Chủng loại đa dạng đa vị, Motaru nở nụ cười thỏa mãn bắt đầu đốt lửa chế biến đống này mỹ vị hải sản.
....
Dưới đáy đại dương, một con cá đuối đang quằn quại giữa cát biển, nó hai mắt đỏ rực, rít lên những âm thanh quái dị, từ xa một con cá mập trắng nhìn chầm châm, đợi đến khi cá đuối ngừng giãy giụa, đầu này thợ săn liền phóng tới muốn xâu xé con mồi, nhưng bất chợt, nằm trên cát cá đuối đã biến mất, mà cá mập nghi hoặc nhìn xung quanh, nó không hiểu con mồi biến đi đâu rồi, nhưng đầu óc dã thú không cho nó hiểu được, nó muốn bơi đi nhưng cảm giác là lạ, cá mập nhìn sang thì thấy chẳng những con mồi biến mất, mình nửa dưới giờ đây cũng đã mất tăm, ý thức dần mơ hồ, cá mập tại nghi hoặc bên trong dần mất đi sự sống.


Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi