MAO SƠN TRÓC QUỶ NHÂN

Diệp Thiếu Dương càng đổ thêm nhiều rượu lên người con bọ, không tới nửa phút sau con bọ liền tan ra, trên mặt đất chỉ còn lại một bãi rượu, màu sắc cũng không thay đổi chút nào. Con bọ cứ như chưa từng xuất hiện vậy.

Tiểu Mã và Trang Vũ Ninh nhìn thấy mà giật mình.

"Tiểu Diệp Tử, đây rốt cuộc là loại côn trùng gì? Vì sao gặp rượu là biến mất?" Tiểu Mã ngạc nhiên hỏi.

Diệp Thiếu Dương nói: "Khi còn đi học chúng ta đều đã được học qua một chuyện viết trong sách, trong đó nói Hán Vũ Đe đã gặp một loại côn trùng mọc ra mặt người, ngài hỏi Đông Phương Sóc là gì. Đồng Phương Sóc nói gọi nó là "Quái tai". Quái tai là do oán khí ngưng tụ mà thành, dùng rượu tưới là có thể hóa giải..."

"Đúng đúng, tôi nhớ được chuyện này trong sách!"

Tiểu Mã chen ngang, kích động nói: "Hóa ra nó chính là quái tai trong truyền thuyết. Còn nữa không, tôi muốn nhìn kỹ một chút, chụp ảnh tung lên mạng nhất định hot lắm."

Diệp Thiếu Dương hừ một tiếng: "Tà linh không có pháp nhãn sao nhìn thấy, cậu đập cũng không ra."

"Thiếu Dương ca, loài côn trùng này... sao lại ở trong bình?" Trang Vũ Ninh quan tâm nhất những thứ này.

"Đương nhiên là được người ta nuôi trong bình rồi, cũng vì do trận pháp cả, nguyên lý thì tôi không cần nói, dù sao hai người cũng nghe không hiểu."

Hắn nói xong lại nhảy xuống hố. Lúc này hắn không đập bình mà trực tiếp dùng Đinh Diệt Linh đâm vỡ nắp bình, đổ vào một chút rượu rum. Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, sau đó chẳng còn động tĩnh gì nữa.

Diệp Thiếu Dương một hơi giết chết "Quái tai" trong 7 cái bình, sau đó gọi Tiểu Mã cùng chuyến mấy cái bình ra chỗ khác đập nát, lấp đất đầy cái hố lại.

Hoàn thành mọi việc xong, ba người trở lại phòng khách nghỉ ngơi. Trang Vũ Ninh rót một bình trà Kim Cúc Mai tốt nhất cho hai người thưởng thức.

Ba người vừa uống trà vừa thảo luận về Âm Tiễn Song Ngư Trận, việc phát hiện trận pháp này cũng chứng tỏ suy luận trước kia của Diệp Thiếu Dương là đúng, đây là một âm mưu nhằm vào Trang Vũ Ninh...

"Hiện giờ chỉ có hai khả năng...”

Diệp Thiếu Dương bưng chén trà lên, trầm ngâm nói: "Thứ nhất, lúc xây hoa viên, Âm Tiễn Song Ngư Trận đã được bố trí rồi. Khi xây hoa viên là do cô xây hay là ủy thác cho người khác xây?"

Trang Vũ Ninh lắc đầu: "Không phải, căn biệt thự này là do cha tôi mua từ người khác, lúc ấy... hoa viên đã như thế này rồi. Tôi lại thích phong cách đơn giản của nó cho nên cũng không sửa chữa gì."

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu: "Cha của cô đương nhiên không có khả năng hại cô, cho nên chỉ có khả năng thứ hai là có người thừa dịp lúc cô không ở nhà, bày ra trận pháp trong hoa viên. Có điều hắn phải mất ít nhất cả đêm mới có thể phân kim định huyệt, đo lường tính toán phương vị mà chôn bình xuống. Cô có đêm nào không ở nhà không?"

Trang Vũ Ninh nói: "Nếu như chỉ ở Thạch Thành thì mỗi đêm tôi đều về nhà ngủ rất trễ, chỉ có có đôi khi có tham gia cuộc thi hoặc một buổi lưu diễn nào đó thì hai ba ngày tôi cũng không về."

"Vậy thì chính xác rồi!"

Diệp Thiếu Dương thở dài: "Chuyện này khó tìm manh mối rồi đây!"

Tiểu Mã nói: "Vũ Vũ, trong sân nhà cô không có camera an ninh à?"

"Có, nhưng tôi đã thiết lập cứ hai tháng sẽ xóa dữ liệu một lần, hiện tại chỉ có thể tra được hai tháng gần đây thôi."

"Quên điDiệp Thiếu Dương nói: "Trận pháp này đã tồn tại phải hơn một năm rồi, cô có thể hỏi cha cô lúc mua biệt thự này có biết gì về việc xây dựng hay không. Trận pháp cũng có khả năng đã được bố trí từ trước đó, tuy khả năng không lớn,nhưng tốt nhất vẫn nên điều tra lại xem."

Trang Vũ Ninh gật đầu, hỏi: "Vậy chúng ta sẽ phải đi tìm Hồ tiên sinh?"

"Đương nhiên. Tối nay tới khu vui chơi xem sao." Diệp Thiếu Đương đáp.

Trang Vũ Ninh thở dài, thì thào nói: "Rốt cuộc là người nào, tại sao lại muốn đối phó với tôi chứ?"

Đáp án của vấn đề này Diệp Thiếu Dương cũng rất muốn biết, thế nhưng lại không có ai có thể trả lời, chỉ có thể từng bước điều tra mà thôi.

Diệp Thiếu Dương ngầm thở dài, vốn tưởng rằng chỉ là một lần khai quang bắt quỷ đơn giản, không ngờ hắn lại vô tình lại bị cuốn vào một chuyện linh dị phiền phức như thế...

Giữa trưa, Trang Vũ Ninh muốn mời hai người Diệp Thiếu Dương đi ăn mấy món ngon. Thế nhưng Tạ Vũ Tình lại gọi điện thoại tới, nói rằng người thân của lão bảo vệ đã tới, đang an bài hậu sự cho lão.

Trang Vũ Ninh lập tức tới phòng cảnh sát thực hiện lời hứa của mình.

Tiểu Mã có hẹn đi ăn cơm với Vương Bình, vội vã rời đi. Chỉ còn Diệp Thiếu Dương một mình tới phố ăn vặt bên đường, ăn hết một bát mì xào trứng, hai cái bánh nướng. Hắn hạnh phúc trở lại biệt thự, lăn quay ra giường ngủ một giấc.

Chạng vạng tối, Trang Vũ Ninh cùng Tiểu Mã đều lục tục trở về, Trang Vũ Ninh nhìn qua có vẻ hơi mệt, thế nhưng thần sắc lại thoải mái như trút được một việc gì đó trong lòng.

Tôi giúp nhà ông ây liên hệ với nhà tang le và mai táng, lại cho nhà của bọn họ hai mươi vạn. Mặc dù tiền bây giờ cũng không còn ý nghĩa nhưng cũng là tâm ý của tôi.".Trang Vũ Ninh chủ động nói.

"Hai mươi vạn..." Tiểu Mã thiếu chút nữa cắn vào lưỡi.

Diệp Thiếu Dương liếc mắt nhìn cô, hỏi: "Hai mươi vạn rất nhiều?"

"Không phải, mấu chốt là theo pháp luật cũng nói rõ Vũ Vũ không phải chịu trách nhiêm, hơn nữa nhân viên an ninh kia tư nguyện làm như vậy..."

Diệp Thiếu Dương nói: "Vậy thì sao? Cho dù đến âm ty, Vũ Vũ cũng không cần chịu trách nhiệm, nhưng người ta cũng vì cứu cô ấy nên mới chết. Việc này đối với cô mà nói là một khoản nợ, dùng hai mươi vạn đi trả nợ đã là có lợi rồi. Nếu không thì kiếp sau phải trả một cái giá lớn hơn rất nhiều."

Trang Vũ Ninh nghe thấy thế cũng rất tò mò, hỏi: "Kiếp sau trả thế nào?"

"Nói không chừng là cô phải gả cho ông ta."

"Cái này..."

Diệp Thiếu Dương cười nói: "Nói không chừng kiếp sau người ta đầu thai thành Cao Phú Soái (1) ấy chứ."

Trang Vũ Ninh nhún vai: "Thôi đi, liều mạng quá!"

"Cho nên nói đơn giản thì thiếu nợ phải trả, tôi nói không riêng gì tiền. Một khi thiếu nợ, đừng để kiếp này ảnh hưởng tới kiếp sau."

Trang Vũ Ninh nghe xong âm thầm cảm thấy may mắn mình đã lựa chọn chính xác.

Buổi tối, ba người cùng nhau ăn cơm, nói chuyện phiếm tới hơn chín giờ. Diệp Thiếu Dương thấy thời gian cũng đã gần tới nến liền bảo hai người xuất phát. Trang Vũ Ninh lái xe đưa hai người Diệp Thiếu Dương tới khu vui chơi.

Tiểu Mã tay cầm bản đồ, hỏi với vẻ khó hiểu: "Tiểu quỷ sau khi bị cô ấy ném đi, vì sao không tới địa phủ mà vẫn còn muốn lưu lại nhân gian?"

"Nếu bị quỷ sai bắt được nhất định là nó sẽ bị mang đi, nhưng nó không giống với mấy con quỷ bình thường. Nó có linh thân, chính là cái xác của Kuman Thong, thứ này chính là chỗ tránh nạn của nó, chỉ cần nó trốn ở bên trong, quỷ khí bị phong tỏa, sẽ rất khó để bị quỷ sai phát hiện. Hơn nữa nó cũng đã bị thi pháp loại trừ đi sát khí, lại cũng không làm ác, cho nên bình thường nó cũng sẽ không bị pháp sư hay quỷ sai chú ý."

Dừng lại một chút, Diệp Thiếu Dương nói tiếp: "Linh thân không thể di chuyển, cho nên tiểu quỷ này chỉ cần còn ở nhân gian thì nhất định sẽ hoạt động xung quanh cái xác KumanThong, không chạy ra quá xa. Chúng ta sẽ đi kiếm vận may ở đây."

Đêm khuya, khu vui chơi tĩnh lặng, chẳng có bóng người, đèn cũng đều tắt hết. May mắn đêm nay trăng cũng sáng, có thế miễn cưỡng nhìn thấy rõ hết thảy xung quanh.

Ba người Diệp Thiếu Dương đi qua vòng đu quay, bánh xe gió, vòng quay ngựa gỗ các loại. Đi tới một cái chỗ có nóc xung quanh trống không mà người già hay ngồi, vị trí ở đây tương đối tốt, có thể nhìn bao quát toàn bộ sân chơi....

(1) Cao Phủ Soái: Đẹp trai, nhà giàu, tài giỏi.

Bình luận

Truyện đang đọc

Báo lỗi