MAO SƠN TRÓC QUỶ NHÂN

"Xong chưa? Cậu thu phục con quỷ kia chưa?". Phía sau truyền đến giọng nói khẩn trương của Tiểu Mã.

"Chẳng phải bảo cậu đứng yên một chỗ sao!?"

"Khì khì, tôi tới cứu em gái.". Tiểu Mã bước đến muốn đỡ thiếu nữ dậy thì đột nhiên dừng lại, trợn mắt há mồm nhìn “cảnh xuân phơi phới” phía trước, máu mũi nhẹ nhàng tuôn rơi.

Diệp Thiếu Dương duỗi tay tháo thắt lưng trên cây xuống, đưa cho Tiểu Mã: "Mau giúp cô ấy mặc quần vào."

"Tôi?" Tiểu Mã sắc mặt đỏ bừng, vội vàng xua tay: "Không được không được, tôi không quen cô ấy, như vậy không được đâu, sẽ bị kêu là sắc lang đó!".

Diệp Thiếu Dương khinh thường bảo: "Chẳng phải cậu là sắc lang sao, cơ hội tốt như vậy mà không dám lên à?"

Tiểu Mã cười ngây ngô: "Tôi có sắc cũng là sắc quân tử, bây giờ người ta đang hôn mê, tôi đâu có dám làm xằng bậy. Hay là cậu làm đi, nhanh lên, nếu không em gái tỉnh dậy phát hiện không có quần thì chúng ta khó lòng giải thích.".

Diệp Thiếu Dương gãi đầu, khổ sở nói: "Được rồi, một chính nhân quân tử như tôi sẽ cố hết sức mà làm. Có điều lúc cô ấy tỉnh dậy, tiểu tử cậu đừng có nói cho cô ấy biết là tôi mặc quần cho cô ấy đấy!".

"Sao lại không nói, vạn nhất người ta cảm động, muốn lấy thân báo đáp thì sao?"

Diệp Thiếu Dương đỡ thiếu nữ ngồi xuống, mặc quần, đeo dây lưng vào cho cô, ngón tay khó tránh khỏi chạm vào da thịt trắng hồng mềm mại. Hơn nữa khoảng cách quá gần, ánh mắt hắn cũng mất tự chủ rơi vào đôi gò bồng đảo. Hô hấp trở nên không đều, đầu mũi cứ phảng phất mùi hương ngây ngất của thiếu nữ. Diệp Thiếu Dương suýt chút nữa không chịu nổi.

Luống cuống tay chân mặc quần cho thiếu nữ xong, Diệp Thiếu Dương vẽ một lá ngưng thần phù dán lên người cô, sau đó bảo Tiểu Mã bế cô sang một bên. Dưới tác dụng của ngưng thần phù, thiếu nữ nhanh chóng tỉnh lại, phát hiện mình nằm trong lòng một người đàn ông xa lạ, hơn nữa vẻ mặt của nam nhân kia còn hết sức bỉ ổi, nhất thời hét ầm lên, quay sang cắn vào tay của Tiểu Mã một cái.

"Ai ui! Cô nương buông ra, cô hiểu lầm rồi, chúng tôi đến cứu cô!"

Cũng may thiếu nữ còn một chút trí nhớ trước lúc hôn mê, biết mình không phải bị người ép tới, lúc này cô mới buông tha cho Tiểu Mã.

Nghe Tiểu Mã giải thích nửa ngày, cô liền hiểu được chuyện gì đã xảy ra, ngơ ngác một lúc lâu, ánh mắt nửa tin nửa ngờ nhìn Diệp Thiếu Dương đang đứng bên cạnh.

"Anh ta nói... là thật ư, là anh đã cứu tôi? Trên đời này thật sự có quỷ?"

Diệp Thiếu Dương không đáp, ngồi xổm xuống trước vũng nước đọng lẳng lặng nhìn. Rõ ràng là nước đọng, thế nhưng sao hắn lại thấy nó rung rinh, còn thấy mặt nước không ngừng gợn sóng.

"Cậu nhìn vũng nước ấy làm gì?". Tiểu Mã bị cắn một cái không dám ngồi gần thiếu nữ nữa, tò mò đi tới bên cạnh Diệp Thiếu Dương, cũng học tập hắn nghểnh cổ ra nhìn vũng nước.

Diệp Thiếu Dương lấy tay chạm vào mặt nước, đặt lên mồm nếm nếm, hai hàng lông mày nhăn lại.

"Cậu khát đến mức điên rồi sao?". Tiểu Mã nói: "Nếu cậu khát thì cứ nói một tiếng, tôi đi mua nước cho cậu, tội gì phải uống loại nước này!"

Diệp Thiếu Dương không để ý tới cậu ta, nói: "Trong này có thủy thi, nữ quỷ tu vi trên trăm năm đều bị nó hấp thu, cho nên mới suy yếu như vậy."

"Thủy thi là cái gì?". Tiểu Mã tò mò hỏi, kết quả, thay vì được Diệp Thiếu Dương trả lời thì bất ngờ từ trong nước có một bàn tay vươn ra, túm lấy tóc của cậu, kéo xuống phía dưới.

Tiểu Mã ngã ùm xuống nước, hai chân vùng vẫy đạp đạp như ếch, mắt thấy cậu ta sắp chìm, Diệp Thiếu Dương nhanh tay lẹ mắt nhắm đúng vị trí, đâm một kiếm vào mặt nước, vật kia lập tức thả tay ra, sau đó Diệp Thiếu Dương cố sức kéo Tiểu Mã lên.

Tiểu Mã chấn kinh quá độ, người dại hẳn, tay chân run rẩy, hồi thần một lúc lâu mới chậm rãi đứng dậy, vội vàng chạy ra xa khỏi vũng nước, run giọng hỏi: “Đó…đó là thứ gì?".

"Thủy thi.". Diệp Thiếu Dương giải thích: "Là một thi thể chết đuối trong nước, bị Quỷ Hồn chiếm được, thân thể hư thối tới một lúc nhất định, máu sẽ hóa thành độc thi, cũng không khác gì cương thi. Bởi vì ngâm mình trong nước dài lâu cho nên rất thúi."

"Tôi… tôi…tôi vừa mới sờ được thứ gì đó bên dưới. Mềm…rất mềm, chính là nó sao?"

Tiểu Mã hồi tưởng lại còn cảm thấy sợ, nhanh chóng đưa hai tay lên lau mặt, luôn mồm nhổ nước bẩn ra. Đột nhiên thấy trong tay có cái gì, cúi đầu nhìn, phát hiện ra mình đang nắm một đống gì đó, mới đầu còn tưởng là nước bùn và cành khô, nhìn kỹ lại, ai ngờ toàn là thịt nát và tóc, mùi hôi xộc thẳng lên mũi, còn có một ít mùi của nữ nhân. Nhất thời cậu sợ đến mức tè ra quần, vứt cái đống trong tay đi, cố hết sức đứng lên, miệng khàn khàn kêu: "Không được rồi, tôi phải mau chóng đi về tắm!"

Diệp Thiếu Dương từ bên hông lấy ra một lá ngải khô, đi tới định giúp cậu ta xử lý vết thương, chợt ngửi thấy mùi thúi trên người cậu, lập tức bịt mũi, ném lá ngải qua cho Tiểu Mã: "Tự xoa lên cổ đi, để tránh nhiễm độc thi.".

Khử độc thi tốt nhất là dùng gạo nếp, nếu không có thì cũng có thể dùng lá ngải.

Tiểu Mã ngẩn ra, không buồn lau tay nữa, cầm lá ngải xoa lên chỗ cổ bị thi bấu, có tiếng két két phát ra, khói trắng bốc lên, cậu đau đến mức khóc thét.

"Thật xui xẻo, quá sức xui xẻo! Tôi đã bảo đừng tới thì cậu đừng tới, còn nói cái gì mà một bữa ăn sáng...". Tiểu Mã vừa nói vừa khóc.

Diệp Thiếu Dương nhìn bộ dạng hôi thối và chật vật của cậu, đồng cảm lắc đầu.

Em gái được Diệp Thiếu Dương cứu lúc nãy cũng đã đi đến bên cạnh, biểu tình có chút đờ đẫn nhìn hắn, trước sự việc vừa xảy ra, cô còn chưa tiếp nhận kịp, căng thẳng hỏi: "Ở đây thật sự có quỷ ư? Làm sao bây giờ?"

"Thì giết con thủy thi đang lộng hành là được!". Diệp Thiếu Dương thuận miệng đáp, giọng nói tùy tiện giống như đây chỉ là một việc nhỏ nhặt tiện tay hoàn thành.

Thiếu nữ sửng sốt một hồi lâu rồi hỏi: "Không phải nó đang ở trong nước sao? Sao anh làm được? Nhảy xuống bắt nó hả?"

Diệp Thiếu Dương đảo mắt, nước thúi như vậy ngu gì nhảy xuống! Hắn quay đầu, vẻ mặt tươi cười gian xảo nhìn Tiểu Mã: "Giao nhiệm vụ vinh quang này cho cậu, xuống nước bắt thủy thi lên đi!".

"Tôi?". Tiểu Mã mở to mắt, điên cuồng xua tay: "Không đi không đi, tôi không có pháp thuật, xuống dưới đó còn chưa đủ cho nó ăn, đánh chết tôi cũng không đi!"

Diệp Thiếu Dương nói: "Tôi có biện pháp khiến nó không làm hại cậu, chỉ cần để nó nắm được cậu..."

"Tôi mặc kệ, nước thúi như thế, đánh chết tôi cũng không đi!"

"Sao lại không, đây là kiếm âm đức đó có biết không, kiếm được nhiều âm đức, kiếp sau không chừng cậu có thể đầu thai thành người gầy.".

"Dẹp dẹp! Tôi thà mập tám đời cũng không đi xuống dưới đó!". Tiểu Mã lời lẽ chính nghĩa, không bị lay động: "Nói dễ nghe như vậy, sao cậu không tự mình đi xuống đi?"

Diệp Thiếu Dương không nói gì nữa, mập mạp chết bầm này IQ tuy thấp nhưng cũng không ngu tới mức nhảy vào hố lửa… À không, nhảy vào vũng nước thúi quắc. Haizzz, hết cách, không thể làm gì hơn là hi sinh chút vốn liếng của mình. Hắn đành thở dài, mở túi vải, lấy ra một bao hùng hoàng, đau lòng thả toàn bộ vào vũng nước.

"Đó là cái gì?". Tiểu Mã trợn to hai mắt hỏi.

"Hùng hoàng, một loại dược liệu, có khả năng đuổi quỷ trừ tà.".

Tiểu Mã chợt hỏi: "Có phải loại rượu hùng hoàng mà Pháp Hải dụ Bạch Tố Trinh uống rồi biến thành yêu xà không?".

"Đó là Hứa Tiên, không phải Pháp Hải.". Thiếu nữ nhắc nhở rồi nhìn về phía Diệp Thiếu Dương: "Bây giờ làm gì?"

Diệp Thiếu Dương chống nạnh, đứng trước vũng nước: "Chờ đi, thủy thi một hồi không chịu nổi sẽ phải bò lên.".

Tiểu Mã và cô gái kia vừa nghe nói thủy thi sẽ bò lên bờ thì vội vàng lui về sau vài chục bước, Tiểu Mã đột nhiên nhớ tới cái gì đó, cả giận nói: "Đơn giản như vậy là có thể bắt được nó, sao cậu dám sai tôi xuống nước?"

Diệp Thiếu Dương liếc mắt: "Hùng hoàng đắt lắm, tôi còn phải tiết kiệm tiền nữa!".

"Mẹ nó, tôi còn không bằng một bao hùng hoàng?"

"Hùng hoàng biết trừ tà, cậu biết trừ tà không?"

Thiếu nữ bật cười: "Bề ngang cậu ta có thể trừ tà.".

Tiểu Mã vừa chảy một vạch đen trên đầu, vừa chảy hai hàng thanh lệ…

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi