MAO SƠN TRÓC QUỶ NHÂN

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Diệp Thiếu Dương vừa nghe liền biết vấn đề nghiêm trọng, vội hỏi: "Nhân Huyết Cổ là gì?"

"Anh đang ở đâu? Chúng ta gặp mặt nói chuyện."

"Tiểu Như biết đấy, em bảo cô ấy đưa em tới chỗ anh!"

Cúp điện thoại, Diệp Thiếu Dương bảo Tiểu Mã xuống lầu chờ bọn họ, một lát sau, Tiểu Mã đã dẫn Chu Tĩnh Như và Đàm Tiểu Tuệ lên phòng. Chu Tĩnh Như vô cùng kích động, gấp gáp hỏi han Diệp Thiếu Dương, xác định hắn tạm thời không có vấn đề gì thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Đàm Tiểu Tuệ cắt ngón tay, dùng máu của mình vẽ một ký hiệu rất kỳ quái lên ngực trái Diệp Thiếu Dương, ngón tay cái ấn lên trên tim hắn, miệng lầm rầm một tràng ngôn ngữ gì đó không hiểu nổi, Diệp Thiếu Dương đoán có thể đó là Miêu ngữ.

Diệp Thiếu Dương nhanh chóng cảm thấy trong cơ thể mình có vật gì đó chảy ra, cúi đầu nhìn lại, một giọt máu màu đen vừa thẩm thấu qua ký hiệu kỳ quái, rơi ra bên ngoài. Đàm Tiểu Tuệ buông tay, nhổ vài cọng tóc chấm chấm vào giọt máu đen, sau đó nắm trong lòng bàn tay phải, niệm một tràng thần chú, buông tay, sợi tóc tự động cháy, toát ra ngọn lửa màu xanh.

Khi những sợi tóc bị thiêu đốt, một làn khói đen từ đó thoát ra cao ba mét, ngưng tụ trong không khí không tiêu tán, từ từ hình thành một hình hồ điệp.

Diệp Thiếu Dương tuy không hiểu rõ nhưng cũng biết hồ điệp chính là một trong những vật tổ của người Miêu, ngoại trừ hồ điệp thì còn có cây phong và bò đực, hợp xưng là tam đại vật tổ.

Đàm Tiểu Tuệ phất phất tay, hình con bướm bằng khói lập tức bị xua tan, nhíu mày, biểu tình vô cùng ngưng trọng nhìn Diệp Thiếu Dương: "Không sai, đó chính là Nhân Huyết Cổ!"

Nhất thời, tất cả mọi người đều nhìn cô. Diệp Thiếu Dương gật đầu, ý bảo cô nói tiếp.

Đàm Tiểu Tuệ thở dài, nói rằng: "Nhân Huyết Cổ vô cùng đáng sợ, là cổ trùng mà những cổ sư dùng máu của mình để nuôi, hình thành Nhân Huyết Tinh, khi tiến nhập vào trong cơ thể vật chủ, cổ trùng sẽ bị diệt, Nhân Huyết Tinh khuếch tán toàn thân, sinh trưởng trong máu, từ từ trở thành cổ linh, vật chủ mà nó ký sinh… chắc chắn sẽ chết”.

Nói đến đây, trong mắt cô lộ ra vẻ kinh ngạc: "Bất quá, loại cổ thuật này cực khó tu luyện, không cẩn thận thì cổ trùng sẽ dựa vào huyết tinh cổ sư mà cắn lại chủ nhân. Lại nói tiếp, thật ra chỉ có những người thuộc gia tộc Đại Vu Tiên của em mới có khả năng tu luyện."

Diệp Thiếu Dương cả kinh nói: "Không trùng hợp như vậy chứ, anh vừa cứu em, lập tức người trong gia tộc của em liền xuất hiện, có phải anh nhiễm cổ trùng là vì cứu em hay không?"

Đàm Tiểu Tuệ lắc đầu: "Em không biết, gia tộc Đại Vu Tiên... chỉ còn lại vài người, hơn nữa từ mấy trăm năm trước đã cấm tu luyện những pháp thuật tàn nhẫn ác độc như Hắc Vu thuật, những Vu sư đó em hoàn toàn không quen biết. Em cũng không biết chuyện gì đã xảy ra."

Diệp Thiếu Dương tin tưởng cô không có nói dối, chỉ là phía sau chuyện này chắc chắn còn âm mưu nào khác, không thể trùng hợp như vậy. Vừa cứu Bạch Vu sư của gia tộc Đại Vu Tiên xong, lập tức có Hắc Vu sư hạ cổ với mình, mấu chốt là, mình chưa bao giờ quen biết ai là Vu sư Miêu Cương, càng không đắc tội với người nào như thế.

Bất quá, hiện tại vấn đề quan trọng nhất không phải là điều tra âm mưu mà là lo cho an nguy của mình. Diệp Thiếu Dương nhìn Đàm Tiểu Tuệ, nói rằng: "Huyết Cổ đó em có biện pháp nào phá giải hay không?"

Đàm Tiểu Tuệ nhíu mày lắc đầu, nói: "Tất cả cổ thuật em đều có thể phá giải, duy chỉ có Nhân Huyết Cổ là do người sử dụng máu tinh của mình tu luyện, em chỉ có thể áp chế nó, không thể phá giải. Giải dược duy nhất, đó chính là máu của người nuôi cổ trùng.".

Diệp Thiếu Dương nhún vai, thôi xong, người ta nếu đã cố ý hạ cổ mình thì đương nhiên không có chuyện lại đưa cho mình giải dược, biển người rộng lớn, đối phương nếu đã muốn trốn, mình biết đi đâu tìm đây?

Nghĩ vậy, hắn hỏi tiếp: "Em áp chế bằng cách nào, áp chế được bao lâu?"

Đàm Tiểu Tuệ không trả lời, nắm hai tay của Diệp Thiếu Dương, lật cánh tay trái của hắn lên, nói: "Mọi người nhìn nhé."

Mọi người lập tức quan sát, trên cánh tay của Diệp Thiếu Dương chợt có một đường huyết tuyến đỏ sậm dài hơn một thước đang từ từ nổi lên.

"Đây là thứ gì?". Chu Tĩnh Như bắt lấy cánh tay của Diệp Thiếu Dương, thở dài hỏi.

"Nhân Huyết Tinh bắt đầu từ cổ tay, sau đó sinh sản về hướng tâm mạch, một khi hai đường huyết tuyến trong lòng mạch tụ hội, người sẽ phải chết, không thể cứu sống!”.

Chu Tĩnh Như vừa nghe xong lập tức sửng sốt, khóe mắt chợt ươn ướt.

Diệp Thiếu Dương trong lòng khẽ động, an ủi: "Đừng khóc, anh còn chưa chết mà! Nghe Tiểu Tuệ nói xong đã!”.

Đàm Tiểu Tuệ muốn nhắc nhở hắn vài câu, nhưng tại thời điểm này cũng không có tâm tình nói tiếp, chỉ đành bảo: "Nhân Huyết Tinh tại hai cánh tay trái phải cùng sinh sản về phía trước, tổng cộng nó sẽ đột phá bảy huyệt vị, mỗi lần đột phá sẽ làm cho thân thể vô cùng tổn thương và đau đớn. Băng Tằm Cực Bắc là linh vật vạn cổ, máu của nó hợp với nước bọt của em có thể làm chậm lại nó tốc độ sinh trưởng của Nhân Huyết Tinh, giảm bớt tổn thương đến mức thấp nhất, vốn anh chỉ còn sống được một tháng, tuy nhiên hiện tại sẽ duy trì mạng sống được khoảng hai tháng.".

Chu Tĩnh Như cảm thấy rất bối rối, lẩm bẩm nói: "Có gì khác nhau đâu?"

"Đương nhiên là khác nhau!". Diệp Thiếu Dương nói: "Hai tháng này anh có thể tìm kiếm người hạ cổ, chỉ cần tìm được hắn, anh sẽ có cơ hội sống sót."

"Thế nhưng vạn nhất người ta trốn đi mất, biển người rộng lớn, anh biết tìm ở đâu?"

Diệp Thiếu Dương vuốt tay: "Vậy thì chịu thôi, chỉ là, anh vốn không có đắc tội với cổ sư, hắn dám đem máu trân quý của mình để hạ cổ anh, nhất định là có mục đích. Anh không tìm hắn, hắn cũng sẽ tới tìm anh."

Mọi người nghe xong liền nghĩ cũng có lý, cảm thấy yên lòng một chút.

Lúc này, Tiểu Mã đột nhiên nói ra một câu rất liên quan: "Đừng nói Trần Vũ lại dùng cổ thuật nhé, trước giờ đâu thấy hắn sử dụng?"

Diệp Thiếu Dương trừng mắt: "Hắn thì biết cổ thuật gì chứ, chẳng qua chỉ là một con cờ để người ta điều khiển mà thôi, tuy nhiên vẫn có thể tìm hắn điều tra!".

Nói xong, Diệp Thiếu Dương lấy điện thoại di động bấm số Tạ Vũ Tình, điện thoại vừa chuyển, Tạ Vũ Tình đã cướp lời nói: "Tên vô lại, ta đang muốn tìm ngươi đây, vụ án giết người ở lục địa sơn trang đã giao cho ta phụ trách, ngươi định làm thế nào?"

"Khoan bàn tới chuyện đó, trước hết cô giúp tôi điều tra tung tích và ngày tháng năm sinh của một người đã…"

Tạ Vũ Tình hết sức kinh ngạc, liền nói: "Người nào?"

Diệp Thiếu Dương bảo là Trần Vũ, Tạ Vũ Tình ghi nhớ rồi hỏi: "Hắn là gì mà ngươi muốn điều tra thông tin của hắn?"

"Trong điện thoại không tiện nói rõ!”.

"Phải giải thích rõ ràng nha, cục cảnh sát của ta không phải là do ta làm chủ, sao ta có thể tùy tiện điều động nhân viên và nguồn lực đi điều tra được?"

Diệp Thiếu Dương tức giận: "Cô nghe đây, nếu như không tìm được hắn, chắc chắn tôi sẽ phải chết, tôi không rảnh đùa giỡn với cô đâu!".

Đầu bên kia trầm mặc một chút, sau đó Tạ Vũ Tình mới kích động nói: "Ngươi ở đâu, ta đến gặp ngươi!"

Trong lúc chờ đợi Tạ Vũ Tình, Đàm Tiểu Tuệ đã đi luyện đan dược áp chế Nhân Huyết Cổ, cần một không gian yên tĩnh. Diệp Thiếu Dương cũng hiểu quá trình Vu sư Miêu Cương làm phép vô cùng bảo mật, không muốn cho người khác nhìn thấy, liền bảo Tiểu Mã đưa cô đến căn phòng ngủ kế bên. 

Năm phút sau, Đàm Tiểu Tuệ đi ra, đem theo một viên đan dược trông như đậu đỏ đưa cho Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương nhận lấy, lập tức cảm thấy hết sức lạnh lẽo, liền hỏi: "Đây là máu của Băng Tằm?"

"Máu của Băng Tằm rất ít, chủ yếu là... nước bọt của em!". Đàm Tiểu Tuệ đỏ mặt, khó khăn nói.

Diệp Thiếu Dương liền nghệt mặt, nước bọt mỹ nữ, hắn cũng không ngại bẩn, chỉ có điều... hình như đây là gián tiếp hôn môi trong truyền thuyết?

Diệp Thiếu Dương lập tức nuốt đan dược, cảm thấy một luồng hàn ý lạnh như băng đang chảy về phía vị trí huyết tuyến trên cổ tay, chậm rãi lan tràn ra toàn thân. Diệp Thiếu Dương giơ cổ tay lên nhìn thì thấy huyết tuyến nhạt đi rất nhiều, có cảm giác bị đan dược áp chế.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi