MAO SƠN TRÓC QUỶ NHÂN

Diệp Thiếu Dương giải thích: "Không có pháp sư nào bắt quỷ mà chỉ bắt phân nửa, còn đem khóa lại để cho nó tiếp tục hại người, rất vô lý! Tôi đoán thủy thi này là do có người cố tình tạo thành, kể cả nữ quỷ hấp thụ dương khí nam nhân và âm nguyên quỷ hồn kia cũng là vật tế cho thủy thi tu luyện. Khi nó tu luyện tới một trình độ nhất định thì kẻ đó sẽ lợi dụng nó làm việc ác. Cây hòe cũng là vật hắn cố ý dùng để tụ hội và thăng cấp âm khí cho nữ quỷ, sau đó để thủy thi sử dụng."

Tiểu Mã cả kinh nói: "Tróc quỷ mà cũng có người xấu nữa à?"

Diệp Thiếu Dương liếc cậu một cái, đáp: "Trên đời này có người tốt thì phải có người xấu, pháp sư cũng vậy. Nhiều kẻ thích tu tà, nuôi tiểu quỷ câu hồn hại nhân, nuôi cổ trùng, những kẻ đó còn đáng sợ hơn cả yêu quỷ!".

Diệp Thiếu Dương đi tới cây hòe, ngửa đầu nhìn tán cây to lớn, nói: "Cây hòe này nhiễm âm khí nhiều năm, có thể đã thành tinh, giữ lại sẽ gây tai họa."

Nói xong hắn vẽ một lá dẫn lôi phù, tiến lên dán vào thân cây, lui về phía sau vài bước, niệm chú, nhất thời một tiếng "Ầm" vang lên như sấm.

Dẫn lôi phù không thể dẫn thiên lôi mà chỉ có thể tạo ra âm lôi giả chuyên dùng để đối phó quỷ yêu. Lúc này trên bầu trời chợt có tiếng sấm cuồn cuộn, không nhìn thấy thiểm điện.

Lá bùa trên thân cây đột nhiên phát hỏa. Lôi hỏa từ lá bùa dần dần lan rộng, đốt cả thân cây, tán cây bất ngờ đung đưa rung lắc, tựa như một người đang cố giãy giụa trong đống lửa. Một dòng chất lỏng màu đen từ vỏ cây không ngừng tràn ra, lập tức bị ngọn lửa nóng rực thiêu cháy.

Thiếu nữ theo bản năng lui về phía sau, lẩm bẩm nói: "Thật đáng sợ!"

Tiểu Mã ôm lấy cánh tay của cô, cũng nói: "Muội muội đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ em.". Kết quả là bị thúc cùi chỏ vào bụng.

"Ai ui, muội muội à, không phải tôi đang lo lắng em sợ quỷ sao? Tôi có ý tốt nha!"

"Anh còn khó ưa hơn sắc quỷ nữa!"

Mười mấy phút sau, cây hòe khổng lồ đã bị đốt thành than cốc. Tiểu Mã và thiếu nữ thở dài một hơi, tự nhiên lại có chuyện quỷ dị xảy ra: Từ chính giữa thân cây hòe có ba hỏa cầu màu xanh biếc chập chờn hiện ra, lúc sáng lúc tối, bay lượn xung quanh.

"Đó là thứ gì?". Thiếu nữ hỏi: "Trông rất đẹp a!".

"Tinh phách.". (1) Diệp Thiếu Dương trả lời.

(1) Tinh phách: còn gọi là ma trơi.

Ba thân ảnh mơ hồ dị thường xuất hiện dưới thân cây hòe, quỳ trước mặt Diệp Thiếu Dương

"Đa tạ đại sư chém giết yêu ma, cứu thoát oan hồn chúng tôi.".

Diệp Thiếu Dương nhíu mày, nói: "Các ngươi đều bị nữ quỷ kia làm hại?"

Một người nữ đáp: "Bẩm đại sư, nữ quỷ kia ba năm giết một mạng người, chúng tôi đều là người bị thụ yêu và nữ quỷ kia hại chết, hồn phách bị nhốt trong thân cây, không chạy trốn được. Đến khi quỷ hồn kia chết rồi, ba hồn bảy vía của chúng tôi đều bị thụ yêu rút sạch, hóa thành tinh phách.".

Diệp Thiếu Dương nhìn những đốm lửa thở dài, nói với ba người: "Các ngươi đi âm ty đi, ta sẽ viết cho các ngươi một lá phù trần thuật tình hình thực tế, bảo phán quan không truy cứu tội lưu lại nhân gian của các ngươi nữa! Kiếp này các ngươi chịu khổ, kiếp sau sẽ được bồi thường.".

Diệp Thiếu Dương lấy bút chu sa viết lên lá bùa một ít chữ, khoát tay, lá bùa bay về phương bắc, ba tinh phách kia bái tạ, vội hóa thành một làn khói xanh bám vào lá bùa, càng bay càng xa, từ từ tan biến.

Một màn này làm cho Tiểu Mã và thiếu nữ sợ ngây người, nhìn hướng lá bùa vừa biến mất kia, không nói nên lời.

"Đi thôi.". Diệp Thiếu Dương gọi.

Tiểu Mã hỏi: "Cậu không tìm pháp sư làm ác hả?"

"Nữ quỷ và thủy thi kia tồn tại ở đây một trăm năm, pháp sư chắc đã chết rồi!". Diệp Thiếu Dương nói: "Tuy rằng hắn bày ra việc này nhưng rốt cuộc chẳng biết vì nguyên nhân gì mà không dùng đến, nếu không thủy thi cũng sẽ không có ở đây.".

Tiểu Mã tức giận nói: "Đó chẳng phải là tùy tiện rồi sao, ở đây nhiều ma quỷ lộng hành như vậy, hại biết bao nhiêu người, lão tử thiếu chút nữa cũng bị hại chết, thế mà xem như không có gì hả...?".

"Trước Điện Diêm Vương có một quyển sổ sách, trừ phi cậu không đi âm ty, bằng không thì chắc chắn sẽ bị xử lý.".

"Không đi âm ty thì còn có thể đi đâu?". Tiểu Mã thật tò mò.

"Cậu chỉ là một người bình thường, biết nhiều như vậy làm gì!?". Diệp Thiếu Dương liếc Tiểu Mã, nhìn thiếu nữ đứng kế bên, vẻ mặt ôn hòa nói: "Không sao, đi thôi muội muội."

"Tạ ơn pháp sư cứu mạng...". Thiếu nữ vẫn còn hoảng hốt, lại thấy mấy người quỷ kia quỳ lạy Diệp Thiếu Dương, theo bản năng cũng bắt chước định đứng lên, Diệp Thiếu Dương liền ngăn cản, cười hì hì: "Đừng có kêu đạo trưởng, gọi anh là Diệp Thiếu Dương thôi, hay là... Thiếu Dương ca ca cũng được!".

Nhìn vẻ mặt tươi cười đen tối của hắn, Tiểu Mã sửng sốt đứng tại chỗ: Mẹ nó, thay đổi thái độ nhanh quá nhỉ? Lúc trước thì ra vẻ cao nhân đạo mạo vân đạm phong khinh, vừa gặp mỹ nữ thì lập tức đổi thành bộ dạng hào hoa lãng tử. Tiểu Mã âm thầm xì một tiếng khinh bỉ, cái gì mà đạo trưởng pháp sư, chẳng phải cũng là sắc lang sao? Thằng này...

"Thiếu Dương ca, em là Chu Tĩnh Như.". Thiếu nữ vươn tay ra nói.

Diệp Thiếu Dương nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô, ôi chao, thật là dễ chịu.

"Tĩnh Như, tên rất hay, hì hì, Tĩnh Như muội muội, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện nhé!"

Đi mấy bước, Tiểu Mã đột nhiên nhớ ra chuyện gì, vỗ đầu một cái bốp, nhìn thiếu nữ hỏi: "Em tên là Chu Tĩnh Như? Chu Tĩnh Như Học viện Ngoại Ngữ có phải không?"

Chu Tĩnh nghiêng mắt nhìn cậu, âm thầm thừa nhận.

Tiểu Mã kích động: "Em là một trong tứ đại mỹ nhân của Học viện Ngoại Ngữ, Chu Tĩnh Như có đúng không? Cha là trùm bất động sản của tỉnh Giang Nam có đúng không? Số đo ba vòng của em là…"

"Cái gì?". Chu Tĩnh Như kêu lên sợ hãi.

"Không không, cái đó là bên ngoài đồn thôi! Dáng người của em... Khì khì, tốt hơn nhiều so với lời đồn.".

Chu Tĩnh Như hai tay che trước ngực, trợn mắt phồng má, khuôn mặt đỏ bừng trách mắng: "Đáng ghét!".

***

Đến đại lộ, Chu Tĩnh Như lấy điện thoại ra gọi, phân phó vài câu, nói cho bọn hắn biết cô đã gọi xe. Ba người đứng ở ven đường chờ chốc lát, một chiếc xe từ đằng xa chạy tới, đậu kế bên người Chu Tĩnh Như.

Đó là một chiếc xe hơi thể thao màu đỏ, vẻ ngoài vô cùng đẹp mắt ấn tượng, Diệp Thiếu Dương không hiểu nhiều về xe nhưng cũng biết chiếc này nhất định rất xa xỉ.

"Lamborghini!". Tiểu Mã kêu lên, nhìn mỹ nữ vô cùng kích động.

"Cái gì ni ni?". Diệp Thiếu Dương tò mò, hắn chỉ mới nghe qua áo tắm hai mảnh (bikini): "Lẽ nào còn xịn hơn BMW?"

Chu Tĩnh Như bật cười.

Tiểu Mã liếc nhìn Diệp Thiếu Dương vô cùng khinh bỉ, phun ra hai chữ: "Xe pháo!".

Lái xe là một nữ tài xế hơn hai mươi tuổi, dáng dấp cũng rất đẹp, tên là Phạm Nhi. Cô nhìn thấy Chu Tĩnh Như xuất hiện cùng với hai người lạ ở nơi hoang vu thì rất tò mò, thế nhưng không dám hỏi nhiều, đưa ba người lên xe xong, cô lập tức quay đầu xe trở về.

Tiểu Mã ghé vào tai Diệp Thiếu Dương thủ thỉ: "Tôi không tranh Chu đại mỹ nữ với cậu, cậu mau giải quyết đi, sau đó giới thiệu cô tài xế cho tôi."

Diệp Thiếu Dương thúc cùi chỏ vào bụng cậu ta.

"Các anh đang nói gì vậy?". Chu Tĩnh Như quay đầu lại liếc mắt nhìn bọn họ.

"Tiểu Diệp tử bảo muốn mời các cô ăn khuya.". Tiểu Mã nói.

Chu Tĩnh Như cười cười: "Để em mời hai anh. Bất quá trước tiên phải tắm rửa đã, trên người em toàn là nước bùn."

Tiểu Mã bỗng nhiên nhớ tới tình trạng của mình, xuyên qua lăng kính chiếu hậu, cậu thấy nữ tài xế dùng một tay lái xe, tay còn lại cố gắng bịt mũi, vẻ mặt hết sức đau khổ dày vò. Nhất thời trong lòng cậu lạnh dần, lạnh dần. Thôi xong, lần đầu gặp mặt, đã để lại cho người ta một mùi thúi đầy ấn tượng...

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi